Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341824

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1824 lượt.

hanh liền đảo mắt một vòng. Chăn ở trên giường vẫn chưa gấp, trên bàn học bừa bộn. Chậu cây, sách vở, máy tính không có dấu vết bị người khác động đến, vẫn y hệt lúc cô ra ngoài. Tô Mạt đang ngồi ở ghế. Nhìn thấy em họ, cô liền hỏi: “Em đi đâu vậy?” Chung Thanh không trả lời. “Thứ đó đâu rồi?” Tô Mạt hỏi tiếp. Chung Thanh mới từ “chiến trường” của Thượng Thuần trở về, trong lòng hết sức hoang mang, đến dáng đi cũng không tự nhiên. Ban đầu, cô sợ chị họ phát hiện ra điều gì đó, nhưng nghe Tô Mạt hỏi vậy, cô thở phào nhẹ nhõm. Tô Mạt nói: “Em còn càn quấy như vậy, chị sẽ đi nói với bố em để ông trông chừng em. Chuyện này chị không biết thì không nói làm gì, bây giờ biết rồi, chị không gánh nổi trách nhiệm”. Chung Thanh vờ như không nghe thấy, làm nũng với chị họ như thường lệ: “Chị, nếu định nói từ lâu rồi, chẳng cần đợi đến ngày hôm nay, đúng không?” Hôm nay Tô Mạt mới bị đả kích, không dám coi em gái là trẻ con như trước. Cô chỉ đáp: “Sức khỏe của bố em không tốt, em hãy ngoan ngoãn một chút, đừng chọc giận người đàn ông đó”. “Chị, chị nói dễ nghe thật đấy!” Chung Thanh để lộ vẻ mặt tinh nghịch. “Người đàn ông đó định âm thầm xử lý đối thủ, đương nhiên không muốn gây ầm ĩ”. Bị Chung Thanh nói trúng chỗ khó, Tô Mạt không tiếp lời mà cất giọng mềm mỏng: “Thanh Thanh, năng lực của chị có hạn. Số tiền em muốn, cả đời này chị cũng không thể cho em. Tuy bình thường số tiền tiêu vặt chị cho em không nhiều nhưng cũng đủ dùng. Bây giờ em lớn rồi, cần sắm quần áo, mỹ phẩm… Chị sẽ tới trung tâm thương mại mua cho em mấy bộ đồ. Lần trước em muốn đổi máy tính bàn, chị sẽ mua cho em ngay. Tuy chị không thể giúp em điều gì nhưng chỉ cần trong phạm vi chị có thể làm được, chị khiến em thất vọng lần nào chưa?” Ngừng một lát, cô nói tiếp: “Em… em có thể nể tình trước đây, trả lại đồ cho chị. Chị sẽ cho em tiền, tuy không nhiều nhưng sau này em muốn đi du học cũng được, muốn kết hôn, mua nhà cũng được, chị sẽ cố gắng hết sức để giúp em…” Chung Thanh ngồi bên cạnh bàn, chống tay lên cằm nhìn chị họ, thần sắc tựa hồ không hiểu nổi. Đột nhiên cô cắt ngang: “Chị, tại sao chị lại giúp anh ta?” “Chị giúp anh ta gì chứ? Đây là chị lo cho em”. Tô Mạt nói. “Thứ đó còn ở trong tay em một ngày, chị sẽ lo lắng một ngày. Chắc em biết câu “tái ông được ngựa chưa chắc đã là phúc”?” Chung Thanh gật đầu. “Em vẫn còn năm mươi phần trăm khả năng thành công. Hơn nữa, tìm bố Vương Tiễn đòi tiền cũng là việc em nên làm”. “Em nên làm gì chứ?” Tô Mạt ngẩn người. Chung Thanh hỏi lại: “Chị thử nói xem?” Tô Mạt ngẫm nghĩ, bất giác thở dài. “Đúng, bố Vương Tiễn đã sai nhưng Vương Tiễn rất tốt. Bây giờ con trai anh ta không còn nữa, kể cả người không quen biết, khi nghe nói đến chuyện này cũng sẽ cảm thông…” “Khoản này ra khoản đó”. Chung Thanh cười nhạt. “Dựa vào cái gì mà em phải thông cảm cho anh ta? Lúc dỡ nhà xưởng của bố mẹ em, anh ta có cảm thông với em không? Bố mẹ bị gãy chân, anh ta có cảm thông cho bố em không? Con trai anh ta không còn là sự báo ứng đối với anh ta, muốn trách thì nên trách Vương Tiễn có ông bố như vậy. Ngoài ra, em đồng ý bán đồ cho anh ta đã là giúp anh ta, là cảm thông với anh ta rồi”. Tô Mạt nhìn em gái, trong lòng rất hối hận vì đã dẫn cô đến nơi ở của Mạc Úy Thanh. “Trước đây chị chẳng hiểu em chút nào”. Chung Thanh nói: “Nhưng em rất hiểu chị. Chị đã bị bố Vương Tiễn mê hoặc rồi phải không? Hồ ly tinh đúng là không phân biệt nam nữ”. Tô Mạt thấy không thoải mái. Cô vừa định lên tiếng nhưng Chung Thanh lại nói tiếp: “Chị đừng phủ nhận, em chỉ liếc qua là nhận ra ngay”. Cô kéo chậu cây trên bàn sang một bên, ghé sát Tô Mạt. “Chị đừng ngốc thế, đừng như em trước kia, sống chết vì Thượng Thuần. Ví dụ ngày hôm qua, mới sáng sớm anh ta đã theo dõi chị. Loại người này…” Cô lắc đầu. “… quá nhiều thủ đoạn, trong khi chị quá tốt bụng”. Tô Mạt phụ họa: “Đúng, em nói rất đúng, chị cũng không ngờ anh ấy đi theo chị đến đây. Em nói khoản nào ra khoản đó chứ gì? Bây giờ không nhắc đến anh ấy nữa, thứ đó là của bạn chị giao cho chị, em cũng nên trả lại chị đi chứ!” Chung Thanh cười. “Thứ đó nằm trong tay chị cũng vô dụng, chị và Thượng Thuần chẳng có khúc mắc gì”. Cô ngẫm nghĩ, nói tiếp: “Em biết chị rất tốt với em, nhưng chị sống ở nhà em lâu như vậy, bố mẹ em cũng đối xử tốt với chị, đúng không? Bố em bây giờ sa sút tinh thần, là do ai hại ra nông nỗi này? Vì vậy, chị không nên gần gũi với bố của Vương Tiễn, chị giúp anh ta là có lỗi với bố em. Hơn nữa, người họ Vương cũng giống người họ Thượng, chẳng có chuyện gì là không dám làm, lợi dụng phụ nữ dễ như trở bàn tay, dùng xong là vứt bỏ. Hồi Thượng Thuần còn đối xử tốt với em, anh ta nói rất hay ho, giả bộ đáng thương này nọ. Lúc đó chị nói gì vói em? Nói em không có kinh nghiệm sống, nói em ngu xuẩn, nhưng bây giờ thì sao? Đối phó chuyện này, em là người từng trải. Bây giờ em nhìn chị, giống hệt cách chị nhìn em lúc trước”. Tô Mạt im lặng. Cô thầm nghĩ, cô gái nhỏ này, à không, bà cô này đang cầm một trái bom. Có thể tung ra bất cứ lúc nào, nếu kỹ thuật không tốt, sẽ phát nổ ngay tạ