Tác giả: Linh Hy
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 134662
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/662 lượt.
xông về phía trước. Phùng Thiết Thành lập tức dẫn theo hai lính canh chặn ngay ở đầu cầu thang, hắn nói: "Lâm tiểu thư, chúng tôi đã nhận lệnh, xin đừng làm khó chúng tôi."
Quách Thiệu Luân lúc đó tức giận quát lên: "Phùng Thiết Thành, cậu muốn chết à?! Cứ thử đụng vào cô ấy thử xem!"
Phùng Thiết Thành thản nhiên quay đầu sang nhìn Quách Thiệu Luân: "Tôi làm theo lệnh, có gì mà không dám chứ!"
Ngay lúc này bỗng nghe có tiếng súng "đoàng" một tiếng trên lầu. Trái tim cô như bị treo ngược, cô lảo đảo xông lên trên lầu. Không ngờ hai lính gác kia lại khẽ lánh sang cho cô qua. Phùng Thiết Thành và Quách Thiệu Luân nhìn nhau, không nói thêm gì nữa, còn Lâm Hàng Cảnh đã chạy vội về phía căn phòng. Cô mở cửa chạy vào, lập tức nhìn thấy Mục Tử Chính đang đứng giữa phòng, mặc quần áo như lưu manh, tay cầm khẩu súng nghiêng nghiêng. Mặt hắn đầy kinh ngạc nhìn về phía trước. Cô cũng hoảng hốt quay đầu lại, Tiêu Bắc Thần đang nằm soài trên đất, tay ôm lấy vai trái, máu không ngừng rỉ ra từ giữa những ngón tay.
Đầu óc cô bỗng chốc ngơ ngẩn, hồn vía như bay gần hết. Vào khoảnh khắc nguy hiểm này, cô chẳng quan tâm gì nữa, thân thể bổ nhào về phía Tiêu Bắc Thần theo bản năng, che trước họng súng của Mục Tử Chính. Mặt cô hoảng sợ đến trắng bệch, buột miệng hét: "Mục Tử Chính! Anh không thể giết anh ấy!"
Cả người Mục Tử Chính cứng đờ, hắn ngây người nhìn Lâm Hàng Cảnh, hắn không thể ngờ rằng mình có thể gặp lại cô vào giờ phút này, tại nơi này. Bỗng nghe tiếng bước chân lộn xộn ở bên ngoài, là Phùng Thiết Thành dẫn quân lính xông vào, tất cả mũi súng đều chĩa vào Mục Tử Chính. Chốt an toàn được kéo mở ra răng rắc, chuẩn bị sẵn sàng bắn. Tiêu Bắc Thần chịu đựng cái đau từ vết thương, kiệt lực hô lên: "Bỏ súng xuống!"
Câu lệnh làm mấy người lính ngớ ra, họ chỉ chĩa súng vào Mục Tử Chính chứ không dám làm gì thêm. Quách Thiệu Luân cùng Phùng Thiết Thành cũng đứng đờ tại chỗ sau câu nói của Tiêu Bắc Thần. Tiêu Bắc Thần thở phì phò, hai đầu lông mày nhíu lại một chỗ, nhịn đau mà nói: "Là tôi cho hắn nổ súng. Thả người đi."
Lâm Hàng Cảnh kinh ngạc, cô quay đầu lại nhìn Tiêu Bắc Thần. Vai trái của hắn chảy máu rất nhiều, sắc mặt dần dần nhợt nhạt. Khi đối diện với ánh mắt của cô thì hắn vội nói: "Chỉ cần em không còn hận tôi nữa thì có chết... tôi cũng đồng ý."
Nước mắt cô lập tức rơi xuống, Mục Tử Chính đứng ngẩn ra một hồi rồi mới mở miệng: "Hàng Cảnh, em qua đây, tôi đưa em đi." Ánh mắt hắn luôn nhìn vào cô, nói tiếp: "Hàng Cảnh, giờ anh có tiền rồi, có Hồng Phúc Sinh và người Nhật chống lưng, anh có tất cả, anh có thể bảo vệ em. Tiêu Bắc Thần sẽ không làm gì được em nữa."
Cô quay đầu lại, nhìn Mục Tử Chính đang đứng trong phòng. Cô im lặng nhìn hắn, đây là tình yêu đầu tiên của cô, tình yêu vừa mới chớm nụ mà chưa kịp nở ra. Cô trao những yêu thương chân thật nhất cho hắn, cho một cậu thanh niên ngây thơ biết làm diều, cho người mà khi cười lên có hai mắt sáng ngời như đá quý. Nhưng mới đó mà mọi chuyện đã đổi thay, bãi biển hóa nương dâu, cô đã không còn là Lâm Hàng Cảnh trong quá khứ, một Lâm Hàng Cảnh chơi thả diều cùng cậu đầy vui vẻ, một Lâm Hàng Cảnh thực sự tin tưởng rằng cậu có thể đưa cô về Thượng Hải. Cô của bây giờ có một đứa con đáng thương tên là Lâm Nam Quy, mà đứa bé đó, là tất cả của cô.
Còn cha của bé, chính là Tiêu Bắc Thần!
Hóa ra con diều có bay cao đến thế nào đi nữa thì cũng bị dây diều giữ lại. Đây là số mệnh của cô, cô không thể nào chạy trốn khỏi nó.
Mục Tử Chính nhìn cô chằm chằm, khuôn mặt cô thể hiện sự tuyệt vọng và đau thương vô hạn, đôi môi run rẩy bật ra một câu: "Mục Tử Chính, tôi đã không thể đi cùng anh nữa."
Ánh mặt hắn ảm đạm hẳn, giọng nói chỉ còn tuyệt vọng: "Đi thì đi, không đi thì không đi, "đã không thể đi" nghĩa là gì?! Lẽ nào... em đã thay lòng?"
Cô nhìn hắn, lòng như xoắn lại, cuối cùng cô chầm chậm quay đầu đi, run run nói: "Tiêu Bắc Thần, nếu anh không muốn tôi tiếp tục hận anh nữa thì phải để anh ta sống."
Tiêu Bắc Thần ôm chặt vai trái rỉ máu, nhìn vào mắt cô và đáp nhỏ: "Được, tôi hứa."
Mục Tử Chính ngây ngẩn nhìn Lâm Hàng Cảnh, cô rơi nước mắt và nói: "Mục Tử Chính, anh mau đi đi!" Mục Tử Chính nhìn hai người bọn họ, dường như hắn đã hiểu ra, hắn quay mặt đi, đắm chìm trong đau thương, hắn đáp: "Được, tôi biết trong lòng em bây giờ cũng không còn tôi nữa, uổng công tôi vẫn luôn nhớ mong em, chúng ta thật phí công quen biết." Hắn xoay người định đi, mấy người lính kia còn định ngăn lại nhưng nghe Tiêu Bắc Thần quát một tiếng: "Để hắn đi!"
Phùng Thiết Thành nói: "Tổng tư lệnh, đây khác nào thả hổ về rừng..."
Tiêu Bắc Thần bực mình: "Ít lời thôi!"
Phùng Thiết Thành hết cách, vẫy vẫy tay, binh lính liền tránh đường ra. Mục Tử Chính đi khỏi mà không hề quay đầu lại.
Cô mở to mắt nhìn theo hắn rời đi, trái tim cô như bị khoét mất. Bàn tay bỗng có cảm giác nóng ấm, cô ngẩn người nhìn, thấy Tiêu Bắc Thần đang cố sức nắm lấy tay mình. Tay hắn dính đầy máu của vết thương, lúc này, nó đang túm chặt lấy tay cô. Hắn cắn răng c