Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341889
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1889 lượt.
cô nói xong, đối phương đã cúp máy.
Tô Mạt giúp Vương Cư An thay chiếc khăn mặt khác. Anh bực bội đẩy tay cô, cất giọng khản đặc. “Lạnh”.
Cô lại đi vò khăn bằng nước ấm. “Vì nhiệt độ cơ thể anh cao quá”.
Tô Mạt đo nhiệt độ cho anh, Vương Cư An vẫn không phối hợp? Cô đành lau vành tai, lau cổ, lòng bàn tay, cuối cùng là cánh tay anh.
Lúc này anh mới mở mắt nhìn cô. Tô Mạt thăm dò: “Anh dậy uống nước và thuốc hạ sốt đi!”
Vương Cư An không lên tiếng, anh nằm một lúc rồi miễn cưỡng ngồi dậy.
Tô Mạt lấy thuốc hạ sốt vị hoa quả của Thanh Tuyền để lại đưa cho anh uống. Anh chau mày: “Thứ gì vậy?” Hỏi xong, anh lại nằm xuống. Cô hỏi anh có ăn cháo không, anh chẳng trả lời.
Lão Trương đến rất nhanh. Tô Mạt cảm thấy kỳ lạ, liền hỏi ông: “Hình như cháu chưa nói cho chú biết địa chỉ nhà cháu?”
Lão Trương uống nước, không trả lời. Một lúc sau vào bếp cất cốc, ông mới nói: “Lần trước Tổng giám đốc nói cô sống ở đây, bảo tôi mang thuốc cho cô, nhưng ngay sau đó, cậu ấy kêu không cần nữa”.
Tô Mạt cúi đầu múc cháo, cô hỏi lão Trương đã ăn sáng chưa.
Lão Trương nhìn nồi cháo trắng nóng hổi và mấy đĩa thức ăn ngon miệng trên bàn, ông lắc đầu. “Cô không nhắc đến tôi cũng chẳng để ý, giờ mới thấy đói bụng. Tổng giám đốc đã ăn chưa?”
Tô Mạt đưa cho ông một bát cháo. “Cháu hỏi anh ấy có ăn không, anh ấy chẳng buồn trả lời”.
Lão Trương nói: “Ít nhiều cũng phải bắt cậu ấy ăn một chút… Cậu ấy cao lớn như vậy, ngủ ở sofa không dễ chịu. Cậu ấy còn hay bị nhức mỏi ở cổ và vai”.
Tô Mạt lên tiếng: “Cháu bảo anh ấy rồi mà anh ấy không nghe. Chú Trương, hay là chú thử khuyên anh ấy đi!”
Ăn xong, lão Trương quả nhiên tới khuyên. Nói mãi, Vương Cư An mới chịu đứng dậy. Tô Mạt đã dọn dẹp sạch thư phòng để anh vào trong đó nghỉ ngơi.
Lão Trương cầm bát cháo. “Tổng giám đốc đừng ngủ nữa, ăn một chút cháo đi đã!”
Vương Cư An vẫn nhắm mắt nhưng nghe theo lời ông.
Lão Trương đặt bát cháo vào tay Tô Mạt. “Tôi là đàn ông, không rành những việc này, cô Tô bón cho cậu ấy đi, phụ nữ cẩn thận, tỉ mỉ hơn”.
Tô Mạt đành ngồi xuống, bón từng thìa cho Vương Cư An. Bón nhanh sợ anh bị bỏng, bón chậm lại thấy anh không muốn đợi. Ăn được nửa già bát cháo, anh đẩy tay. “Không ăn nữa!” Nói xong, anh nằm xuống ngủ.
Tô Mạt không ép nữa.
“Lát nữa sẽ toát mồ hôi, phải thay quần áo cho cậu ấy”. lão Trương nói.
Tô Mạt nói: “Chỗ cháu không có quần áo”.
