Tác giả: Linh Hy
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 134644
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/644 lượt.
về rồi."
Cô càng hoang mang, không biết nên làm gì mới được. Hắn nhìn chiếc áo choàng màu hồng cô đang mặc, nhìn đến khuôn mặt hơi đỏ bừng dưới nền mũ lông trắng, hàng mi dài khe khẽ rung. Cô khó xử trước cái nhìn của hắn, tai đỏ tim đập loạn, cô hoang mang nói: "Vậy em cũng phải về thôi." Vừa định đi thì hắn đã nắm lấy tay cô, gọi khẽ một tiếng: "Hàng Cảnh..."
Cô giật mình, còn hắn đã giơ tay kéo chiếc mũ lông xuống. Lòng bàn tay cô đều là mồ hôi. Trong lúc này cô chợt nhớ đến chuyện bé Nam Quy, cô định đợi Tiêu bá bá về rồi sẽ nói, nhưng lúc này cô cản tay hắn và bảo: "Em có chuyện quan trọng muốn nói với anh.
Hắn chỉ coi đó là "kế hoãn binh" của cô, cười cười: "Mai nói cũng được."
Cô hơi ngẩn ra. Chiếc mũ đã tuột xuống, ngả đằng sau áo. Nụ hôn của hắn đã không thể kiền chế hay chờ đợi nữa, in hẳn lên môi cô. Nó đầy khao khát, như nắng hạn gặp mưa rào. Nó nóng bỏng và không ngừng đòi hỏi. Cô bị ôm rất chặt, khó mà hít thở, cổ tay như bị hắn bóp gãy, cô không nhịn được mà kêu "a" một tiếng. Hắn bèn thừa cơ xông thẳng vào, mặc sức nhấm nháp sự ngọt ngào bên trong...
Cô chỉ thấy hoa mắt chóng mặt, hoảng loạn đẩy hắn ra, nhưng đây giống như là số mệnh, xa nhau lâu như thế, đến bây giờ cô vẫn là của hắn. Cơ thể cô dần dần được hắn ôm vào lòng. Chiếc khuy cài áo choàng cũng bị cởi ra, ngón tay hắn chạm vào da thịt trắng mịn ở cổ cô... Cổ họng Lâm Hàng Cảnh bỗng nghẹn lại, cơ ác mộng kinh hoàng chôn sâu trong trái tim đó nháy mắt xuất hiện, lấp đầu đầu óc cô!
Cô gần như lấy chút sức lực cuối cùng đi đẩy hắn, nhưng không đẩy được, mà còn bị hắn đè lên sô pha. Xung quanh đều là hơi thở của hắn, sự cuồng loạn của hắn. Nỗi sợ như trong ác mộng đó càng ngày càng nhiều lên. Cô cảm thấy không khí đều đã đông đặc, hít thở trở nên vô cùng khó khăn. Nước mắt của sự sợ hãi không ngừng rơi xuống, cô nghẹn ngào: "Không..."
Đôi mắt hắn như có một ngọn lửa, hơi thở dần nặng nề, hắn cúi đầu hôn cổ cô. Cô gắng hết sức đẩy ngực hắn, cả người bao phủ bởi sự run rẩy, giọng nói vỡ vụn khiến người ta thương cảm: "Anh ba..."
Tiếng khóc khe khẽ vang lên cuối cùng cũng làm động tác của hắn ngừng lại. Cả khuôn mặt cô tái nhợt. Hô hấp của hắn dần bình ổn lại, hắn nhìn cô thật lâu, sau đó sự dịu dàng cùng bất đắc dĩ liền đong đầy trong mắt. Hắn không làm gì nữa, chỉ lặng lẽ ôm cô, nói nho nhỏ: "Em đừng sợ, anh không làm khó em."
Sáng sớm ngày mùng một Tết, xa gần đều là tiếng pháo nổ. Trận tuyết lớn đã ngừng rơi, trời mới hửng sáng. Đại a hoàn của Hoa Thinh châu - Vân Nghệ đang dẫn một đoàn người hầu đi làm đủ việc. Ngẩng đầu lên thấy Tiêu Bắc Thần đi xuống lầu thì cô liền đi đến khom người: "Hôm nay là mùng một Tết, chúng em chúc mừng năm mới thiếu gia, sau đó thiếu gia thưởng lì xì nhé."
Hắn cười cười: "Cô cứ làm như tôi không biết ấy, dì bảy đã phát lì xì cho mọi người từ lâu rồi, hôm nay lại đến đòi tôi nữa. Đây không gọi là đi xin được thưởng, mà tự đi hỏi phạt thì có."
Cô bèn cười đáp: "Tam thiếu gia không cho thì chúng em đành đi hỏi tam thiếu phu nhân vậy."
Hắn thấy Vân Nghệ đang định đi lên lầu thì vội vàng nói: "Được! Bảo Quách Thiệu Luân thưởng cho mọi người. Đừng làm phiền cô ấy."
Vân Nghệ tiếp tục cười: "Ai cũng biết tam thiếu gia thương yêu thiếu phu nhân, chúng em nào dám làm phiền cô ấy." Cô lại nói thêm: "Mạc tham mưu trưởng và Hứa lữ trưởng mới tới, đang ở phòng khách đợi thiếu gia."
Vân Nghệ liền đi khỏi và đóng cửa lại. Lâm Hàng Cảnh tiếp tục viết thêm mấy chữ trên tờ giấy đỏ. Cô viết xong câu đố rồi đặt giấy sang cạnh cho khô. Quay mặt đi thì nhìn thấy bức thư đó vẫn nằm ngay ngắn trên bàn đọc sách. Lúc này cô mới đặt bút xuống, cầm thư lên và từ từ mở ra.
Tiêu Bắc Thần cùng Mạc Vỹ Nghị và Hứa Tử Tuấn đi chúc tết vị Dư lão tiên sinh đức cao vọng trọng. Sau đó, theo lệ của những năm trước, hắn không từ chối được mà phải ở lại nhà ông làm mấy chén rượu. Trong lúc ăn uống khó tránh khỏi nhắc tới tình hình hôm nay, công sứ Nhật đã đuổi đến tận Mỹ, yêu cầu Tiêu đại soái ký tên lên điều khoản mà bọn họ đã soạn sẵn, tuy nhiên đã bị đại soái từ chối. Dư lão tiên sinh thở dài một hơi, bảo là đại soái quá cứng rắn, chỉ sợ Nhật Bản sẽ không bỏ qua như thế. Việc này quan trọng, đợi đại soái trở về rồi sẽ bàn bạc kỹ sau.
Bữa tiệc lại tiếp tục bàn về thế cục, đến khi tan cuộc thì trời đã chập tối. Tiêu Bắc Thần chỉ một lòng mong nhanh nhanh về nhà. Cả Hoa Thinh châu được bao phủ không khí ấm áp, hoa tươi trang trí tạo nên khung cảnh tân xuân tưng bừng. Tiêu Bắc Thần đưa mũ quân đội cho Quách Thiệu Luân rồi đi ngay lên lầu. Liếc mắt thấy Quách Thiệu Luân cùng mấy người lính đang cười trộm, chính hắn cũng thấy mình quá nóng vội, thế là quay đầu lại nói: "Các cậu còn dám cười thì tôi cho hết ra tiền tuyến đánh Nhật!"
Quách Thiệu Luân nhanh miệng: "Tổng tư lệnh, hiện tại ở tiền tuyến không có chiến sự, nhưng nếu cần đánh Nhật thì tôi còn mong ra đó ấy chứ!"
Tiêu Bắc Thần cười lạnh lùng: "Chỉ đợi cha tôi về nói một