Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341887

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1887 lượt.

còn nữa, em đừng đánh giá người ta như vậy!”
“Chị, chị muốn nghe em chuyện điều gì? Người chết đã chết, người sống vẫn phải tiếp tục sống”.
“Thôi, em nghỉ ngơi sớm đi!” Tô Mạt cúp máy.
Cô ngồi tựa vào đầu giường một lúc. Tầng dưới không có động tĩnh, cô nằm mãi mà vẫn không thể chợp mắt.
Thời gian này có không ít đồng nghiệp nhảy sang công ty khác. Cách vài ngày lại có người lặng lẽ chào tạm biệt. Theo thông lệ của An Thịnh, mọi người góp tiền mua bánh ngọt và đồ ăn nhẹ, chuẩn bị quà tặng, cùng nhau đi uống trà…
Đám nhân viên lâu năm tụ tập, bàn tán tin đồn tiền thưởng cuối năm phải đến năm sau mới phát. Có người suy đoán khoản tiền thưởng của năm nay không bằng mọi năm…
Phó Lệ Lợi cầm cốc cà phê, hạ giọng chế giễu: “Trước đây, người rời khỏi công ty toàn là sinh viên thực tập hoặc công nhân viên về hưu, hiếm có dịp náo nhiệt trong mấy tháng, mọi người cười nói vui vẻ, ăn uống no say… Bây giờ ai nấy tê liệt. Gần đây tình hình công ty không tốt, nhân viên cũng không dám làm quá. Rõ ràng tìm được nơi tốt hơn để đi nhưng lại bày ra bộ dạng nhăn nhó như bị đuổi việc”.
Tô Mạt mỉm cười.
Phó Lệ Lợi quay sang nhìn cô. “Trợ lý Tô, cô vẫn điềm nhiên như không ấy!”
Tô Mạt hỏi: “Chị Phó, tôi làm sao cơ?”
Phó Lệ Lợi nói: “Cô đã suy nghĩ chuyện đó chưa? Hỏi cô mấy lần, cô đều không trả lời. Người ta đang đợi câu trả lời của cô. Chọn ngày chi bằng lấy đại một ngày, hay là lát nữa tan sở đi gặp người ta?”
Tô Mạt từ chối khéo. “Công ty ra nông nỗi này, tôi làm gì có tâm trạng mà suy nghĩ đến chuyện cá nhân?”
“Ái chà!” Phó Lệ Lợi huých khuỷu tay vào người cô. “Cô còn lo chuyện nước chuyện dân, nói cứ như lãnh đạo cấp nhà nước ấy!”
Tô Mạt cười. “Ngộ nhỡ tôi bị thất nghiệp, đối phương trách móc, chị cũng khó giải thích”.
“Chưa gì đã lo nghĩ linh tinh!” Phó Lệ Lợi mỉm cười. “Kỹ sư Vương coi trọng cô như vậy, dù đám chúng tôi không có nơi nào để đi thì bà ấy vẫn sẽ kéo cô ở bên cạnh. Hơn nữa, An Thịnh là doanh nghiệp lớn, bên dưới có mấy công ty con, trong thời gian ngắn khó mà lung lay được”.
Tô Mạt im lặng.
Phó Lệ Lợi hạ giọng: “Cứ quyết định hôm nay đi! Lát nữa tôi gọi điện cho đối phương hẹn đi ăn”.
Thấy chị ta quá nhiệt tình, Tô Mạt không tiện từ chối.
Hai người cùng tan sở, bên ngoài lại nổi cơn mưa gió. Tô Mạt đi lấy xe, từ từ lái ra cổng. Một người bước xuống từ chiếc ô tô đỗ bên đường, vẫy tay với cô. Tô Mạt nhận ra anh ta, lập tức phanh xe. Người đó tiến lại gần. “Tô tiểu thư, mời cô qua bên này!”
Tô Mạt nghi hoặc: “Sao thế?”
