Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341831
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1831 lượt.
ẫu sao cũng là thân thích”.
Người ở đầu máy bên kia lại hỏi câu gì đó, Vương Cư An nói đùa: “Phó phòng Triệu, tôi tìm ai dò hỏi tình hình, cần phải báo cáo cụ thể với anh hay sao? Tôi nói thế nào thì anh cứ làm vậy, nửa đêm nửa hôm anh không đi ngủ, gọi điện thoại hỏi nhiều thế làm gì? Ban ngày anh rảnh rỗi quá nên đêm anh không ngủ được hay sao?”
Lão Triệu vội giả lả, Vương Cư An nói tiếp: “Căn cứ vào quan hệ giữa Tô Mạt và Vương Á Nam, những lời nói của cô ta không thể tin hoàn toàn. Có lẽ nên suy nghĩ ngược lại mới là đáp án chính xác”.
Nghe đến đây, Tô Mạt như chìm xuống đáy vực sâu. Dưới sự tấn công của kẹo ngọt vào áo ấm, thần hồn của cô đã lơ lửng tận phương nào, trong khi người ta vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Tu vi của hai người cách biệt lớn như vậy, có lẽ kiếp sau cũng không thể rút ngắn khoảng cách.
Vương Cư An cúp điện thoại, lại thò tay vào hai bên túi quần nhưng vẫn không tìm thấy chìa khóa. Anh đột nhiên nhớ ra điều gì, quay người về phía cổng biệt thự.
Tô Mạt đi tới, đưa áo khoác, quả nhiên nhìn thấy chùm chìa khóa. Anh không lên tiếng.
Vương Cư An cầm áo khoác, quả nhiên nhìn thấy chùm chìa khóa. Anh không lên tiếng.
Tô Mạt ngẫm nghĩ rồi lên tiếng: “Thật ra anh không cần thiết phải vòng vo, nghi ngờ tôi như vậy”.
Có những vấn đề cô thận trọng né tránh suốt buổi tối,như thể chỉ cần chọc thủng lớp giấy bảo vệ này là cô và anh sẽ chẳng còn gì. Thành tín gì đó, lòng tự trọng gì đó đều hóa thành hư không.
Vương Cư An im lặng nhìn cô.
Trong lòng Tô Mạt buồn bã nhưng cô bất giác mỉm cười. “Dù không thể làm chủ tịch của tập đoàn có tên trên sàn chứng khoán, chủ tịch Vương đổi nghề làm trai bao cũng vẫn có cơm ăn như thường.
Cô quay người bỏ đi, đến cổng ra vào, nghe thấy anh nói: “KHông phải tôi không tin em. Vương Á Nam đã nghĩ ra chiêu dùng vụ tăng vốn đầu tư để thử tôi, bà ta nhất định đề phòng em. Vì vậy những lời bà ta nói với em, những chuyện để em nhìn thấy, chưa chắc đã là sự thật”.
Tô Mạt dừng bước, thầm thở dài.
Vương Cư An nói tiếp: “Bây giờ tình hình công ty không tốt lắm”.
Tô Mạt quay đầu nhìn anh.
Vương Cư An dường như rất đắn đo. Vài phút sau, anh mới lên tiếng một cách khó nhọc: “Con trai tôi không phải vô duyên vô cớ trượt chân rơi xuống nước. Lúc bấy giờ nó hít “bột trắng”. Thứ đó là do Thượng Thuần đưa, bởi vì tôi và hắn từng có khúc mắc trong chuyện làm ăn”. Ngừng một lát, anh nói tiếp: “Đã đến nước này, tôi không thể thua. Thượng Thuần có gia thế, có địa vị, nếu tôi thua cả An Thịnh thì sẽ không còn cách nào đấu với hắn”.
“Có lúc…Không phải, nửa năm nay, tôi cứ nghĩ Vương Tiễn vẫn đang ở Canada, đợi đến Giáng sinh được nghỉ, nó mới quay về, nhưng khi tôi gọi điện cho nó, sẽ không bao giờ có người nghe máy…”
Tô Mạt cố gắng kiềm chế nhưng nước mắt vẫn giãy giụa. Cô muốn khuyên nhủ, chợt phát hiện mình nói năng lộn xộn: “Anh không thể cứ như vậy mãi. Anh còn trẻ, không thể đánh cược cả bản thân…”.
Vương Cư An không muốn nghe. “Mỗi ngày, chỉ cần mở mắt, tôi liền nghĩ làm thế nào mới có thể giết chết hắn”. Anh cười. “Cả đời này, tôi sẽ không được giải thoát…”
Biến Động Bất Ngờ
Buổi tối hôm đó, thần sắc của Vương Cư An rất bình tĩnh. Anh kể chuyện Vương Tiễn hồi nhỏ, nói cậu bé chỉ bị ăn tát hai lần trong mười tám năm cuộc đời. Một lần là lúc Vương Tiễn khoảng bốn, năm tuổi, Vương Cư An từ Nhật Bản trở về, bế con ra ngoài chơi, hy vọng bồi dưỡng tình cảm cha con. Cậu bé thèm đồ ăn bên đường, nằm lăn lộn dưới đất đòi ăn. Anh chê bẩn, nổi giận tát con trai. Khóe miệng Vương Tiễn rỉ máu, cậu bé sợ đến mức quên cả khóc.
Lúc đó Vương Cư An mới ngoài hai mươi, đang ở độ tuổi dễ kích động. Sợ bố mẹ biết chuyện sẽ trách mắng, anh vội lau sạch vết máu trên mặt con trai.
Lần thứ hai anh tát Vương Tiễn là vì Chung Thanh.
Nói đến đây, hai người đều trầm mặc. Một lúc sau, anh mới cất giọng lãnh đạm: “Tôi không thể hiểu nổi tại sạo nó lại có tình cảm cố chấp với con bé đó như vậy”.
Tô Mạt không hiểu.
Anh nhắc nhở: “Hắn có một người tình, chính là bạn của em. Trước khi nhảy lầu, cô ta có giao cho em thứ gì không?”
“Mạc Úy Thanh?” Tô Mạt lắc đầu, nói thật: “Cô ấy chỉ giao cho tôi một tờ giấy và một tấm thẻ ngân hàng. Trên tờ giấy có lời nhắn, nhờ tôi chuyển tiền cho bố mẹ và con gái cô ấy”.
Vương Cư An chau mày. “Hỏi em cũng bằng thừa, con người em không giấu nổi chuyện gì. Nếu thật sự có gì đó, tôi sẽ nhìn ra ngay”.
Tô Mạt im lặng.
Anh ngẫm nghĩ. “Cô ta giao cho em những thứ đó như thế nào? Có thông qua người khác không?”
“Cô ấy để trong hòm thư, chìa khóa hòm thư đã đưa cho tôi giữ từ trước đó. Lúc bấy giờ, tôi cũng tưởng có liên quan đến Thượng Thuần, bởi cô ấy nói, ngay cả Thượng Thuần cũng không biết đến sự tồn tại của hòm thư này”.
Vương Cư An “hừ” một tiếng. “Nếu không có liên quan, cô ta đâu cần vòng vèo như vậy. Liệu có khả năng… khi em đi lấy đồ, bị người nào đó nhìn thấy?”
“Không…” Còn chưa nói hết câu, Tô Mạt chợt nhớ ra điề