Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341883

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1883 lượt.

căng thẳng, phía thang máy đột nhiên xuất hiện một đám người do Vương Cư An dẫn đầu.
Tổng giám đốc của tập đoàn xuất hiện sau một thời gian dài biến mất, các nhân viên đều tỏ ra kinh ngạc. Hơn nữa, lúc này anh ăn mặc chỉnh tề, bước đi vững vàng, vẻ mặt không thể hiện nổi đau mất con.
Một lúc sau, mọi người mới định thần, cung kính chào hỏi Vương Cư An. Anh khẽ gật đầu, mắt nhìn thẳng như thường lệ. Biểu hiện của anh còn tự nhiên hơn đám người xung quanh.
Nếu không có đốm bạc ở bên tóc mai của Vương Cư An thì câu chuyện bi thương đó tựa hồ chỉ là tin đồn ác ý. Anh tiến lại gần, Tô Mạt bất giác không rời mắt khỏi anh. Đi ngang qua cô, anh mới liếc nhìn cô.
Tô Mạt vô thức cúi đầu né tránh. Không cần nhìn cũng biết, áo vest, áo sơ mi và cà vạt anh đang mặc trên người đều do chính tay cô là hôm trước. Mặc dù vậy, cô vẫn cảm thấy bối rối.
Vương Cư An mở cửa phòng hội nghị, lên tiếng thẳng thắn: “Tôi muốn nói chuyện riêng với chủ tịch”.
Vương Á Nam nhìn cháu trai vẻ dò xét, sau đó mời những người khác ra về trước. Chẳng bao lâu sau, bàn hội nghị hình bầu dục lớn chỉ còn lại hai cô cháu.
Cánh cửa vừa khép lại, bà lên tiếng: “Công ty có bao nhiêu việc, tôi cho người đi mấy nơi tìm anh nhưng đều không thấy anh đâu cả. Anh không đến công ty cũng chẳng đi công tác, càng không có khả năng xuất cảnh. Đừng nói đến chúng tôi, ngay cả đám phóng viên săn tin đào ba tấc đất cũng không tìm thấy anh. Rốt cuộc anh trốn đi đâu vậy?”
“Cháu trai cô vô cùng đau buồn, đương nhiên phải tìm một nơi để tĩnh dưỡng.” Vương Cư An chọn một vị trí không gần không xa rồi ngồi xuống. “Hơn nữa, cháu đã bàn giao toàn bộ dự án trong tay. Cô chỉ còn thiếu mỗi việc mời giám đốc chuyên nghiệp về trợ giúp, không ngờ cô vẫn nhớ đến thằng cháu này”.
Vương Á Nam “hừ” một tiếng lạnh lùng. “Anh đi tĩnh dưỡng hay âm thầm tính toán ván cờ của anh?”
Vương Cư An thở dài. “Cô đúng là có thói quen nghĩ người khác theo hướng tồi tệ. Cháu trai biết cô gần đây lo lắng đến mất ăn mất ngủ, vì vậy đặc biệt mang đến tin tức tốt lành”. Anh ném một tập tài liệu lên bàn. “Cháu vừa bàn xong hợp đồng thu mua cuối cùng, có lẽ vấn đề không lớn, chỉ cần vụ thu mua thành công, chúng ta sẽ nắm bốn mươi tám phẩy hai phần trăm cổ phần của công ty chứng khoán Thương Nam, tức là chúng ta đã giành được quyền kiểm soát công ty này. Đến lúc đó, cháu sẽ gửi đơn xin xét duyệt lên ủy ban giám sát chứng khoán.
Vương Á Nam không nói một lời.
Vương Cư An chau mày. “Ít ra cô cũng nên tỏ ra vui mừng mới đúng”.
Lúc này, Vương Á Nam mới lên tiếng: “Con trai không còn nữa, vậy mà anh vẫn không quên giở trò”.
Vương Cư An hơi ngẩn người nhưng nhanh chóng che giấu tâm trạng. “Cô nói đúng. Cũng chỉ lúc này, các người mới không đề phòng cháu. Một cơ hội tốt như vậy, làm sao cháu có thể bỏ qua?”
Vương Á Nam gật đầu. “Lòng dạ cứng rắn thật, anh đâu giống con người!”
Vương Cư An không bận tâm, tiếp tục lên tiếng: “Chỉ cần cháu xin xét duyệt, ủy ban giám sát chứng khoán sẽ làm theo trình tự. Hơn nữa, bây giờ An Thịnh đang ở đầu sóng ngọn gió, bọn họ muốn qua loa cũng không được”. Anh nhếch miệng. “Bọn họ sẽ điều tra một cách triệt để nguồn vốn thu mua. Trên hợp đồng thu mua trước đây có chữ ký của bố cháu ủy thác cho cô làm đại diện pháp nhân của công ty đầu tư Bảo Thuận, tiếp theo, bọn họ sẽ rời trọng tâm cuộc điều tra sang công ty đầu tư Bảo Thuận. Về việc thanh danh của Bảo Thuận có tốt hay không, cô là người biết rõ nhất”.
Sắc mặt Vương Á Nam rất khó coi.
Vương Cư An uống một ngụm tra. “Theo cháu được biết, lúc công ty đầu tư Bảo Thuận thu mua công ty khoa học kỹ thuật sinh vật Anh Hoa, người quản lý ngành công nghiệp nhẹ của thành phố chính là bạn đồng môn của cô trước kia. Người này họ Lưu, rất tham lam. Biết cô có ý thu mua, ông ta ký hợp đồng với Anh Hoa trước, sau đó bán lại cho An Thịnh với giá cao. Lúc bấy giờ, cô nôn nóng muốn mua ngay Anh Hoa nên rút của công ty vài triệu đi hối lộ. Do đó, vụ mua bán mới thành công”.
“Đương nhiên, đây chỉ là một vụ mà thôi”. Vương Cư An gõ xuống tập giấy tờ. “Trong giới lan truyền tin đồn” một góc của tảng băng chìm” gì đó, không có lửa làm sao có khói? Nếu bọn họ muốn xem chứng cứ, ở đây cháu có chứng cứ đầy đủ. Trong những vụ tham nhũng hối lộ, đối phương cấp bậc càng cao, phạm vi liên quan sẽ càng rộng, xử phạt sẽ càng nặng”.
Mặt Vương Á Nam xám xịt. một lúc sau, bà ta cất giọng khàn khàn: “Rốt cuộc anh muốn gì?”
Vương Cư An từ tốn uống trà, lên tiếng: “Loại trà này không tồi, cháu càng uống càng thích, không thua kém cà phê. Dù không có tài liệu này, bây giờ mấy ngân hàng đang đồng loạt đòi nợ, chỉ e cô khó ăn nói với các cổ đông”.
Vương Á Nam tức giận: “Cuối cùng anh cũng lòi đuôi ra rồi!”
Cháu trai bà cười. “Thật ra tuổi tác cô đã cao, cô buông tay cũng chẳng có gì khó khăn. Bây giờ vẫn chưa phải lúc tồi tệ nhất, đến khi ủy ban giám sát chứng khoán và ủy ban giám sát ngân hàng điều tra triệt để, cuối cùng thế nào cũng có người bị tóm. Cháu chỉ sợ huyết áp của cô tăng cao. Nói một cách