Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341895
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1895 lượt.
kiểm tra lại.
Vương Cư An thầm nghĩ, mình đúng là hồ đồ. Khi đưa con trai về nhà, thấy con trai đờ đẫn, anh ta vừa bực dọc vừa lo lắng.
Kể từ hôm đó, Vương Tiễn không rời khỏi nhà nửa bước. Cậu bị cảm nặng,sắc mặt xanh như tàu lá. Cậu ăn uống rất kém, ngủ không yên giấc, lúc nào cũng có cảm giác đang chờ chết. Khó khăn lắm mới qua mấy tuần để đi kiểm tra, lại đợi mấy ngày mới biết kết quả.
Tối nào Vương Tiễn cũng gặp ác mộng. gương mặt cậu dần vàng vọt, người gầy rộc. Nửa đêm tỉnh giấc, cậu khong kìm được bật khóc nức nở.
Vương Cư An ngủ muộn. Đi qua phòng con trai, anh ta kéo con trai ngồi dậy. Cuối cùng, anh ta cũng mất hết kiên nhẫn, mắng con một trận. “Đồ vô dụng, có gan làm mà không có gan chịu. Cho dù thật sự dính thì sao chứ? Bao nhiêu người mắc bệnh này, không phải ai cũng chết ngay. Nếu con bị dính thật, bao nhiêu tiền trong nhà đem chữa cho con hết, còn sợ không thể kéo dài mạng sống của con? Con đúng là không có tiền đồ, còn nhu nhược hơn cả mẹ con!”
Đây là lần đầu tiên Vương Tiễn nghe bố nhắc đến mẹ, cậu bất giá há miệng, giống như khó thở. Một lúc sau, cậu mới hỏi: “Mẹ con… rốt cuộc mẹ con làm sao cơ?”
Trong đêm tối, vẻ mặt Vương Cư An vô cùng tàn nhẫn. Anh ta nói rành rọt từng từ một: “Mẹ con qua đời từ lâu rồi. Sau khi sinh con, cô ấy và bố mẹ rời khỏi Nam Chiêm, không rõ quen biết bạn bè kiểu gì, cả ngày hít ma túy. Một lần dùng quá liều nên bị sốc thuốc rồi tắt thở. Trong cuộc đời này, bố hận nhất là người chơi ma túy. Chú của con cũng vậy, bố thà cắt đứt quan hệ với thằng đó”. Vương Cư An hỏi con trai: “Con có muốn làm người yếu đuối không có dũng khí, chỉ biết trốn tránh như mẹ con không?”
“Bố đừng nói nữa! bố đừng nói nữa!” Vương Tiễn hạ thấp giọng, nước mắt âm thầm chảy dài trên gò má. Cậu lại yên lặng nằm xuống giường.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, Vương Cư An hận đến mức chỉ muốn cho mình một bạt tai. Cả đêm anh ta không dám ngủ, ở ngoài phòng con trai cho đến khi trời sáng.
Ngày hôm sau, thần sắc của Vương Tiễn bình thường. Có thể thấy cậu miễn cưỡng tỏ ra có tinh thần trước bố cậu. Ngày thứ ba, dường như tâm trạng của cậu khá hơn, cậu nói nhiều, cũng không than phiền như mấy ngày trước nữa. Vương Cư An dần yên tâm, hai bố con cầm chai bia, ngồi bên hồ bơi trò chuyện. Vương Tiễn muốn xuống nước, bố cậu không cho, nói cậu vừa mới khỏi ốm, nước lại quá lạnh. Vương Tiễn nghe lời, cũng không cố chấp.
Uống nửa chai bia, cậu đột nhiên lên tiếng: “Bố, con biết bố chê con không có tiền đồ. Đúng vậy, con từng nghĩ con người con chẳng ra sao cả. Thật ra, nguyện vọng lớn nhất của con chính là tìm một người phụ nữ con yêu thương cưới về làm vợ, rồi sinh một đứa con, không, tốt nhất là hai đứa, chúng con sẽ nuôi dạy con của con nên người. Bố thấy suy nghĩ của con có giống đàn bà không?”
Vương Cư An không đáp lời.
Vương Tiễn nói tiếp: “Con nghĩ, dù sao bố cũng có tiền, nuôi cả nhà con không thành vấn đề. Bố nuôi chúng con, chúng con nuôi mấy đứa trẻ…” Cậu dừng lại, uống một ngụm bia. “Bố, con đói bụng rồi!”
“Con muốn ăn gì?” Vương Cư An hỏi.
Vương Tiễn ngẫm nghĩ. “Đồ ăn ở quán ven đường, lúc nhỏ hễ nhìn thấy là con thèm ăn. Con nhớ một lần con và bố đi ngoài đường, bố không cho con ăn, còn tát con một cái”.
“Bố sẽ bảo người đi mua”.
“Không, bố đi đi! Chỉ bố mới biết con thích ăn loại nào”.
Vương Cư An do dự. Thấy con trai nhìn mình bằng ánh mắt chờ mong, anh ta không đành lòng. “Con ở nhà đợi bố, bố sẽ về ngay!” Anh ta đi ra ngoài, dặn dò bảo vệ chú ý, đừng để thằng nhỏ chuồn mất.
Nơi đó rất xa, Vương Cư An lái xe vòng vèo, khó khăn lắm mới tìm thấy một quán. Lúc này chưa phải giờ mở quán, Vương Cư An gõ cửa, bảo ông chủ chuẩn bị đồ ăn. Đợi người ta làm xong, anh ta đưa một tờ tiền mệnh giá cao nhưng không cầm chắc hộp thức ăn đối phương đưa. Hộp đồ ăn rơi xuống đất. Vương Cư An ngẩn người, tim đập thình thịch. Anh ta không nói một lời, quay người chạy ra xe, phóng như bay về nhà.
Về đến nhà, thấy mọi thứ vẫn bình thường, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Anh ta hơi ảo não, đồ ăn không mua, con trai hỏi đến thì phải nói thế nào? Anh lại nghĩ: Đúng là hồ đồ, dẫn nó đi ăn là được.
Vương Cư An vừa nghĩ vừa đi vào trong nhà. Điện thoại trong túi quần đổ chuông, anh ta rút ra nghe, trung tâm phòng bệnh gọi điện: “Vương tiên sinh phải không? Đã có kết quả xét nghiệm, là âm tính”.
Vương Cư An mừng rỡ chạy về phía bể bơi ở sân sau nhưng không nhìn thấy Vương Tiễn, anh ta lại đi vào nhà tìm kiếm, vẫn không thấy.
Ngôi nhà rộng lớn vắng lặng như tờ, thời gian như dừng lại. Vương Cư An hoảng sợ đứng lại, sau đó, anh ta đi chầm chậm về phía hồ bơi. Một tờ giấy bạc dập dềnh trên mặt nước, sóng nước xao động…
Nghe tiếng cánh cửa ở sân sau đóng sập, Vương Tiễn đổ hết chai bia. Cậu nhúng cái chai rỗng xuống hồ nước, lấy nửa chai nước, bỏ ống mút vào trong. Sau đó, cậu lấy một gói “bột trắng” nhỏ từ túi áo, đổ gói bột xuống tờ giấy bạc, mở bật lửa.
Bao nỗi phiền muộn tan biến, Vương Tiễn như chìm vào một thế giới khác. Cậu thấy một người phụ nữ ở trước m