Người đó chỉ tay về phía bên cạnh. “Cậu ấy ở đây đợi cả buổi chiều, không chịu về nhà”.
Tống Thiên Bảo ngồi xổm bên cạnh bồn hoa. Anh ta co người, tay cầm chiếc ô mở một nửa, người ướt sũng.
Vệ sĩ nói: “Mong cô hãy đi khuyên cậu ấy. Chủ tịch đi công tác, hai tối nay không về nhà. Cậu ấy mè nheo đòi đến công ty tìm mẹ như một đứa trẻ. Chúng tôi cũng hết cách”.
Vừa rồi Tô Mạt mới gọi điện cho Vương Á Nam nhưng không nghe bà nhắc đến chuyện đi công tác. Mấy ngày nay, Vương Á Nam rất ít khi đến công ty, mọi người còn tưởng bà ở nhà để tránh rắc rối. Tô Mạt vội đi mở ô giúp Tống Thiên Bảo, cô lên tiếng: “Thiên Bảo, trời mưa rồi, sao anh không vào bên trong đợi?”
Tống Thiên Bảo rất cố chấp. Anh ta không để ý đến Tô Mạt, cũng chẳng trả lời, chỉ kép cái ô mở một nửa. Một lúc sau, anh ta nhướng mắt nhìn, ngẫm nghĩ rồi mới lên tiếng: “Tô, cô cũng ở đây à?”
Tô Mạt gật đầu. “Thiên Bảo, sao anh không vào công ty chứ?”
Tống Thiên Bảo nói: “Mẹ tôi không cho tôi đi tìm bà”.
Tô Mạt đỡ anh ta đứng dậy. “Đúng rồi, mẹ anh bận làm việc, anh tới quấy rầy thì không hay lắm”.
“Không phải, mẹ tôi không muốn mọi người gặp tôi”.
Tô Mạt khuyên: “Anh về đi, buổi tối mẹ anh sẽ về nhà”.
“Thật không?” Anh ta không tin.
“Ừ, bà ấy vừa gọi điện cho tôi”.
Tống Thiên Bảo thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy đi theo Tô Mạt. “Cô thư ký, cô có thể tiễn tôi không?”
“Được”.
Tô Mạt nhìn Phó Lệ Lợi đang ở trong xe, đối phương cũng đang quan sát cô. Cô đành giải thích với chị ta rằng có việc đột xuất, hẹn hôm khác gặp.
Tống Thiên Bảo nhìn Tô Mạt không chớp mắt. Thấy cô lên xe ngồi cạnh mình, anh ta vô cùng mừng rỡ. Một lúc sau, anh đột nhiên tỏ ra tủi thân. “Tô, lâu lắm rồi cô không đến thăm tôi!”
Nghĩ đến chuyện trước kia, Tô Mạt không dám nói đùa với anh ta. Cô cất giọng nghiêm túc: “Thiên Bảo, chúng ta phải thỏa thuận trước. Lát nữa đưa anh về nhà là tôi đi ngay, vì bây giờ có người giúp việc khác chăm sóc anh”.
Tống Thiên Bảo im lặng, một lúc sau mới chậm rãi nói: “Cô thư ký, tôi nói cho cô biết chuyện này, giun bây giờ ngày càng ít. Trời lạnh, chúng trốn trong đất không bò ra ngoài. Có lúc tôi ra ngoài cổng tìm. Cứ nhìn cửa ra vào, tôi lại nghĩ, liệu cô có từ ngoài đi vào hay không? Tôi đoán nhiều lần nhưng cô chẳng bao giờ xuất hiện”.
Tống Thiên Bảo ngoảnh mặt về phía Tô Mạt. Cô không dám nhìn anh ta, chỉ nói: “Tôi còn có việc khác cần giải quyết”.
Tống Thiên Bảo nói: “An An cũng không đến, tôi hát một mình, chẳng thú vị gì cả”.<