Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341916
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1916 lượt.
nh ta. “Tôi thật sự không cảm thấy gì!” Ngừng vài giây, cô nói nhỏ: “Đừng nói chuyện tình cảm với tôi! Con người tôi cố chấp, anh hãy cẩn thận, đừng dính lấy tôi!”
Vương Cư An im lặng nhìn cô.
Tô Mạt nổ máy, hạ một nửa cửa kính, nói tiếp: “Anh xét lại mình đi! Tại sao anh đối xử tốt với người khác mà họ lại không cảm kích? Có phải bản thân anh có vấn đề? Nếu là vậy, không biết chừng sau này sẽ lại vấp ngã”.
Xe chuyển bánh, cô liếc nhìn qua gương chiếu hậu, Vương Cư An không đuổi theo.
Mỗi lần bị người đàn ông khuấy động tâm linh, buổi tối Tô Mạt đều khó ngủ. Sáng hôm sau đi làm, cô bị Vương Á Nam gọi vào văn phòng nói chuyện. Bà cho biết vừa tuyển một trợ lý mới, hôm nay có mặt, bảo cô dẫn anh ta đi một vòng công ty làm quen.
Nghe câu này, Tô Mạt lập tức nảy sinh tâm lý đề phòng.
Vương Á Nam cười, nói: “Người này trước đây làm kỹ thuật ở nơi khác, bây giờ muốn chuyển sang bên marketing. Tôi thấy cậu ta có học vấn cao nhưng thiếu kinh nghiệm về lĩnh vực marketing ên mới tạm thời sắp xếp chức vụ trợ lý cho cậu ta. Cô hãy hướng dẫn cậu ta! Bây giờ cô tham gia không ít dự án, để cậu ta làm trợ thủ của cô, nam nữ phối hợp làm việc sẽ đỡ mệt mỏi”.
Tô Mạt tranh thủ tìm hiểu sơ yếu lý lịch của trợ lý mới. Tiến sĩ “hải quy” Bắc Mỹ, họ Hàn, ba mươi mốt tuổi.
Khi gặp mặt, Tô Mạt gọi người đó là “kỹ sư Hàn”. Người đó lập tức xua tay, cười, nói. “Tôi là người mới, trợ lý Tô gọi tôi Tiể Hàn là được!”
Người đó nho nhã nhưng không có vẻ thanh cao của dân trí thức. Anh ta lại hơn Tô Mạt vài tuổi nên cô vẫn gọi anh ta là kỹ sư Hàn.
Hai người cùng làm việc mấy ngày, Tô Mạt âm thầm quan sát, phải công nhận người có tố chất quả nhiên khác biệt. Anh ta thông minh, ham học hỏi, lại không nịnh bợ lấy lòng như các đồng nghiệp khác.
Tô Mạt ngẫm đi nghĩ lại, cảm thấy không thỏa đáng nên tìm Vương Á Nam thương lượng. Cô lập luận, người ta là “hải quy”, còn là tiến sĩ, cô chỉ là cử nhân, sao có thể làm người hướng dẫn của anh ta, chi bằng giao thẳng dự án cho anh ta, cũng là sự tôn trọng đối với người ta.
Vương Á Nam gật đầu. “Cô suy nghĩ được lắm! Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ dựa vào bằng cấp để đánh giá con người. Nhiều lúc bằng cấp chỉ là vỏ bọc. Đừng nhìn cậu ta là “hải quy”, tôi nghĩ năng lực cũng chỉ vậy thôi. Bằng không tại sao phải về nước phát triển? Cho dù về nước, cậu ta cũng có thể vào trường đại học. Tôi đoán cậu ta chỉ tốt nghiệp trường bình thường ở bên đó”.
Tô Mạt nói: “Nam Chiêm là thành phố duyên hải, An Thịnh lại là công ty lớn ở địa phương, không ít người muốn gia nhập. Kỹ sư Hàn xin việc ở đây cũng là chuyện bình thường”.
Vương Á Nam cười. “Cô cảm thấy được thì có thể thử,không xong thì tính sau”.
Tô Mạt lập tức giao dự án cho kỹ sư Hàn, đối phương rất cảm kích. Ai ngờ khách hàng không bằng lòng, gọi điện thoại hỏi tình hình, còn nói đã quen với Tô tiểu thư, hai bên làm việc vui vẻ, tại sao tự dưng đổi người khác?
Kỹ sư Hàn hết cách, lại đến tìm Tô Mạt nhờ giúp đỡ.
Tô Mạt đành gọi điện thoại cho lãnh đạo và người phụ trách của đối tác, giải thích người phụ trách dự án mới của An Thịnh là tiến sĩ “hải quy”, năng lực nghiệp vụ giỏi hơn cô.
Đối phương cũng có nói tương tự Vương Á Nam: Trình độ cao như vậy, tại sao còn về nước phát triển? Tô Mạt nói, anh ấy là nhân tài do công ty đặc biệt mời về.
Lúc đó, đối phương mới miễn cưỡng đồng ý. Kỹ sư Hàn nói với Tô Mạt: “Tô tiểu thư, cô tốt quá, tôi thật sự không biết cảm ơn cô thế nào. Hôm khác mời cô ăn cơm nhé!”
Tô Mạt từ chối: “Có gì đâu, tôi học hành bình thường, vì vậy rất tán thưởng những người học cao. Đây là đãi ngộ anh nên nhận được”.
Hai người nói chuyện công việc một lúc ở phòng trà nước. Kỹ sư Hàn đi ra ngoài, chủ nhiệm văn phòng tổng giám đốc Phó Lệ Lợi ngồi xuống cạnh Tô Mạt, cười híp mắt: “Tôi thấy Tiểu Hàn không tồi, vừa nho nhã vừa lễ độ, tuổi tác cũng không lớn. Hai người rất hợp đấy”.
Tô Mạt cười. “Kỹ sư Hàn đã xây dựng gia đình. Vợ anh ấy là bạn học cùng đi du học ở nước ngoài. Họ có hai con rồi”.
“Tốt quá!” Phó Lệ Lợi ghé sát. “Tôi quen biết một cậu thanh niên không tồi, cô có hứng thú gặp mặt không?”
Tô Mạt ngẩn người, vội đưa mắt về phía cửa ra vào, không lên tiếng.
Phó Lệ Lợi nhìn theo ánh mắt cô, lập tức đứng dậy chào: “Vương Tổng, thư ký Lưu hôm nay không đi làm à?”
Vương Cư An đi vào rót cà phê đáp: “Cô ấy xin nghỉ ốm”.
Phó Lệ Lợi vội đi tìm đĩa cho sếp tổng, cười, nói: “Thảo nào mấy ngày nay tôi không nhìn thấy cô ấy, sếp còn phải tự đi lấy cà phê. Thật ra sếp có thể gọi người mang cho sếp… Chẳng phải văn phòng cúa sếp cũng có máy pha cà phê sao?”
“Chủ nhiệm Phó!” Vương Cư An ngồi một bên. “Chị có cần dán một tờ giấy lên cửa phòng nghỉ, trên đó viết “Vương Cư An dừng bước” hay không?”
Phó Lệ Lợi buồn cười nhưng hơi ngượng. “Vương Tổng, ý tôi không phải vậy! Tôi sợ sếp đi lại nhiều sẽ mệt mỏi…”
Vương Cư An hỏi lại: “Mọi người ngồi ở đây tán gẫu có mệt mỏi không?”
Phó Lệ Lợi đáp: “Không mệt!” Chị ta chữa lại: “Mệt, chúng tôi đi ngay đây!” Chị ta nhìn đ