Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341881

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1881 lượt.

br>Lúc này, Tô Mạt mới quay sang anh ta. Chợt nghĩ ra điều gì đó, cô chỉ vào sau gáy: “Thiên Bảo, chỗ này của anh còn đau không?”
Tống Thiên Bảo không hiểu ý, anh ta cũng bắt chước cô, chỉ tay vào gáy mình, lắc đầu. “Không đau”.
Trên đường về nhà, cô vào siêu thị mua rau quả, sữa, trứng… Nghĩ đến chuyện người đàn ông đó thích ăn thịt, cô lại mua mấy miếng xương ống bò để nấu canh. Hôm nay về muộn, cô quên gọi điện báo trước với Vương Cư An, vì vậy phải vội vàng đi nấu cơm. Hai tay xách hai túi đồ đầy ắp, Tô Mạt đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, đầu óc mơ hồ, không hiểu tại sao mình phải bận rộn như vậy.
Kể từ lúc Vương Cư An đến nhà cô, trừ buổi tối hôm anh uống rượu say, số lần hai người nói chuyện với nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Mở cửa vào nhà, Tô Mạt nhìn qua phòng khách rồi dừng lại ở góc phòng bếp. Người đàn ông bao ngày không rời khỏi phòng đang bận rộn trong phòng bếp. Có lẽ anh đói bụng, vì cô vẫn chưa về nên anh đành đi nấu một nồi mì vằn thắn. Anh dùng nước trắng để nấu, chỉ bỏ hai quả trứng, không có thức ăn khác.
Tô Mạt đặt túi đồ xuống. “Để tôi nấu cho!”
Vương Cư An không để ý đến cô, bắc nồi từ bếp xuống chiếc bàn ăn bằng gỗ, đồng thời lên tiếng. “Có thể ăn rồi. Em lấy bát đi!” Tạp dề hoa sạch sẽ bị anh lôi ra lau tay rồi vo viên ném xuống bồn rửa bát.
Tô Mạt múc một bát đưa cho anh. Anh không nói một lời, cắm mặt ăn.
Cô lại múc bát nhỏ, nếm thử một miếng, mì vằn thắn rất khó nuốt.
Vương Cư An ăn hết nửa bát mới ngẩng đầu nhìn Tô Mạt. “Không ngon à?”
Tô Mạt nói: “Cũng tạm, tôi không đói lắm”. cô lại ăn thêm hai miếng rồi buông đũa.
Vương Cư An nhìn cô một lát, cầm bát của cô, đổ hết vào bát mình. “Không tệ thì đừng bỏ phí”.
Tô Mạt chuyển đề tài: “Hôm nay tôi gặp Tống Thiên Bảo, anh ta tới công ty”.
Vương Cư An quả nhiên dừng động tác. “Cậu ta tới công ty làm gì? Vương Á Nam cũng ở đó?”.
Thấy vẻ mặt anh đầy cảnh giác, cô không dám nói nhiều. “Tôi cũng không rõ, có lẽ anh ta nhất thời nổi lòng hiếu kỳ nên chạy đến công ty chơi”.
Vương Cư An không để ý đến Tô Mạt. Ăn xong, anh ta đánh răng rồi ra ban công hút thuốc. Thỉnh thoảng, anh nhận điện thoại, giọng điệu vẫn bình thường.
Tô Mạt lặng lẽ đổ hết chỗ mì vằn thắn còn lại trong bát. Cô thầm nghĩ người này quả là mâu thuẫn.
Buổi tối, Vương Cư An ở trong nhà tắm nhưng Tô Mạt không biết. Cánh cửa nhà tắm khép hờ, cũng không nghe thấy tiếng nước chảy, cô liền đi vào lấy tấm phủ bàn để là quần áo. Cô liền nhìn thấy anh cởi trần đứng trước gương, hai tay chống xuống bồn rửa mặt, đầu cúi thấp, mái tóc ướt rượt, râu mới cạo một nửa, cằm vẫn dính bọt trắng… Không biết anh đang nghĩ gì?
Tô Mạt vừa định quay người đi ra ngoài, Vương Cư An ngẩng đầu, tỏ ra tức giận, giống như bị kẻ địch xông vào lãnh địa tuyệt mật, phát hiện chuyện riêng tư. Anh đanh giọng: “Ra ngoài!”
Phản ứng của Tô Mạt chậm nửa nhịp, bị anh đẩy ra ngoài. Sau đó, trong lúc là quần áo cho anh, cô càng nghĩ càng không hiểu, tâm trạng bị kìm nén bao ngày bùng phát. Đợi anh đi ra ngoài,cô hỏi: “Có phải nhìn thấy tôi, anh cảm thấy rất khó chịu, rất đáng ghét?”
Vương Cư An đứng yên, ngoảnh mặt liếc nhìn cô. “Đúng vậy”.
Tô Mạt á khẩu,cô cố trấn tĩnh rồi mới cất giọng lạnh lùng: “Anh sống ở đây gần một tháng. Nếu đã cảm thấy khó chịu thì việc gì anh phải hành hạ bản thân, chỉ bằng đừng gặp nhau nữa!”
Vương Cư An im lặng. Chợt nhìn thấy áo sơ mi cô đang là, anh nói: “Là phẳng một chút, treo lên móc, mấy ngày nữa tôi cần mặc”. nói xong, anh đi vào thư phòng, đóng cửa.
Tô Mạt hết cách. Ban ngày bận rộn làm việc, về nhà lại như ô sin, lo từ việc nấu cơm đến giặt giũ, còn phải trông sắc mặt người khác, chiếu cố tâm trạng của anh. Tuy nói “nằm giường bệnh lâu ngày cũng chẳng có hiếu tử(*)” nhưng tình hình bây giờ không rõ ràng, nên sự áy náy của cô vẫn không hề vơi.
(*)Nằm giường bệnh lâu ngày cũng chẳng có hiếu tử: nghĩa là bố mẹ bị ốm nằm lâu ngày, con cái có hiếu đến mấy cũng có lúc ngán ngẩm, oán trách.
Mấy ngày nay, trong giới lan truyền tin đồn, công ty con của An Thịnh là công ty khoa học kỹ thuật Bảo Thuận bị một công ty cùng ngành nào đó của tỉnh thu mua. Thông tin này thu hút sự quan tâm của giới truyền thông. Vương Á Nam không lộ diện, giám đốc công ty Bảo Thuận trả lời phỏng vấn báo chí, cho biết đây là vấn đề của lãnh đạo tập đoàn, ông ta không tiện tiết lộ tình hình cụ thể. Chẳng bao lâu sau, bên tập đoàn phát biểu lập trường, chỉ trích báo chí đưa tin không đúng sự thật, đồng thời phủ nhận tin đồn người đứng đầu tập đoàn lâm vào tình trạng khó khăn về mặt tài chính.
Thông tin trái chiều khiến những suy đoán trước đó ngày càng sôi nổi. Vương Á Nam vừa đến công ty đã có lãnh đạo cấp cao đến tìm. Bà hết cách, đành mở cuộc họp bất thường.
Tô Mạt và các thư ký đợi ở phòng ngoài, chờ đợi quyết định của cấp trên rồi mới chính thức soạn thành văn bản, gửi đến các phòng ban có liên quan. Lúc này, bốn bề vô cùng yên tĩnh, mọi người hết sức lo lắng nhưng không ai lên tiếng bàn tán.
Trong phòng hội nghị, không khí rất


XtGem Forum catalog