Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341891

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1891 lượt.

ải cô đưa cho nó không?” Phùng Du vô cùng sợ hãi. “Chuyện này chú không thể trách tôi! Nếu trách thì trách…” Cô ta sụt sịt. “Tôi cũng có bố mẹ. Chú rất đau lòng khi con chú qua đời, nếu tôi có bề gì, bố mẹ tôi cũng sẽ đau lòng”. Vương Cư An cố gắng trấn tĩnh. “Rốt cuộc chuyện này liên quan đến ai?” Phùng Du ấp úng: “Thượng… Thượng Thuần”. “Nói rõ xem nào!” Phùng Du im lặng vài giây mới lên tiếng: “Ma túy là do Thượng Thuần đưa. Tôi định tìm anh ta đòi tiền nhưng anh ta sai người đưa cho tôi hút “bột trắng”. Anh ta nói, một khi có tiền, tôi cũng đi mua thứ này. Tôi cầm túi bột về nhà, không biết làm thế nào. Vương Tiễn nhìn thấy, bắt tôi phải vứt hết xuống bồn cầu nhưng tôi không ngờ, sau đó anh ấy giữ lại”. “Tại sao cô tìm Thượng Thuần đòi tiền?” Phùng Du ngẫm nghĩ một lúc mới trả lời: “Tôi quen một chị là vợ bé của Thượng Thuần, còn sinh con cho anh ta. Thượng Thuần muốn đưa chị ấy đi xa. Tâm trạng của chị ấy không tốt, tôi cùng chị ấy tới quán bar giải khuây, tình cờ gặp Vương Tiễn. Chị bạn tôi nói Vương Tiễn là người thế nào, chỉ cần quyến rũ được anh ấy coi như tôi có bản lĩnh, chị ta sẽ bảo Thượng Thuần cho tôi tiền. Kiếm tiền quá dễ dàng, sao tôi có thể từ chối? Nhưng con trai chú rất oai phong. Lần trước anh ấy bị thương nên tôi mới có cơ hội. Tuy nhiên, tôi thật sự thích anh ấy. Chúng tôi sống cùng nhau, anh ấy chê nhà nhỏ quá, tôi muốn đi thuê nhà rộng hơn nên mới đi tìm bọn họ đòi tiền…” Cô ta lại khóc nức nở. Lồng ngực Vương Cư An phập phồng, một lúc sau anh mới lên tiếng: “Thượng Thuần biết Vương Tiễn sử dụng ma túy, biết hai đứa sống chung nên cố ý đưa “bột trắng” cho cô?” Phùng Du chỉ khóc, không trả lời. Vương Cư An đẩy người cô ta, rút một điếu thuốc rồi châm lửa hút. Phùng Du ngồi xổm xuống, khóc một lúc lâu. “Tôi nghe chị bạn của tôi nói, Thượng Thuần cũng bị người khác nắm điểm yếu. Anh ta chơi tôi, người khác sẽ chơi lại anh ta”. “Điểm yếu gì?” “Một cô vợ bé của anh ta nhảy lầu, trước khi chết gọi điện cho anh ta, nói có chứng cứ gì đó. Lúc anh ta nhận điện thoại, đúng lúc chị bạn tôi ở bên cạnh. CHị ta bảo, mặt Thượng Thuần bệch ngay tức thì. Khoảng thời gian sau đó, Thượng Thuần luôn nơm nớp bất an, suốt ngày chạy đến nơi người phụ nữ kia nhảy lầu. Không biết anh đã tìm thấy chứng cứ chưa…” Vương Cư An nghĩ, đi nhiều lần như vậy, chắc chắn vẫn chưa tìm thấy. Phùng Du nói tiếp: “Cũng có khả năng cô vợ bé đó chỉ dọa anh ta”. Vương Cư An nghĩ ra một việc, nghiêm giọng nói với Phùng Du. “Mau cuốn xéo, không được lên thăm nó!” Anh đứng bên đường nhìn khu rừng ở đằng sau, mặt biển ở phía xa lấp lánh. Sau đó, anh đột nhiên giơ tay đấm mạnh vào thân cây ở bên cạnh, cho đến khi tay đau buốt tới tận tâm can, anh mới thấy đỡ hơn một chút. >>>>>Diễn Đàn Lê Quý Đôn<<<<<
