Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341530

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.

ồn tài nguyên khan hiếm.”
Chiều hôm đó, Trương Lệ Lệ trở về với gói bưu kiện từ dưới quê gửi lên. Cô ấy vừa vào cửa, phòng khách liền nồng nặc một mùi vị quái lạ.
Trương Lệ Lệ nấp vào nhà vệ sinh gọi điện thoại, giọng điệu bực dọc: “Đã bảo đừng gửi đến mà, đồng nghiệp nhìn thấy người nhà con gửi toàn những đồ dưới quê thế này, con mất mặt lắm!”
Tôi không quan tâm, tiếp tục đọc sách, lát sau cô ấy ra khỏi nhà vệ sinh, vứt cả gói bưu kiện vào sọt rác.
Tiếp đó, nhóm giáo viên mới ở cùng tầng gọi chúng tôi đi ăn tối chung. Trời nóng, uống bia hơi ướp lạnh, ăn lẩu, đúng là một thú vui cực đỉnh. Giữa tiếng huyên náo ồn ào như thế, tôi chợt nhớ đến Mộ Thừa Hòa, chỉ ngay sau 12 tiếng từ khi chia tay anh ấy.
Trương Lệ Lệ đùa giỡn với các giáo viên nam, tuy nhóm người này không nằm trong mục tiêu của cô ấy, song cũng không làm ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của cô ấy đối với người khác phái. Tôi không thích loại phụ nữ thích tạo cảm giác mờ ám với phái nam, cũng không thích những người thích tự khoe khoang, càng không thích những người hiềm chê xuất thân của mình thậm chí là ba mẹ mình.
Do đó tôi không thích Trương Lệ Lệ: khoa trương, giả tạo, tham lợi.
Trở về ký túc xá, tắm rửa sạch sẽ xong, tôi phát hiện gói bưu kiện trong thùng rác đã bị ai đó nhặt lên, để ngoài cửa sổ. Những ngày sau đó, căn phòng đều mang hương vị ấy.
Cuối tuần tôi đi dạo cùng Bạch Lâm và Triệu Hiểu Đường, kể lại với họ chuyện này.
Bạch Lâm nói: “Nếu nói đến khoa trương tham tiền, ai dám so sánh với Triệu Hiệu Đường của chúng ta, nhưng cậu cũng đâu có nói gì nó đâu.”
Tôi nói: “Không giống.”
Triệu Hiểu Đường tự hỏi: “Không giống chỗ nào?”
Bạch Lâm tiếp lời: “Tại cậu nhỏ mọn thôi.”
Đúng lúc đi ngang một tiệm nước hoa, Bạch Lâm hỏi: “À lọ nước hoa ở nhà ai kia của cậu thế nào rồi? Vẫn còn ở đó?”
“Ừm.”
“Là hiệu gì vậy?”
“Không biết nữa, mình không thạo những thứ ấy, tóm lại trước đây chưa từng thấy các cậu dùng.”
“Hay là… cậu cũng mua một ít nhang thơm về, ‘tấn công’ thầy Mộ nhà cậu?” Bạch Lâm cười.
Cuối cùng, tôi đã vào đó mua một lô nhang thơm và tinh dầu, bà chủ còn tặng tôi một cây đèn thơm.
Về đến ký túc xá, vì háo hức và tò mò, tôi liền lấy nhang thơm ra đốt lên, rồi rót một chén nước, nhỏ tinh dầu vào. Giây lát sau, cả căn phòng đều lan tỏa mùi thơm của huân y thảo, cả người tôi nhẹ nhõm hẳn ra, liền vui vẻ gấp quần áo.
Khi Trương Lệ Lệ đẩy cửa bước vào thì tay cô ấy đang cầm bát nước sôi vừa lấy từ phòng kế bên về để nấu mì.
Ngửi thấy mùi hương, cô ấy khựng người một lúc, sắc mặt sầm xuống, rồi đặt nước sôi lên bàn, đi nhanh tới cửa sổ mang cái hộp chứa đậu hủ, cải mặn, hột vịt muối vứt hết vào thùng rác, sau đó cột bao rác lại định mang ra ngoài cầu thang.
“Trương Lệ Lệ,” Tôi cuống lên, “Tôi không có ý này.”
“Vậy ý cô là gì?” Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh băng, cầm túi rác lên.
Tôi vội chạy tới ngăn cô ấy lại, ngờ đâu bất cẩn lật đổ nhang thơm, tinh dầu trong đó văng ra bắn vào tay tôi, tôi hoảng hồn nhảy cẫng lên, tay vừa hất một cái lại đánh đổ bát nước sôi bên cạnh, nước rẩy gần nửa bát lên khuỷu tay, hai giây sau, da bắt đầu đỏ và nóng lên, tôi nghiến răng đau đớn chạy nhanh vào nhà vệ sinh xối nước lạnh vào, được một lúc, khuỷu tay dần xuất hiện vài bong bóng nước. Và cũng bởi vì thế mà hai ngày sau khi Mộ Thừa Hòa trở về, tay trái của tôi đang bị thoa thuốc trị phỏng.
Anh ấy chau mày, “Làm sao mà bị như vậy?”
Tôi bắt đầu tỏ vẻ oan ức mà tố cáo với anh ấy.
Sauk hi nghe xong, kiểm tra vết thương một hồi, anh ấy nói: “Không thể để dính nước, mùa hè trời nóng, bị nhiễm trùng thì nguy.”
Trước khi tắm, Mộ Thừa Hòa băng bó cẩn thận vết thương cho tôi, để cả cánh tay đều không phải bị trúng nước. Và rồi, tôi đã phải hoàn thành công việc tắm rửa thay quần áo chỉ bằng một cánh tay.
“Nhưng em còn muốn gội đầu.” Tôi gãi gãi da đầu.
“Ngày mai đi rồi gội.” Anh ấy nói.
“Không được, khó chịu lắm. Bây giờ mấy giờ rồi? Em ra tiệm cho người ta gội vậy.”
Anh ấy nhìn đồng hồ, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Anh gội cho em vậy.”
Mộ Thừa Hòa đi ra khiêng chiếc ghế trước bàn vi tính vào, chỉnh thành kê lưng thấp xuống cho vừa bằng với độ cao của bồn rửa tay, sau đó đặt thêm một tấm đệm vào chỗ ngồi, thử độ ấm của nước xong rồi bảo tôi nằm xuống. Tôi nghe theo lời anh ấy, nằm ngửa người lên, một chiếc khăn lông được quấn vào cổ, tóc của tôi vừa vặn nằm hết trong bồn rửa tay. Anh ấy cúi xuống, khom lưng, ngón tay len lỏi vào tóc của tôi. Nước ấm đánh vào da đầu thoải mái vô cùng.
“Ngay cả việc này mà anh cũng biết sao?”
“Khi ba bị bệnh, anh đã chăm sóc cho ba một thời gian, lúc ấy anh cũng gội đầu cho ba như thế.” Anh ấy nói.
Nước dọc theo ngón tay của anh ấy, chảy vào mang tai của tôi, sướng chết đi được, tôi muốn nhắm mắt lại hưởng thụ cảm giác này, nhưng lại không đành lòng không nhìn anh ấy, gương mặt thanh tú kia giờ đây đang ở ngay phía trên mặt của tôi, chân mày hơi nhíu lại, anh ấy đang rất nghiêm túc, rất nghiêm túc mà trích dầu gội đầu. Và tôi, đang