XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341882

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1882 lượt.

khác, nếu An Thịnh sụp đổ, cô vào trong đó, sau này Tống Thiên Bảo phải làm thế nào? Cô lớn tuổi như vậy, còn có thể ra ngoài gặp con trai không?”
Vương Á Nam tức đến mức ngón tay run run.
Vương Cư An an ủi: “Cô đừng sốt ruột. Chúng ta là người nhà, dù phải đập vỡ nồi sắt, cháu cũng sẽ giúp cô vượt qua khó khăn. Thật ra con người cháu rất lương thiện, không chịu nổi khi thấy người nhà buồn phiền. Cháu định bán mấy công ty nhỏ đứng tên cháu, giúp cô bù vào lỗ hổng. Ai ngờ cô còn không cảm kích”.
Một lúc sau, Vương Á Nam miễn cưỡng lên tiếng. “Anh hãy nói thẳng ra đi, đừng vòng vo tam quốc với tôi! Tôi không tin anh vô duyên vô cớ làm việc thiện”.
Vương Cư An nhếch miệng. Anh đứng dậy, tiến lại gần, một tay chống xuống mặt bàn, một tay đặt lên thành ghế sau lưng cô ruột. Anh cúi xuống, nói nhỏ: “Cô là người thông minh nhất. Quả thật cháu có một điều kiện.” Giọng điệu của anh rất ôn hòa. “Trước khi bố cháu qua đời, ông có ủy thác việc quản lý cổ phần cho cô. Bây giờ cô cũng nên giao cho cháu rồi! Ngoài ra, cháu còn muốn quyền khống chế cổ phần trong tay cô. Tóm lại, thứ Vương Cư An cháu muốn chính là vị trí của cô…”
4.
Hai cô cháu nói chuyện ở trong phòng hội nghị mấy tiếng đồng hồ. Họ nói chuyện gì, mọi người cũng có thể đoán bảy, tám phần. Còn về nội dung cụ thể thì người ngoài đều không biết rõ, nhưng Tô Mạt phát hiện, khi hai cô cháu từ trong đi ra ngoài, thần sắc Vương Á Nam dường như ảm đạm, không một chút sinh khí.
Sau sự việc đó, lãnh đạo tập đoàn không có bất cứ động tĩnh nào khác, công ty vẫn hoạt động bình thường. Nhân viên thấp cổ bé họng không thể chi phối phương hướng lớn, đến khi định thần, có người vội tìm chỗ tốt hơn, có người nhớ lại thời kỳ hoàng kim trước đây…
Vương Cư An lộ diện ở công ty ngày càng thường xuyên. Anh dần lấy lại phong thái như trước khi Vương Tiễn qua đời. Mọi người cũng quen dần, chỉ là thỉnh thoảng vẫn lén lút quan sát anh bằng ánh mắt thương hại.
Tô Mạt thỉnh thoảng gặp Vương Cư An ở công ty, nếu có nói chuyện cũng rất lạnh nhạt. Nhưng Tô Mạt vẫn đề phòng, sợ người khác nhận ra điều gì đó. May mà hai người ngầm thỏa thuận, cố ý tránh mặt ở công ty, không ra về cùng nhau.
Thời gian trôi qua, ánh mắt thương hại của mọi người dần biến mất. Đối diện với vị lãnh đạo trẻ tuổi nhưng thâm sâu khó dò, mọi người đều có tâm lý đề phòng và sợ hãi.
Ít nhất trước mặt thiên hạ, Vương Cư An là người đàn ông cứng rắn và tài giỏi, không cần sự đồng tình của người khác. Tuy nhiên, khi lui về không gian riêng, anh vẫn sa sút tinh thần. Lúc bận rộn, anh thường về muộn, một khi rảnh rỗi, anh lại hút thuốc uống rượu như điên.
Vương Cư An cầm chìa khóa dự phòng của nhà cô nhưng không nói một lời. Buổi tối về muộn cũng không bao giờ thông báo. Tô Mạt thường đổ thức ăn thừa vì anh ghét nhìn thấy chúng.
Vài ngày sau, Phó Lệ Lợi hỏi người đàn ông hôm đó đến tìm Tô Mạt là ai? Tô Mạt không giải thích, chỉ nói chẳng có quan hệ gì. Phó Lệ Lợi nghe xong lập tức giục cô đi xem mắt.
Tô Mạt ăn tối với một người đàn ông xa lạ.
Người này cùng độ tuổi với cô, ngoại hình không tồi, từng ly dị nhưng không có con. Anh ta lãnh đạo bậc trung của một doanh nghiệp nước ngoài, có nhà, có xe, sự nghiệp đang ở giai đoạn thăng tiến.
Tô Mạt chợt nhớ lúc cô mới đến Nam Chiêm, cậu mợ cũng giới thiệu đối tượng cho cô. Cô vẫn nhớ rõ bộ dạng của người đàn ông đó. Tô Mạt không khỏi cảm khái, bây giờ cô không cần dùng sự trẻ trung và ngoại hình để đổi lấy phương diện tài chính, cũng như thân xác già nua và mùi hương khó chịu của người đàn ông. Cô không muốn chấp nhận đối tượng thấp kém hơn, cũng không dám trèo cao. Phó Lệ Lợi giới thiệu cho cô người đàn ông xứng đôi khiến cô cảm thấy được tôn trọng.
Tô Mạt thầm chế giễu bản thân vẫn giữ tư tưởng thanh cao như cũ.
Khi hai người vừa gặp nhau, ánh mắt của người đàn ông đó sáng rực. Dựa vào trực giác của phụ nữ, Tô Mạt biết cô không cần hao tâm tổn trí cũng có thể nhận được sự ân cần của đối phương.
Người đàn ông rất hòa nhã, lịch sự nhưng không đủ thu hút. Đúng vậy, không đủ thu hút. Tô Mạt mỉm cười lắng nghe, cúi đầu uống trà. Câu nhận xét này bất ngờ xuất hiện trong đầu cô.
Cô lại nghĩ, mình không gọi điện thông báo trước, không biết anh ấy đã ăn tối chưa? Liệu có ra ngoài ban công hút thuốc không?
Đối phương rất chu đáo, hỏi: “Cô Tô đi làm mệt lắm phải không?”
Tô Mạt định thần: “Một chút”.
Đối phương cười: “Cô không hỏi gì về tình hình của tôi, không giống những người phụ nữ khác”.
Tô Mạt nói thẳng: “Chị Phó đã nói cho tôi biết một số thông tin. Hơn nữa, lần đầu gặp mặt đã hỏi chuyện riêng của người khác, hình như không lịch sự cho lắm. Chi bằng chúng ta nói đến sở thích của chính mình thì hơn”.
Người đàn ông gật đầu. “Ưu tiên phụ nữ”.
Tô Mạt nói: “Tôi rất thích công việc hiện tại”.
Người đàn ông cười,
“Tôi thích nấu nướng hoặc trang trí nhà cửa, thích môn thể thao leo núi đơn giản, yoga, chạy bộ. tôi cũng thích đọc sách”. Tô Mạt liệt kê sở thích của mình.
Đối phương lên tiếng: “Tôi cũng thí