Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341915
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1915 lượt.
ồng hồ, mỉm cười. “Vương Tổng, sếp lại dọa chúng tôi rồi, bây giờ vẫn chưa đến giờ làm việc”.
Vương Cư An cười cười, không lên tiếng, chỉ uống cà phê.
Phó Lệ Lợi hạ giọng thầm thì: “Tiểu Tô, cô xem lúc nào rảnh để tôi sắp xếp. Cậu này ngoài ba mươi, điều kiện rất tốt”.
Tô Mạt im lặng từ đầu đến cuối, bây giờ mới lên tiếng: “Yêu cầu của tôi không cao, mức lương tương đương tôi, có nhà là tốt nhất, không có thì góp tiền mua chung. Chủ yếu là nhân phẩm tốt, sức khỏe tốt, tính cách tốt, không trai gái, không cờ bạc…”
Phó Lệ Lợi cắt ngang: “Tất nhiên tôi không giới thiệu người chơi gái hay dính vào cờ bạc cho cô. Loại người đó chắc chắn không được!”
Tô Mạt thở dài. “Tôi sợ nhất gặp loại người như vậy. Bề ngoài đứng đắn, nhưng thực chất lại chẳng ra sao”.
Phó Lệ Lợi tiếp lời: “Phụ nữ đều sợ loại người đó. Những kẻ thích chơi bời nên để bọn họ chơi với nhau”. Chị ta đột nhiên im bặt, liếc nhìn về phía đầu bàn bên này, sau đó vội nói: “Đã đến giờ làm rồi!” Chị ta nháy mắt ra hiệu cho Tô Mạt cùng đi ra ngoài.
Vương Cư An đứng dậy, đặt cốc cà phê xuống cạnh Tô Mạt. “Em hãy thu dọn đi!”
Khi phòng nghỉ chỉ còn lại hai người, anh ta nói tiếp: “Tôi đã xét lại bản thân. Xem ra em vẫn lấn cấn về chuyện lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Hay là như vậy đi, em hãy chuốc say tôi, trực tiếp ném tôi lên giường. Sau đó, em muốn làm gì thì làm, tôi sẽ không báo cảnh sát. Coi như tôi chịu thiệt, em cảm thấy thế nào?”
Tô Mạt không trả lời, cô cầm chiếc cốc của Vương Cư An, đổ chỗ cà phê còn thừa xuống giày của anh ta.
Vương Cư An né tránh, bật cười thành tiếng.
Vương Cư An bỗng có tâm trạng rất tốt. Anh ta quay về phòng làm việc, gọi điện thoại về nhà hỏi lão Trương, biểu hiện của Vương Tiễn hôm nay thế nào, có ý quay về Canada đi học không?
Lão Trương nói: “Tôi thấy cậu ấy có ý định này. Tôi nói chuyện với cậu ấy một lúc lâu, cậu ấy nói cuộc sống bây giờ chẳng thú vị gì cả. Nhưng cậu ấy có điều kiện”.
“Điều kiện gì?”
Lão Trương đưa điện thoại cho Vương Tiễn. “Cháu tự nói với bố cháu đi!”
Vương Tiễn chậm chạp cầm điện thoại. “Hôm đó bố đập hỏng máy tính của con, con muốn đi mua máy mới”.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó con sẽ quay về Canada”.
“Mày nhớ giữ lời!”
“Vâng!”
“Bố sẽ bảo người đưa đến nhà cho mày, đừng suốt ngày chơi điện tử đấy!”
“Không, con muốn tự đi chọn”.
Vương Cư An im lặng.
Vương Tiễn nói tiếp: “Có ông Trương đi cùng con, bố còn không yên tâm?”
Vương Cư An thở dài, dặn dò lão Trương vài câu.
Lão Trương lái xe đưa Vương Tiễn đi một vòng. Vương Tiễn không chịu tới cửa hàng máy tính mà đòi vào trung tâm lớn. Lão Trương không đồng ý, nói trung tâm máy tính nằm gần đại học Nam Chiêm, bố cậu không đi về bên đó. Vương Tiễn nhấn mạnh, cậu chỉ đi mua máy tính, làm gì có chuyện tình cờ gặp mặt. Lão Trương đành chịu.
Khi đi ngang qua Đại học Nam Chiêm, Vương Tiễn lại nói: “Ông Trương, cho cháu vào gặp cô, cháu chỉ nhìn cô ấy một lúc thôi!”
Lão Trương lắc đầu.
Vương Tiễn nhìn ông bằng ánh mắt đáng thương. “Ông cũng có thời thanh niên đúng không? Hay là ông đi cùng cháu, cháu chỉ muốn nói với cô ấy vài câu, nói xong sẽ đi ngay”. Cậu tỏ ra buồn rầu. “Thực ra cháu muốn chào tạm biệt cô ấy”.
Lão Trương nghĩ, đứa trẻ này không có mẹ, bố luôn bận rộn, mà cho dù không bận rộn thì cũng chẳng có giây phút nào vui vẻ với cậu, ông nhất thời mềm lòng, đồng ý để Vương Tiễn đi tìm Chung Thanh.
Vương Tiễn không nuốt lời. Hai ông cháu đi đến ký túc xá, Vương Tiễn gọi điện cho Chung Thanh.
Nói thế nào Chung Thanh cũng không xuống, cô nói: “Cho dù tôi đồng ý đến với cậu thì cũng không thể vượt qua cửa ải là bố cậu”.
Vương Tiễn hỏi: “Tại sao?”
Chung Thanh đáp: “Bố cậu quá lợi hại, ông ấy làm ầm lên với bố mẹ tôi, còn để lại một khoản tiền, nói tôi đừng để ý đến cậu nữa. Bố tôi tức đến mức chảy nước mắt”.
Vương Tiễn không lên tiếng.
Chung Thanh hỏi: “Vương Tiễn, sao cậu chẳng giống bố cậu chút nào cả? Bố cậu rất oách, bắt nạt người khác một cách đường đường chính chính. Nếu cậu giống ông ta, cậu sẽ không sợ ông ta. Nếu cậu không sợ ông ta, không biết chừng tôi sẽ thích cậu. Một khi tôi thích cậu, bố cậu chẳng thể ngăn cản chúng ta”.
Vương Tiễn lập tức lên tiếng: “Không, tôi không sợ ông già chút nào!”
Chung Thanh nói: “Đã quá muộn rồi, bố mẹ tôi chắc chắn không đồng ý. Đối với họ, chuyện này là một điều sỉ nhục. Họ sẽ không chấp nhận để tôi yêu cậu”.
Vương Tiễn cúp điện thoại.
Buổi tối, Vương Cư An về đến nhà, con trai anh ta ngồi ở sofa chờ đợi. Vừa nhìn thấy bố, cậu liền cất cao giọng: “Bố đúng là buồn nôn thật!”
4.
Vương Cư An chau mày, đi đến, đập “bốp” vào đầu con trai. “Mày bị làm sao thế?”
Vương Tiễn hất tay bố. “Bố đã làm gì hả?”
Mặt cậu đầy vẻ tức giận. Vương Cư An hiếu kỳ, hỏi lại: “Tao đã làm gì?”
Vương Tiễn đứng dậy, cậu sắp cao bằng bố, “Ai bảo bố đi tìm bố mẹ Chung Thanh? Con đã nói với bố, con sẽ quay về Canada. Bố còn đi tìm bố mẹ cô ấy làm gì?” Cậu thở mạnh. “Bố ném tiền vào mặt người ta. Bố làm con mất hết cả