Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.
Câu nói này khiến tôi ăn mà không biết mùi vị, cơm nghẹn lại trong cổ họng, nhai được một lúc, tôi giận lẫy nói: “Ăn xong sẽ đi.”
“Tôi tiễn em.”
“Không cần đâu.” Tôi giận rồi.
Sau bữa cơm, tôi giành việc rửa chén, chẳng bao lâu thì đã rửa xong, bèn thu dọn những vật còn lại của mình.
Không khí trầm trọng.
Đồ đạc bị tôi dọn thành hai túi lớn, để ngoài cửa, sau đó tôi mang giày. Mộ Thừa Hòa ngồi yên nhìn tôi làm tất cả những việc này, cuối cùng đi tới, cúi xuống xách đồ giúp tôi. Tôi muốn giựt lại, nhưng anh ấy không buông tay. Sau một lúc cố chấp của tôi, anh ấy đã chịu thua.
Tôi từ biệt: “Thầy Mộ, tạm biệt.” Nói xong bèn mở cửa.
Ngay khi cánh cửa vừa mở ra, tay của anh ấy nhanh chóng đẩy sầm cửa lại, chỉ nghe “Rầm” một cái, cửa lại bị khóa.
Sự biến hóa đột ngột này làm tôi có hơi ngỡ ngàng. Mắt của anh ấy lộ cơn thịnh nộ, bờ môi bím chặt, mang tai đỏ chót. Lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy giận như thế, càng không ngờ đối tượng anh ấy nổi giận lại là tôi.
Tôi nói: “Em sẽ biến mất ngay, không làm phiền thầy nữa đâu!”
Anh ấy chợt hỏi: “Tiết Đồng, rốt cuộc em muốn anh làm sao chứ?”
Tôi sững sờ.
Cho dù anh ấy có nổi nóng thì cũng đâu thể không nói lý lẽ như vậy chứ đúng không?
Tôi phản bác lại: “Làm sao gì? Người muốn em đi là thầy! Người hôn em trước là thầy! Sau đó người bỏ mặc em cũng là thầy! Suốt ngày tránh mặt em cũng vẫn là thầy! Nhìn em thêm một giây cũng như sẽ nổi hột lẹo, cũng là thầy!”
Tôi càng nói càng bất bình, cuối cùng kêu cả họ lẫn tên anh ấy ra: “Mộ Thừa Hòa! Em còn muốn hỏi, rốt cuộc anh muốn thế nào?”
Anh ấy bị khựng vì những lời của tôi, nét giận trên mặt bị thay thế bằng một cảm xúc khác, “Anh…..” vẫn không có lời tiếp theo.
Tôi xua tay, hất tay anh ấy ra và nói: “Em đi đây.” Sau đó quay người đi mở cửa.
Lần này, hành động của anh ấy còn nhanh hơn ban nãy, bàn tay nhanh chóng ngăn chặn cử động của tôi, sau đó dùng cả thân người áp sát vào tôi, rồi hôn tôi, răng của anh ấy va chạm mạnh vào môi của tôi, rất đau. Tôi muốn tránh đi chỗ khác, nhưng bị anh ấy giữ chặt cằm, không thể động đậy. Càng giãy giụa thì anh ấy càng tiến gần, mãi tới giây phút này, tôi mới biết sức lực của một người đàn ông lại có thể mạnh hơn phụ nữ nhiều đến thế.
Hơi thở cùng với nụ hôn của anh ấy lấp đầy cả thế giới của tôi, mạnh mẽ và cuồng nhiệt. Khác hẳn nụ hôn đầu tiên, thậm chí khác hẳn Mộ Thừa Hòa của ngày thường, khí thế ấy cơ hồ khiến tôi muốn ngất xỉu.
Thời gian dường như đã ngưng đọng.
Không biết đã trải qua bao lâu, anh ấy buông tôi ra, song mặt vẫn đối mặt, mũi vẫn đối mũi. Môi của tôi đỏ tươi, tôi nhìn thẳng vào anh ấy, không tỏ chút cảm xúc nào. Anh ấy cũng vậy. Cứ thế, chúng tôi nhìn nhau rất lâu, đến khi hơi thở của cả hai đều trở lại bình thường, tôi không nhịn được nữa, cười “phụt ~” ra.
(4)
Mộ Thừa Hòa không cười. Thần sắc của anh ấy đã trở lại như thường, mang tai cũng dần hết đỏ, nước da đã đen hơn một chút so với trước khi chúng tôi đi biển, song vẫn không hề che lấp nét thông minh lanh lợi trên gương mặt ấy.
Anh ấy kéo tôi vào lòng: “Đừng đi. Em đi rồi, anh sẽ không có dũng khí ở lại đây nữa.”
Một câu nói đơn giản vậy thôi, nhưng lại như nhụy hoa rắt đầy trong không khí, dần dần lan tỏa, khiến cả thân tâm tôi mềm nhũn. Tôi nhận lời anh ấy.
Buổi trưa hôm đó, Mộ Thừa Hòa giống như đứa trẻ vậy, ngồi nhìn tôi moi rỗng hai túi hành lý, xếp chúng trở lại vị trí cũ. Người có IQ cao không có nghĩa EQ cũng sẽ cao, xem ra các nhà tâm lý đều là chân lý.
Mùa nghỉ hè là thời gian để đào tạo và huấn luyện cho giáo viên mới. Cái được gọi là huấn luyện ở đây chính là họp, giáo viên trong bộ phận nhân sự phân công nhau mỗi người một đề tài, mỗi đề tài kéo dài một đến hai ngày, cơ bản là nói về chế độ quy chương của nhà trường, và chúng tôi thì chỉ có việc ghi chú lại.
Vì là học viện hạng B, do đó trường không nằm ở khu Tây, cũng không ở cơ sở chính, mà là lấy địa chỉ của một trường trung cấp cũ. Chỉ trách tôi nhất thời mềm lòng, bị Mộ Thừa Hòa mê hoặc nhận lời anh ấy ở lại, khiến cho giờ đây mỗi ngày đều phải ra cửa sớm hơn một tiếng, cũng may xung quanh đây có nhiều tuyến tàu điện ngầm, nếu không với cái thời tiết oi bức thế này, tôi nghĩ tôi sẽ chết trên đường mà thôi. Chỗ ở trong ký túc xá ấy, bây giờ trở thành chỗ nghỉ trưa của tôi.
Người bạn cùng phòng cũng là một giáo viên mới vào năm nay, tên Trương Lệ Lệ, vừa tốt nghiệp thì cô ấy đã ký hợp đồng ở lại trường, do đó biết rõ về ngôi trường này hơn tôi.
Cô ấy nói: “Giáo viên ở đây ưu ái tôi lắm, công việc cũng dễ dàng hơn.”
“Mới đây đã quen hết rồi sao?”
“Tôi chưa nói với cô sao? Tôi tốt nghiệp tại trường này mà, tuy chỉ là một học viện hạng B, nhưng nói thế nào cũng là mang danh Đại học A, đúng không?”
“Ồ.”
“Cô Tiết, cô tốt nghiệp trường nào?”
“Đại học A.”
“Hệ chính quy?”
“Hệ chính quy.” Tôi vừa ghi chú vừa trả lời.
Mặt của Trương Lệ Lệ biến sắc, nhưng rồi cô ấy cười nói: “Bởi mới nói công việc bây giờ không dễ tìm, dù là trường gì đi nữa, thi được trườ