Tô Mạt về nhà xoa dầu vào chân. Tùng Dung gõ cửa đi vào, hỏi: “Cô bị cướp đấy à?”
“Không sao, tôi sắp khỏi rồi”. Tô Mạt nhẹ nhàng bóp chân. “Mấy ngày trước bị trẹo chân ở trên đường”.
“Cô có tâm sự à? Sao không cẩn thận như vậy?” Tùng Dung hỏi.
Tô Mạt không trả lời.
Tùng Dung thở dài. “Sếp tổng của chúng ta cũng thảm thật đấy! Tôi gặp anh ta ở công ty, bộ dạng vẫn trẻ trung nhưng tóc mai đã điểm bạc khiến người khác cảm thấy xót xa. Cô thử nói xem, sao lại xảy ra chuyện như vậy? Một đứa trẻ lớn tướng trượt chân rơi xuống bể bơi? Hay là nó có điều gì nghĩ không thông?”
Tô Mạt khịt mũi, không muốn nhắc đến chuyện này.
Tùng Dung nói tiếp: “Trước đây hai người… Cô đã đi thăm sếp chưa?”
Viền mắt Tô Mạt đỏ hoe, cô lắc đầu, thầm nghĩ, tôi có mặt mũi nào mà gặp anh ấy.
Tùng Dung im lặng, một lúc sau mới lên tiếng: “Tôi sợ nhất là cuộc sống kiểu này, có tiền cũng chưa chắc đã vui vẻ. Tôi còn nghe nói một nhà, cũng là dân làm ăn, nhà có ba đứa con, hai trai một gái, lấy chồng lấy vợ xong chẳng thể sinh con. Một con trai ly hôn, hai người còn lại thụ tinh nhân tạo mấy năm mới có thai… Vì vậy, những người bình thường như chúng ta nên biết tự thỏa mãn, bình an mới là điều quan trọng nhất”.
Tô Mạt nuốt lệ, gật đầu. “Đúng thế!”
Tùng Dung nói. “Tôi nghe nói sếp tổng còn có công ty riêng. Con trai không còn nữa, vậy mà anh ta vẫn cả ngày bận rộn ở bên ngoài. Nếu chuyện này xảy ra với người bình thường, chắc đã suy sụp từ lâu. Vì vậy mới nói, người ta nhiều tiền cũng phải thôi, chỉ tính riêng điều này, người bình thường không thể sánh được”.
Tô Mạt ngẩn người. “Anh ấy lâu lắm rồi không tới tổng công ty”.
“Trốn tránh ấy mà! Thời gian qua, sếp thường tới công ty điện tử An Thịnh”.
“Trốn tránh gì chứ?”
“Có người đang điều tra sổ sách của mấy công ty con”. Tùng Dung đẩy nhẹ Tô Mạt. “Cô là cánh tay phải của lãnh đạo, sao không biết vụ này?”.
Tô Mạt im lặng.
Bắt gặp bộ dạng của cô, Tùng Dung thăm dò: “Nếu cô cứ vương vấn trong lòng thì mau đi thăm sếp. Chẳng phải trước đây hai người đã bộc bạch rồi hay sao?”
Tô Mạt không hiểu: “Bộc bạch gì cơ?”
“Sếp đã thừa nhận có ý với cô rồi đúng không?” Tùng Dung nhắc nhở, “Buổi tối hôm ở dưới nhà”.
Tô Mạt nhìn chị ta, ánh mắt kinh ngạc. “Lão Triệu nói cho chị


XtGem Forum catalog