Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Là Yêu Hay Hận

Là Yêu Hay Hận

Tác giả: Linh Hy

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 134639

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/639 lượt.

hắn quá hiểu rõ cô, trông thì yếu đuối nhưng rất cố chấp. Sắc mặt cô càng ngày càng nhợt nhạt, mắt thì đỏ lên, những ngón tay nóng rực. Hắn thấy thương vô cùng, thở dài hỏi: "Sao lại để bản thân thành ra thế này? Nếu em khó chịu thì đừng giữ trong lòng, cứ đánh tôi là được."
Cô hất tay ra, giọng nói mệt mỏi: "Anh không cần phải đối xử với tôi như vậy. Lúc ban đầu - là lỗi của anh, còn hiện tại, tôi ký giấy kết hôn - là sai lầm của tôi, là sự ngu ngốc của tôi. Tôi biết anh vẫn là anh của ngày xưa, không thay đổi chút nào. Tôi đã quyết định từ nay về sao không liên quan gì đến Tiêu gia các người nữa."
Hắn nhìn cô, một lúc lâu sau mới khẽ cười lạnh lùng: "Vậy em nói rõ cho tôi, không liên quan nghĩa là gì?"
Cô cúi đầu nói: "Nhẫn tôi đã trả anh rồi, còn giấy kết hôn kia anh đang giữ thì xé đi. Mấy hôm nữa tôi sẽ đi khỏi nơi này, không bao giờ trở lại. Anh cứ xem như tôi chết rồi, còn chuyện kết hôn, sẽ tự động hết hiệu lực. Từ giờ anh là anh, tôi là tôi, không liên quan tới nhau."
Hắn lại cười một tiếng, đôi mắt rất tĩnh lặng: "Em giỏi ăn nói thật, nhưng mà người vẫn sống sờ sờ thì làm sao coi như chết rồi được. Hơn nữa, nếu tôi coi em đã chết, vậy ba mẹ em ở Tương Kinh làm sao mà sống yên ổn được đây?"
Ngón tay cô lập tức run run, quay đầu sang trừng mắt nhìn hắn, sự tức giận xộc lên đầu làm trán cô nóng bừng, cô nói với hắn: "Tiêu Bắc Thần, anh đừng có lấy ba mẹ ra để ép tôi, lúc nào anh cũng chèn ép người khác như vậy. Tôi thà chết chứ không muốn ở bên anh một giây phút nào."
Cái nhìn của hắn ngày càng lạnh: "Chẳng qua chỉ là một tên bán nước mà em quyết định tuyệt tình với tôi đến nước này, có thể thấy tôi chẳng là cái thá gì trong lòng em cả." Hắn ngừng một lát: "Tiếc là những kẻ như Mục Tử Chính, có bao nhiêu người tôi giết hết bấy nhiêu! Trước khi tôi giết hắn còn tình nguyện nhận của hắn một phát súng, thứ tôi nợ tôi đã trả đủ rồi, vậy mà em còn thương hắn như vậy, thế sao ngày đó em còn chạy đến cứu tôi?!"
Cô thấy quá đau lòng, cô thà chết chứ không muốn nói một câu "vì anh là ba của Nam Quy", cô nắm chặt tay lại: "Quân tử tuyệt giao, không nói lời khó nghe. Anh cần gì phải hung hăng như vậy. Hai chúng ta dày vò nhau thế này chẳng được việc gì."
"Tôi có lòng đến xin lỗi, xem ra chỉ thừa mà thôi. Vậy chẳng cần phải dài dòng nữa, em muốn tự giác theo tôi về hay muốn tôi ra tay phá nát cái chỗ này rồi về?"
"Tiêu Bắc Thần, anh tích đức chút đi, anh dám đụng tới một viên gạch ở đây thì tôi dám chết ở đây luôn. Tới lúc đó sợ là không phải "không liên quan", mà là một lần xong hết."
Ánh mắt hắn sắc như dao găm nhìn cô, khiến cô quay đầu đi, không ngờ hắn chợt túm lấy vai cô, cúi đầu xuống hôn. Nụ hôn độc ác, không cho cô tránh né, không thể giãy dụa. Nó làm người ta không thể hô hấp, cô càng giãy hắn càng túm chặt. Cô đã sốt cao từ trước nên không khỏe lắm, bấy giờ chỉ nhắm mắt lại rồi mặc kệ hắn. Hắn thấy vậy càng tuyệt vọng, tức giận đẩy cô vào tường.
Người cô như vỡ nát, giọng hắn đầy giận dữ: "Tôi không tin! Tôi không tin!"
Hắn gào lên như rách họng, nỗi tức giận xâm nhập trái tim hắn. Cô biết hắn không tin chuyện gì, cô mở to mắt, cố gắng nói rõ ràng: "Tiêu Bắc Thần, tôi không yêu anh."
Cả người hắn chợt cứng đờ, hô hấp ngày càng nhanh, hắn càng túm vai cô chặt hơn, định tiếp tục hôn nhưng vừa cúi đầu liền nhìn thấy mắt cô đầy nước, làm lòng hắn như bị kim chích.
Cô nghẹn ngào: "Coi như tôi van xin anh, anh tha cho tôi được không?"
Trái tim có cứng rắn đến mức nào thì đến nước này cũng vỡ nát.
Hắn nhắm mắt, đẩy cô sang một bên. Người cô lảo đảo, cô vội túm lấy cạnh bàn. Quay đầu lại nhìn, hắn cũng đang nhìn cô, chợt bật cười, một nụ cười tự giễu và đau khổ, như đang tự cười chính mình như đứa ngu ngốc nhất trên đời, hắn nói: "Lâm Hàng Cảnh, tôi chỉ hận không thể móc trái tim ra cho em, còn em chỉ vì một tên bán nước mà đối xử với tôi thế này."
Cô cố gắng vịn vào cái bàn, không hiểu sao khi nhìn thấy hắn như thế, thấy sự khổ sở đó, cô bỗng hoảng hốt, lòng đau như cắt...
Hắn nhìn thấy sự hoảng hốt đó, nhưng cho rằng đấy là do cô sợ hắn. Trước mặt cô, hắn chẳng là gì ngoài kẻ chuyên dùng thủ đoạn ép người, vậy thì còn mong mỏi gì xa vời chứ, giọng nói của hắn đã bình tĩnh lại: "Em đừng mơ rời xa tôi, trừ khi tôi chết!"
Cô cúi đầu, càng ngày càng cảm thấy hít thở khó hơn.
Hắn tiếp tục nói: "Sáng mai tôi sai người đến đón em. Nếu em không nghe lời tôi thì tôi còn nhiều thủ đoạn hơn em tưởng đấy. Em hãy tự biết nên làm gì."
Hắn nhấc bước đi ra khỏi phòng. Cô từ từ ngẩng đầu, hắn đã đi rồi, nhưng ngoài cổng vẫn có mấy binh lính ở lại. Mắt cô đau xót, đôi má ngày càng nóng, mới đó mà đã cảm thấy căn phòng này nóng như hun lửa. Cô lảo đảo đi ra vườn. Người thím có tuổi đang định đến hỏi cô, thấy mặt cố đỏ bừng thì vội vàng hỏi: "Cô giáo Lâm, cô sao thế này..."
Lâm Hàng Cảnh gắng ngồi xuống chiếc ghễ gỗ, ngẩng đầu lên nói: "Thím à, người cháu nóng quá, thím cho cháu cốc nước lạnh với ạ." Bà thím cảng hoảng hơn: "Cái đứa này, ốm thế còn đòi uống nước