Đánh Cương Thi Nói Chuyện Yêu Đương
Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341896
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1896 lượt.
anh xem đi, bây giờ vẫn còn bầm tím, đau ê ẩm. Nếu mà đánh trúng đầu người ta, không biết hậu quả sẽ thế nào”.
“Sau đó chú cùng Thượng Thuần bỏ đi? Con tôi bị thương nằm ở đó, chú mặc kệ?”
Vương Tư Nguy á khẩu, vội biện bạch: “Anh, em cũng hết cách. Thượng Thuần là người thế nào? Em không đưa anh ta đi, sợ anh ta lại tính sổ vụ này, sẽ ảnh hưởng không tốt đến công ty”.
Vương Cư An nhìn anh ta. “Đừng viện cớ công ty ở đây! Tôi hỏi chú, chú để cháu của chú một mình ở nơi đó, nó còn bị thương, rốt cuộc chú có nghĩ cho nó không hả? Vương Tiễn là cháu ruột của chú”.
“Em…”
Vương Cư An cắt ngang: “Dù không giúp nó, ít nhất chú cũng nên báo với tôi một tiếng, nhưng chú coi như không có chuyện gì xảy ra. Từ trước đến nay tôi đối xử với chú thế nào mà bây giờ chú lại đối xử với nó như vậy?” Anh ta nói, gần như nghiến răng: “Chú khiến tôi thật sự thất vọng!”
Vương Tư Nguy vội lên tiếng: “Anh, em sai rồi! Em sẽ thay đổi. Sau này em nhất định sẽ suy nghĩ chu toàn, không để bị hoảng loạn như vậy!”
Vương Cư An cười, lắc đầu. Anh ta cầm tấm thẻ ngân hàng. “Đây là thẻ chú cho nó, trong đó vốn chỉ có vài vạn, tôi cho thêm chú ba mươi vạn”. anh ta nghiêm mặt, ném tấm thẻ xuống đất, đồng thời cất giọng lạnh lùng: “Từ nay về sau, chú đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa! Chuyện của công ty cũng không liên quan đến chú”.
Vương Tư Nguy trợn mắt với vẻ không tin nổi. “Ý anh là gì hả? Cắt đứt quan hệ? Ba mươi vạn? Anh dùng ba mươi vạn để đuổi tôi đi? Anh nghĩ tôi là ai hả?” Anh ta chỉ tay ra cửa, nhếch miệng. “Là những người ở ngoài kia hay đám ăn mày trên đường phố? Ba mươi vạn mua được mấy mét vuông đất ở Nam Chiêm? Tôi nói cho anh biết, tôi nhịn anh đủ rồi!”
Vương Cư An bình thản lên tiếng: “Cầm lấy tiền rồi cút đi!”
Vương Tư Nguy tức đến mức mặt đỏ bừng. “Dựa vào cái gì mà tôi phải đi?”
Vương Cư An nói: “Hay là để tôi gọi bảo vệ? Một khi gây ầm ĩ, chú sẽ càng mất mặt”.
Vương Tư Nguy trừng mắt với anh trai, lồng ngực phập phồng. Một lúc sau, anh ta cúi xuống nhặt tấm thẻ. Đến cửa ra vào, anh ta quay đầu nhìn Vương Cư An rồi mới đi ra ngoài.
Thời gian sau đó, Vương Cư An quả nhiên ở nhà với con trai. Còn mấy ngày nữa là xuất cảnh, anh dạy con trai đánh golf, đưa con trai đi chơi đĩa bay, bắn súng… Vương Tiễn không có hứng thú, lại hay bới móc, Vương Cư An không dám nói nửa câu nặng lời.
Trước khi lên đường, hai bố con bắt đầu thu dọn hành lý, Vương Tiễn trốn trong phòng không chịu ra ngoài, cũng không biết cậu làm gì.
Vương Cư An đi gõ cửa, cửa không mở, gọi mấy câu cũng không ai thưa. Anh ta hơi lo lắng, lên tiếng: “Vương Tiễn, con còn không mở cửa, bố sẽ đi tìm chìa khóa!”
Bên trong có tiếng động, sau đó Vương Tiễn mở cửa.
Vương Cư An nhìn con trai. “Thời tiết không lạnh, con mặc áo dài tay làm gì?”
Vương Tiễn không trả lời, chỉ nói: “Bố, con không muốn đi xem bóng đá Anh nữa”.
“Tại sao?”
“Không tại sao cả, con chỉ muốn ở nhà”.
Thấy con trai thu tay vào trong tay áo, Vương Cư An lập tức kéo ra xem. “Chẳng phải tay của con sắp khỏi rồi sao? lại xảy ra chuyện gì vậy?”.
Kéo tay áo lên cao, trên cánh tay Vương Tiễn toàn là mụn đỏ.
Hai người đều im lặng. Một lúc sau, bố cậu lên tiếng: “Chắc là bị dị ứng. Mau đi bệnh viện kiểm tra, lấy thuốc”.
Vương Tiễn đáp: “Con không muốn đi!”
Vương Cư An hỏi: “Hay là bố mời bác sĩ đến nhà khám cho con?”
Vương Tiễn trầm mặc, đột nhiên lên tiếng: “Trên người con toàn nốt như thế, sau lưng cũng có. Hai ngày trước con bị đi ngoài, đầu óc choáng váng, toàn thân mệt mỏi. Bố, con bị AIDS rồi”.
Vương Cư An trừng mắt với con trai. “Đừng nói vớ vẩn, để bác sĩ khám trước đã”.
“Chắc chắn con dính rồi. Mấy ngày đó con không hề dùng biện pháp bảo vệ”.
Vương Cư An kéo vai cậu, nói chậm rãi, “Con hãy nghe lời bố, để bác sĩ kiểm tra trước rồi lấy thuốc bôi, những chuyện khác con đừng nghĩ tới”.
Vương Tiễn im lặng.
Không bao lâu sau, bác sĩ đến nhà, kiểm tra cổ họng, đo nhiệt độ, nói Vương Tiễn bị sốt, ba mươi tám độ, amidan hơi đỏ. Bác sĩ hỏi muốn bôi thuốc và hạ sốt bằng biện pháp vật lý hay truyền thuốc kháng sinh. Vương Tiễn lập tức đáp: “Truyền thuốc”. Cậu lại hỏi. “Đây là bệnh gì vậy? Liệu có khả năng khác không?”
Bác sĩ không hiểu ý, chỉ giải thích: “Bình thường bị phát ban cũng sẽ viêm amidan, hãy chú ý nghỉ ngơi. Cậu còn trẻ, ra ngoài chạy một vòng toát mồ hôi không biết chừng sẽ hạ sốt”.
Hai bố con đều im lặng. Đợi bác sĩ đi khỏi, Vương Cư An vừa giúp con trai bôi thuốc vừa lên tiếng: “Vương Tiễn, nếu thật sự cảm thấy lo lắng thì tới bệnh viện kiểm tra. Bố tin con không sao nhưng đi khám sẽ yên tâm hơn”.
Vương Tiễn co người. “Con không đi!”
“Bố đi cùng con, không sao đâu!”
Vương Tiễn sống chết không đi. Bố cậu vừa khuyên nhủ vừa ép cậu lên xe.
Vương Tiễn hỏi: “Thật ra bố cũng nghi ngờ đúng không?”
Vương Cư An không trả lời.
Hai bố con đến trung tâm phòng bệnh, được nhân viên y tế cho biết, thời gian chưa đủ sáu tuần kể từ lúc bị nghi dính virus, phải sau nửa tháng mới có kết quả, ba tháng sau