XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341825

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1825 lượt.

tập, ví dụ học thuộc một lúc một trăm hai mươi từ tiếng Anh. Chung Thanh cảm thấy mình trưởng thành hơn bạn bè cùng trang lứa. Thời gian này cô có một người bạn trai trên danh nghĩa.Tiếp xúc với con trai cùng độ tuổi, cô luôn có cảm giác như cách cả thế hệ, cảm thấy bọn họ vừa ngốc nghếch vừa vô vị, nhưng cô vẫn phải chịu đựng mùi “gỉ mũi chưa sạch” rất buồn nôn trên người cậu ta, diễn trò thân mật trước mặt người khác. Thực tế, chỉ cần cô ngoắc tay một cái, cậu nam sinh đó sẽ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Nếu cô thể hiện một chút cảm tình và hứng thú, cậu ta sẽ giống như bị bắt mất linh hồn. Bây giờ cô không cần cậu ta nữa, cô chỉ muốn đá bay đối phương ra khỏi hành tinh này. Tất nhiên, cô không thể làm vậy. Trực tiếp xa lánh là phương thức chia tay tốt nhất, sẽ khiến đối phương càng không cam lòng, không tình nguyện, không thể hiểu nổi, khiến màn yêu hận khó dứt không ngừng diễn ra. Đôi thanh niên nam nữ lôi kéo nhau trước cổng trường, cảnh tượng này lại bị Thượng Thuần ngồi trong ô tô nhìn thấy. Cậu con trai vừa si tình vừa bá đạo, cô thiếu nữ đau lòng trốn tránh. Viền mắt hai người đều đỏ hoe, như thể sắp khóc. Lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng này, Thượng Thuần coi như trò cười. Hai lần rồi ba lần, hắn bắt đầu mất kiên nhẫn. Đến lần thứ tư, hắn hết nhịn nổi. Hơn nữa, hôm trước mới bị đánh một trận, tâm trạng của hắn rất tệ. Tâm trạng này khiến hắn nhìn bất cứ ai, bất cứ việc gì cũng không vừa mắt. Trong lúc tức giận, Thượng Thuần sai người trực tiếp kéo Chung Thanh vào ô tô. Chiếc xe chuyển bánh, cậu con trai chạy đuổi theo, Chung Thanh cũng nước mắt giàn giụa, bám vào cửa kính nhìn người ta. Thật ra Chung Thanh cũng không muốn như vậy, vừa rồi cô bị đối phương bám dính, lôi kéo khiến cô không khỏi sợ hãi. Cô thầm nghĩ, cậu ta cứ chạy thế kia, bị ngã không biết chừng. Thượng Thuần cất giọng bực dọc: “Nó còn chưa chết, em khóc gì chứ?” Chung Thanh lau nước mắt, nghĩ xem nên nói câu gì. Đã đến nước này, Thượng Thuần không có tác dụng lớn đối với cô, chỉ là cô cảm thấy đáng tiếc khi bỏ qua cho hắn như vậy. Sự trầm mặc của Chung Thanh khiến Thượng Thuần hiểu nhầm cô đang đau khổ. Hắn cất giọng đầy tức giận: “Thằng nhãi vẫn chưa mọc đủ lông cũng dáng để em đau buồn đến thế sao?” Cho tới bây giờ cô vẫn chưa nhìn hắn một lần, cũng không phát hiện vết thương trên mặt hắn, càng không cảm thấy hắn mang vết thương đến gặp cô là một việc làm cảm động. Chung Thanh ôm mặt, nghẹn ngào: “Tôi… là tôi… tôi không xứng với anh ấy”. Thượng Thuần chau mày. “Sao em không xứng vói thằng nhãi đó?” Chung Thanh mãi không trả lời, chỉ sụt sịt. “Tôi nói với anh ấy rằng tôi không còn trinh. Anh ấy nói anh ấy không bận tâm đến chuyện đó, nhưng anh ấy càng như vậy, tôi càng cảm thấy có lỗi…” Dường như chạm đến nỗi đau, cô giơ tay đánh bôm bốp vào người đàn ông ngồi bên cạnh, nước mắt như mưa. “Tất cả đều tại anh, tại anh…” Không hiểu tại sao, Thượng Thuần cảm thấy rất dễ chịu. Hắn ôm vai cô gái, cất giọng đầy cảm khái: “Là lỗi của tôi. Nha đầu, em đừng nghe cậu ta nói linh tinh. Trừ người đàn ông đầu tiên của em, chẳng có người đàn ông nào không để ý đến chuyện này. Thằng nhãi đó nói không bận tâm là vì muốn lừa em lên giường”. Chung Thanh nói: “Tôi không tin, anh ấy không phải loại người như vậy. Hơn nữa… tôi yêu anh ấy, tôi không thể quên anh ấy…” Nghe câu này, trái tim Thượng Thuần như bị bóp nghẹt. “Em còn nhỏ, hiểu tình yêu là thứ chó chết gì?” Chung Thanh đẩy mạnh người hắn. “Anh mới là thứ chó chết! Anh đừng tưởng có mấy đồng tiền thối là hay lắm. Dừng xe, tôi muốn xuống xe…” Thượng Thuần lại phải dỗ dành, ô tô tất nhiên không dừng lại mà chạy thẳng đến một nơi ở bí mật. Chung Thanh không còn ngây thơ, ngốc nghếch như trước kia. Cô dỗ ngọt Thượng Thuần đi tắm rồi chạy ra ngoài. Ai ngờ, cửa ra vào khóa chặt từ lúc nào. Chìa khóa có ở đó nhưng quá nhiều, Chung Thanh chỉ còn cách thử từng chìa một. Cô không đề phòng nên bị người ở đằng sau ôm chặt. Mặc cho cô đấm đá giãy giụa, hắn cũng không buông tay. Thượng Thuần vật lộn đến toát mồ hôi, hắn tỏ ra bực tức: “Trước đây em phóng đãng như vậy, bây giờ còn đóng giả làm thánh nữ?” Chung Thanh kêu lớn tiếng: “Bây giờ không giống trước. Tôi đã yêu người khác, đã yêu người khác rồi…” Thượng Thuần không thể kiềm chế, đè cô gái xuống giường giày vò một lúc lâu. Nhưng bất kể hắn khiêu khích thế nào, cô vẫn như một con cá chết, không đúng, là một mỹ nhân ngư thoi thóp buồn rầu, buồn rầu đến tuyệt vọng. Lúc còn hơi thở, cô thậm chí nằm sấp ở đó, để mặc hắn chiếm đoạt, trong khi vẫn bình tĩnh nói chuyện điện thoại với người khác. Hắn có thể chinh phục thể xác của cô nhưng không thể chạm vào trái tim cô. Hắn từng vứt bỏ cô như miếng giẻ rách, bây giờ lại bị cô coi như người tàng hình, điều này khiến hắn vô cùng ảo não. 2. Hai ngày qua, chuông điện thoại của Chung Thanh không ngừng kêu nhưng cô cố ý không nghe. Lúc cô từ chỗ Thượng Thuần trở về, Tô Mạt đã chờ sẵn ở phòng ký túc. Giờ này là thời điểm thích hợp cho việc tự học hay yêu đương, phòng ký túc không một bóng người. Vừa vào cửa, Chung T