Lão Trương im lặng, đi ra ngoài phòng khách ngó nghiêng. Một lúc sau, ông mới lên tiếng: “Nhà cô sạch sẽ thật đấy, nhưng hơi nhỏ một chút, chiếc giường ở trong kìa nhỏ quá”. Ông chỉ tay lên gác. “Phòng ngủ chính ở trên à?”
Tô Mạt gật đầu. “Nhưng ở dưới ăn cơm và đi vệ sinh tiện hơn”.
Lão Trương nói: “Tôi đi lấy mấy bộ quần áo cho cậu ấy, không có đồ thay thì không ổn”.
Gần đến buổi trưa, Vương Cư An toát mồ hôi, nhiệt độ giảm xuống, gương mặt anh không còn đỏ như trước, cằm lún phún râu. Anh vẫn chỉ uống nước, không muốn ăn. Thỉnh thoảng, Tô Mạt lau mồ hôi cho anh, bị anh cằn nhằn là quấy nhiễu giấc ngủ của anh.
Lão Trương quả nhiên quay lại, trong tay là một chiếc va li cỡ vừa.
Tô Mạt hơi ngẩn người.
Lão Trương có vẻ ngượng ngùng, cười cười. “Tô tiểu thư, thật làm phiền cô quá! Tôi nói một câu từ đáy lòng, Tổng giám đốc ở chỗ cô, tôi cảm thấy yên tâm hơn bất cứ nơi nào. Ở trong ngôi nhà đó, tâm trạng của cậu ấy càng xấu”. Ông thở dài, quan sát phòng khách. “Bên cạnh sofa còn khoảng trống, tôi sẽ bảo người mang một chiếc tủ quần áo nhỏ tới đây. Cô hãy yên tâm, tôi sẽ chọn cái có màu sắc và kiểu dáng hài hòa với đồ đạc trong nhà cô, không ảnh hưởng đến phong cách hiện tại”.
Tô Mạt đành nói: “Chú Trương, chú không cần mua nữa, tủ quần áo ở tầng trên vẫn đủ dùng”.
Lão Trương cười. “Vậy thì tốt!”, rồi ông cất giọng nghiêm túc: “Cô không cần gọi bác sĩ, tốn tiền vô ích. Cứ để cậu ấy nghỉ ngơi vài ngày là được”.
Vương Cư An lúc sốt lúc không, nằm trên giường ba ngày liền. Tô Mạt không thể xin nghỉ quá lâu. Ban ngày, lão Trương đến trông nom, còn cô chăm sóc anh từ tối đến sáng.
Ở công ty, Tô Mạt nhớ tới lời nói của Tùng Dung hôm trước nên trong lòng sinh nghi. Để ý mới phát hiện, mấy vị cổ đông lớn thường xuyên xuất hiện ở văn phòng của Vương Á Nam, tâm trạng của bà cũng ngày một tệ hơn. Người của bộ phận chứng khoáng trả lời phỏng vấn báo chí, phát biểu mấy câu kiểu công thức như đề nghị giới ngân hàng, các cổ đông và doanh nghiệp đối tác hãy có lòng tin với An Thịnh…
Ai ngờ mấy ngày sau, trên mạng xuất hiện tin đồn: “An Thịnh rơi vào tình trạng cổ đông phải đứng ra bảo đảm”, “Chủ tịch tập đoàn An Thịnh Vương Á Nam gặp sức ép nặng nề về vốn”, “Doanh nghiệp Vương thị vi phạm quy định về bảo đảm khoản vay, để lộ một góc của tảng băng chìm”…
Trong công ty cũng lan truyền cô số tin đồn. Mọi người đều lo lắng những tin đồn này sẽ trở thành tin tức trên báo chí.
Tan sở Tô Mạt về nhà. Trước khi vào cửa, lần nào cô cũng phải chuẩn bị tâm lý. Bây giờ cô càng cẩn thận, bởi có người đang phải đối diện với hoàn cảnh khó khăn. Cô cảm t