XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341892

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1892 lượt.

không nên nói với anh câu đó…” Trong lòng cô biết rõ, bây giờ có nói gì cũng đã muộn. Vương Cư An không để ý, anh cầm chai rượu, vừa uống vừa xem tập giấy tờ. Sau đó anh đứng dậy, đặt tập giấy tờ lên cái bàn ở bên cạnh, im lặng cầm bút ký từng tờ một. Đến trang cuối cùng, anh hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?” Tô Mạt lau nước mắt, cố gắng cất giọng nhẹ nhàng: “Về vụ khu công nghiệp ô tô, các cổ đông đều cảm thấy không có triển vọng, cần tiếp tục bàn bạc”. Vương Cư An khẽ cười, nhanh chóng ký tên vào tờ cuối cùng. “Lúc quay về, đừng quên báo cáo với bà chủ của cô, các người đừng mơ lật đổ tôi vào lúc này!” Anh giơ tập giấy tờ về phía cô, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn. “Đừng mơ! Rồi sẽ có một ngày, tôi tìm các người tính sổ!” Tô Mạt không dám lên tiếng. Vương Cư An ném mạnh tập giấy tờ, từng trang giấy bay tung tóe trong không trung, còn cái cặp tài liệu cứng đập vào trán Tô Mạt. Cô không đề phòng, vội vàng né tránh. Trong lúc lùi lại, cô đột nhiên bị trẹo chân, suýt rơi xuống bể bơi. Vương Cư An quay người đi vào nhà, chỉ thốt ra một từ. “Cút!” Lên tầng trên, đi qua phòng của con trai, anh chợt nghe thấy bên trong có tiếng động. Anh đứng ngoài cửa một lúc lâu, hóa ra trời nổi gió khiến cánh cửa sổ không ngừng đập ra đập vào. Vương Cư An đẩy cửa, vào phòng. Quần áo của Vương Tiễn vứt bừa bộn trên giường, ngăn kéo nửa đóng nửa mở, sạc pin laptop vẫn nhấp nháy. Poster ngôi sao bóng đá, áo cầu thủ có chữ ký treo trên tường. Tất cả mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, như thể con trai anh có thể trở về bất cứ lúc nào. Vương Cư An cúi người dọn dẹp quần áo, sách vở. Trên tay anh cầm đầy thứ nhưng không biết cất vào đâu. Anh từ từ ngồi xuống giường, cúi đầu nhìn đồ vật trong tay. Những thứ này bây giờ không còn ai sử dụng, đã mất đi ý nghĩa, giống quá khứ của anh. Anh nghiến răng, lại ném tung tóe quần áo và sách vở, định để mọi thứ như cũ. Làm xong những việc này, anh mới nhớ phải đóng cửa sổ. Người phụ nữ ở dưới nhà thất thểu đi ra ngoài cổng, biến mất trong ánh chiều tà. Vương Cư An đóng cửa sổ, buông rèm, sau đó khép cửa phòng. Ngày hôm sau, Vương Cư An lại đến tìm Phùng Du. Đầu tiên, anh đi đến trung tâm cai nghiện, nhân viên ở đó nói Phùng Du đã được người nhà đón về. Vương Cư An hỏi: “Sao các anh thả người nhanh như vậy? Dù cho con bé đó ra ngoài thì cũng phải giám sát chứ?” Nhân viên trung tâm giải thích: “Nơi anh nói đến là trung tâm cai nghiện, còn chỗ chúng tôi là trung tâm phục hồi sức khỏe. Tình trạng của cô bé không nghiêm trọng nên cảnh sát mới đưa đến đây. Ở trung tâm phục hồi sức khỏe, bệnh nhân và người nhà bệnh nhân có thể tùy ý ra vào. Phương châm của chỗ chúng tôi là tạo ra sự tự do cho bệnh nhân…” Vương Cư An vội đi tới nơi ở của Phùng Du. Hàng xóm nói kể từ hôm bị bắt, cô ta không quay về nơi này. Xe ô tô rời khỏi con ngõ, bên đường có cửa hàng bán hương nến, vàng mã, anh dừng lại. Đến khi đằng sau vang lên tiếng còi xe, anh mới đánh tay lái, đỗ sát bên cửa hàng. Vương Cư An xuống xe, đi vào cửa hàng. Bà chủ hỏi có phải đốt cho người già không? Anh không đáp, mua một bao lớn, lại hỏi: “Có máy tính xách tay không?” Bà chủ lắc đầu. Vương Cư An bỏ vào cốp sau, lái xe tới thăm mộ con trai. Nhưng đến chân núi, anh dừng xe hồi lâu, dù thế nào cũng không thể tiến lên một bước. Anh cầm bình rượu trắng rời khỏi xe ô tô, đổ xuống bên đường. Còn lại một ít, anh vừa uống vừa lẩm bẩm: “Vương Tiễn, bố luôn có cảm giác con sẽ quay về, vì vậy bố không lên trên đó. Trước đây bố không cho con uống rượu nên con không vui, bây giờ bố cho con uống thoải mái. Bố vốn có ý định mua ô tô để dỗ con vui, xe đã mang về nhà nhưng không có người lái. Kiểu dáng và màu sắc của xe chỉ thích hợp với bọn trẻ các con… Hai tháng nữa là đến Tết, con hãy nói đi…” Anh nghẹn ngào. “Rốt cuộc là bố bất lực hay con ích kỷ?” Vương Cư An ngửa đầu uống hớp cuối cùng, ném chai rượu xuống đất. “Là con quá ích kỷ!” Vương Cư An ngồi vào xe, định quay xe về nhà, nhưng xe chưa kịp chuyển bánh, đằng sau có một chiếc taxi chạy tới. Dù chỉ liếc qua anh cũng phát hiện người ngồi ở ghế sau trông rất quen. Anh ngẫm nghĩ, lái xe đuổi theo chiếc taxi, bấm còi inh ỏi. Tài xế taxi không hiểu chuyện gì nhưng sợ xảy ra sự cố nên từ từ đỗ vào lề đường. Nhìn thấy anh, Phùng Du biến sắc mặt. Vương Cư An đi đến, kéo cô ta xuống xe, lại ném hai tờ tiền cho người tài xế. “Anh có thể đi được rồi!” Tài xế ngây ra, quan sát hai người. Anh ta cảm thấy không yên tâm nhưng cũng không biết lên tiếng thế nào. Vương Cư An chau mày, “Nhớ kĩ biển số xe của tôi. Nếu xảy ra chuyện gì, anh hãy báo cảnh sát”. Anh kéo Phùng Du vào lề đường, “Ma túy trong người Vương Tiễn là cô đưa cho nó?” Phùng Du bị bóp tay đến đau buốt, cô ta cất cao giọng: “Ma túy gì chứ? Không liên quan đến tôi, không liên quan đến tôi…” “Khoảng thời gian đó, nó ngày ngày ở cùng cô. Nó vì hít ma túy nên mới…” Phùng Du bật khóc. “Anh ấy chết, tôi cũng rất buồn. Tôi thật lòng thích anh ấy nên hôm nay mới đến thăm anh ấy. Nếu muốn hại anh ấy, tôi sẽ không tới nơi này”. “Câm miệng!” Vương Cư AN tức giận. “Tôi hỏi cô, có ph