Tác giả: Linh Hy
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 134653
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/653 lượt.
i đang có tuyết, con mau cởi áo choàng ra cho người làm phủi tuyết đi, đừng để nó tan lại làm con chết cóng."
Tiêu An ở bên bèn đi tới nhận lấy áo choàng của Tiêu Bắc Thần để đi phủi. Tiêu Bắc Thần thấy Lâm Hàng Cảnh đang ngồi bên cạnh dì bảy bóc vỏ quất, hắn bèn đi tới, cầm lấy quả quất đã được bóc vỏ xong trong tay cô. Ban đầu cô ngạc nhiên, ngẩng đầu lên thấy là hắn thì lập tức cúi xuống, cô nói: "Em bóc vỏ cho dì bảy."
Hắn nếm thử rồi cười nói: "Dì bảy muốn ăn thì bảo em tư bóc cho."
Tiêu Thư Nghi đang ôm Kha Tư Hành chưa được một tuổi, cô cười đáp: "Anh ba thế này là không được đâu, chúng ta không ai được phép sai em Lâm, uổng công dì bảy hôm nay cố ý đón bằng được em ấy từ trường về đây. Dì bảy, mau mau sai người đưa em Lâm về đi, dù gì chúng ta cũng mất công hết cả."
Dì bảy ngả lưng trên chiếc ghế mềm, khẽ cười: "Làm thế sao được, hôm nay nếu Hàng Cảnh không đồng ý với dì một chuyện thì dì sẽ không để nó về đâu."
Tiêu Thư Nghi đã biết tỏng từ trước, lúc này còn giả vờ phụ họa theo: "Chuyện gì vậy?"
Dì bảy lấy ra một chiếc hộp dạng ống, đặt lên bàn trà nhỏ khảm hoa văn như ý, bà cũng không nói gì, chỉ ra hiệu bằng mắt với Tiêu Thư Nghi, sau đó nói: "Cô tư, chuyện này vẫn phải để anh ba con đích thân nói, chúng ta không chen vào được. Đi ra đằng sau xem hoa đã nở chưa nào."
Tiêu Thư Nghi cười híp mắt rồi ôm Kha Tư Hành đứng lên, đi với dì bảy ra ngoài. Tiêu Bắc Thần cầm chiếc hộp, nên trong chính là giấy kết hôn, là của hắn và cô. Từ hai năm trước nó đã được chuẩn bị sẵn, nhưng đến hôm nay mới đặt trước mặt hai người.
Lâm Hàng Cảnh không hề liếc vào bên trong hộp, cô hơi cúi đầu nhìn quả quất trong tay mình, lẳng lặng nói: "Trời cũng tối rồi, em nên về thôi. Anh thay em chào dì bảy một tiếng."
Hắn chầm chậm đặt chiếc hộp xuống.
Cô đã đứng dậy, hắn cũng đứng dậy theo cô, khẽ cười: "Bên ngoài tuyết đang rơi, anh đưa em về."
Giọng nói của hắn nhẹ nhàng, thoải mái. Cô quay sang nhìn hắn, hắn cũng nhìn sang cô, mặt mày ngay thẳng, mắt cười cười, rất tự nhiên.
Một lúc sau Tiêu Thư Nghi và dì bảy mới trở lại, thấy phòng khách đã chẳng còn ai. Tiêu Thư Nghi nhìn chiếc hộp vẫn còn nguyên đó, tức thì bực mình: "Dì bảy, nhìn xem kìa! Chúng ta đúng là phí công! Bọn họ còn chẳng thèm xem, thế này thì làm sao được!"
Dì bảy ngồi xuống chiếc ghế mềm, cầm một múi quất đã được bóc sẵn, bỏ vào miệng ăn, sau đó cười nói: "Con lo gì chứ, người ta bảo "dục tốc bật đạt", Hàng Cảnh có tính cách như thế nào chẳng lẽ anh ba của con còn không rõ sao?"
***
Trời đã rất tối, xe ô tô chạy nhanh. Đèn xe chiếu sáng ngời cả con đường. Tuyết ngoài cửa sổ rơi xuống ào ào. Tiêu Bắc Thần lái xe, bỗng nhiên hỏi cô: "Hôm nay dì bảy cùng các em làm gì đấy?"
Cô quay đầu đi, viền mắt hồng hồng, một lúc sau mới nghẹn ngào nói: "Em không thể nào tha thứ cho anh."
Ánh mắt hắn dừng trên sườn mặt cô, hắn nhìn những giọt nước mắt trong đôi mắt đó, hắn im lặng một hồi, sau đó nở nụ cười khổ sở: "Em xem, tuyết có lớn đến đâu rồi cũng có lúc tan, còn anh, từ đầu đến cuối chẳng thể nào làm ấm được trái tim em. Em không cho anh lấy một cơ hội nào."
Mí mắt cô khẽ rung, nước mắt bèn men theo đó nối đuôi nhau chảy xuống, thuận theo gò má trắng trẻo. Giọng nói hắn dần dần lo lắng: "Cả đời này anh chẳng sợ gì ngoài việc em khóc, nếu để em không rơi nước mắt thì anh chết cũng được."
Nước mắt cô không dừng lại mà tiếp tục rơi, nhưng cô vẫn nghe hắn nói câu đó, một lúc sau cô mới đáp: "Anh còn phải điều binh đánh trận, đừng nói những lời như thế."
Hắn bật cười: "Nếu có thể làm em nhớ đến thì một ngày bảo anh chết mười lần cũng được."
Câu đùa của hắn làm người ta không nghe không được mà nghe cũng không xong. Cô quay đầu sang, mới nói được một chữ: "Anh..." thì lập tức có một giọt nước mắt rơi xuống. Hắn liền nói: "Em xem, em nhiều nước mắt như thế, nếu anh chết một lần em khóc một lần thì nước mắt có thể ngập cả thành Bắc Tân, quả đúng là mỹ nhân khuynh thành, hại nước hại dân!"
Cô bị mấy lời của hắn làm dở khóc dở cười, cúi đầu xuống, cô lẳng lặng lau nước mắt rồi nói: "Anh mau lái xe đi, em không khóc nữa."
Hắn nhìn cô lau hết nước mắt rồi mới khởi động xe, không lâu sau liền tới nơi. Cánh cổng đen trước sân đóng chặt, trước cổng còn dồn một tầng tuyết. Cô thấy đã đến nơi thì không nói thêm gì nữa, mở cửa xuống xe. Bỗng nghe tiếng mở cửa xe đằng sau, hắn cũng đã xuống.
Cô đang định rảo bước đi thì nghe hắn nói đằng sau: "Hàng Cảnh, em cũng đừng nghe dì nói, chuyện giấy kết hôn đó nếu em không thích thì anh sẽ không làm khó em."
Bước chân cô chỉ thoáng ngừng lại, sau đó vẫn đi tiếp đến trước cổng. Mở cổng ra, vào khoảng khắc quay người lại đóng cổng, cô nhìn thấy dáng đứng thẳng tắp của hắn trong màn tuyết. Trên khuôn mặt có đường nét rõ ràng đó có sự lặng lẽ, như chỉ đợi cô quay đầu lại.
Hắn thấy cô quay lại nhìn thì khẽ cười. Cô đẩy cánh cửa, cụp mí mắt, đóng lại, chặn bóng dáng hắn ở bên ngoài. Vừa mới quay người thì nhìn thấy ông lão canh