Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341894
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1894 lượt.
ặt, ngày càng rõ ràng. Gương mặt bà hiền từ, bà nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng. Cậu vô cùng mừng rỡ, không thể kiềm chế những giọt nước mắt, sau đó cậu đứng dậy, lảo đảo đi về phía trước.
Mẹ, con đã nhìn thấy mẹ rồi…
Đoạt Vị
Mấy tuần sau đó, Tô Mạt không gặp Vương Cư An. Nhóm dự án do lãnh đạo khác phụ trách, chỗ ngồi của anh ở cuộc họp thường kỳ trống không, phòng làm việc của tổng giám đốc đóng cửa, cứ như anh biến mất hoàn toàn khỏi công ty.
Lúc Tô Mạt đi qua, thư ký của Vương Cư An vừa thu dọn đồ vừa lau nước mắt. Nhìn thấy cô, cô thư ký kéo lại. “Lần này xảy ra chuyện lớn rồi!”
“Chuyện gì vậy?”
“Con trai của Vương Tổng không còn nữa, bây giờ đến công ty sếp cũng chẳng thèm tới”.
Lão Trương hiểu ý của Tô Mạt nhưng chỉ nói: “Thằng nhỏ không còn nữa, Tổng giám đốc cả ngày nhốt mình trong nhà. Nếu có chuyện gì, mong các đồng nghiệp hãy xử lý giúp cậu ấy. Cũng không biết đến lúc nào cậu ấy mới lấy lại tinh thần”.
“Cậu bé xảy ra chuyện gì vậy chú?” Tô Mạt hỏi.
Lão Trương thở dài, không muốn nói nhiều. “Lúc đó thằng bé bị ốm, không cẩn thận nên rơi xuống bể bơi”.
Tô Mạt nghẹn ngào. “Đều là lỗi của cháu, cháu không nên nói chuyện đó với anh ấy”.
Lão Trương không hiểu, vội an ủi: “Không liên quan đến cô, đây là ý trời. Một khi ông trời đòi người, không ai có thể ngăn cản”.
Ông lại cất giọng bi thương. “Bây giờ tôi đi mua ít tiền vàng đốt cho thằng bé. Từ nhỏ nó sống sung sướng quen rồi, tôi sợ nó ở dưới đó không quen. Bố nó… chưa từng ra mộ lấy một lần”.
Nghe câu này, Tô Mạt càng không thể kiềm chế, nước mắt chảy giàn giụa.
>>>>>Diễn Đàn Lê Quý Đôn<<<<< Mùa thu trôi qua trong chớp mắt, Vương Cư An vẫn không xuất hiện. Công việc ở công ty vẫn đều đều, sắc mặt Vương Á Nam ngày càng tệ. Tô Mạt thấy áy náy nhưng không dò hỏi. Đối với công việc, cô dần mất “ý chí chiến đấu”. Nhớ lại những chuyện xảy ra trong hai năm qua, thỉnh thoảng Tô Mạt nghĩ, hay là rời khỏi nơi này, từ nay về sau không bao giờ gặp những người ở đây nữa? Tô Mạt sợ gặp Vương Cư An, vậy mà Vương Á Nam lại cử cô đi làm việc. Cuộc họp cổ đông có mấy văn bản cần Vương Cư An ký tên, đồng thời có mấy quyết sách cần thông báo với anh. Tô Mạt lật giở đống văn bản, chẳng có thứ nào khiến anh thoải mái. Cô bất giác nhắc nhở: “Gần đây tâm trạng của Vương Tổng không tốt, có nên đợi một thời gian nữa không ạ?” Vương Á Nam nhìn cô, hỏi lại: “Ý cô là xem những thứ này, tâm trạng của nó càng tệ hơn? Cô rất hiểu nó sao?” Tô Mạt cúi đầu, không lên tiếng. “Nhiều lúc tôi rất tán thưởng cô, cảm thấy cô cũng được coi là một nhân tài”. Vẻ mặt Vương Á Nam rất bình tĩnh. “Cô phải hiểu, công ty và công việc, thời gian, dự án, hiệu quả và lợi ích, những thứ này đều không đợi người…” >>>>>Diễn Đàn Lê Quý Đôn<<<<< Tô Mạt bất đắc dĩ gọi điện cho lão Trương. Lão Trương nói: “Có lúc Tổng giám đốc cũng ra ngoài làm việc, nửa đêm về đến nhà là ngồi bên bể bơi. Một buổi sáng, tôi qua nhà, thấy Tổng giám đốc chẳng thay quần áo, nằm ngủ ngay trên nền đá cạnh bể bơi, xung quanh là một đống vỏ chai rượu. Đã gần một tháng trôi qua, tôi sợ cơ thể của cậu ấy không chịu nổi. Cô hãy cầm đến nhà, nhân tiện khuyên bảo cậu ấy!” Tô Mạt nghĩ, chỉ sợ nhìn thấy mình, anh ấy càng đau khổ hơn. Cô hỏi: “Chú Trương, có lẽ anh ấy không muốn bị quấy rầy. Chú có thể giúp cháu đưa mấy giấy tờ cho anh ấy không?” Lão Trương nói: “Hôm nay tôi ra tỉnh ngoài, giải quyết chút việc cho cậu ấy. Có lẽ ngày kia tôi mới về”. Tô Mạt hết cách, đành mang giấy tờ đến nhà Vương Cư An. Đến cổng ngôi biệt thự gần bờ biển, cô do dự hồi lâu. Ánh chiều tà đã gần tắt nhưng trong nhà vẫn không bật đèn sáng. Ngôi biệt thự nằm giữa rừng cây, càng tỏa ra không khí u ám. Cửa ra vào khép hờ, Tô Mạt đi qua phòng khách, liền nhìn thấy bóng lưng của anh. Vương Cư An một mình ngồi bên bể bơi, nước trong bể đã được rút cạn từ lâu. Cô đứng sau lưng một lúc, anh mới lên tiếng hỏi: “Ai đấy?” Anh quay đầu nhìn cô. Tô Mạt không còn đường nào để trốn tránh, vô thức nhìn anh. Tia sáng còn sót lại của một ngày chiếu xuống bờ vai, tóc và một bên mặt anh. Trông anh vẫn như ngày thường nhưng lại có một sự thay đổi khó diễn tả. Vương Cư An giơ tay về phía cô. “Đưa đây!” Tô Mạt tiến lại gần, đưa cho anh tập tài liệu. Tim cô đột nhiên bị bóp nghẹt, cô cúi đầu quan sát kĩ. Hai bên tóc mai của anh đã điểm bạc. Tô Mạt chợt cảm thấy tức thở. Cô ngẩng đầu nhìn ánh hoàng hôn ở đường chân trời. Cô vốn tưởng chỉ là do ánh sáng phản chiếu, bây giờ mới thấy rõ những sợi tóc bạc nằm lẫn trong mái tóc đen dày đó. Tô Mạt đưa tay bịt miệng, nước mắt chảy dài xuống gò má. Cô không thể kiềm chế tiếng nấc nghẹn. Vương Cư An ngẩng đầu nhìn cô, đột nhiên bật cười. “Em khóc gì chứ?” Tô Mạt miễn cưỡng lên tiếng: “Tôi xin lỗi… tôi xin lỗi… tôi rất xin lỗi…” “Sao em phải xin lỗi?” Anh hỏi tiếp. Cô ngoảnh mặt đi chỗ khác, giơ tay lau nước mắt, không dám để anh nhìn thấy nhưng vẫn không thể kìm nén tâm trạng bi thương. Một lúc sau, cô mới lên tiếng: “Tôi… tôi