Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341759
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.
n bài, cô tạm thời không có đường rút, nếu làm mất thể diện của Tùng Dung, sau này sẽ khó sống. Cô ngồi ở bàn làm việc, suy tính một lúc, cuối cùng đi tìm Tùng Dung mượn thẻ hội viên của Tứ Quý Thanh Nam Uyển. Thẻ hội viên này cũng không phải của Tùng Dung mà lúc trước Vương Tư Nguy còn ở đây, anh ta lấy danh nghĩa tập đoàn để đăng ký thẻ, tiếp đãi khách hàng quan trọng.
Nghe Tô Mạt nói định mời khách hàng đến Tứ Quý Thanh Nam Uyển dùng bữa, Tùng Dung không khỏi ngạc nhiên: "Ở đó đắt lắm đấy, còn đắt hơn câu lạc bộ ở phía đông, chắc chắn sẽ vượt quá mức công ty thanh toán cho cô."
Tô Mạt nói dứt khoát: "Nếu vượt quá, tôi sẽ tự bỏ tiền túi bù vào."
Tùng Dung đưa tấm thẻ cho Tô Mạt: "Tào Nhược Thành còn không vung tay đến mức đó, cô chịu bỏ vốn thật."
Tô Mạt bỏ nhiều công sức mới có thể hẹn gặp khách hàng họ Lý. Sau đó, cô tới trung tâm thương mại, sắm từ đầu đến chân, gồm áo sơmi, váy công sở, giày cao gót. Bộ đồ có đường cắt may tinh xảo, lại vừa người cô. Do đó, khí chất của Tô Mạt tăng lên không ít. Tùng Dung bố trí cho cô một trợ lý tạm thời. Anh ta phụ trách việc lái xe, đỡ rượu hộ Tô Mạt, đồng thời chuẩn bị hồ sơ đàm phán và tài liệu về sản phẩm.
Sau vài lần gặp mặt, Tô Mạt mời Lý tiên sinh tới Tứ Quý Thanh Nam Uyển dùng bữa. Vị khách hàng họ Lý khoảng năm mươi tuổi, toát lên khí chất thương gia. Trước đó, ông ta luôn tỏ ra thờ ơ với Tô Mạt, có lẽ bởi Tào Nhược Thành gây ấn tượng tốt với ông ta. Một đôi lần, ông ta bảo cấp dưới tiếp Tô Mạt, còn ông ta từ đầu đến cuối không lộ diện. Lần này nghe cô nói mời tới câu lạc bộ tư nhân Tứ Quý Thanh Nam Uyển dùng bữa, thần sắc của ông ta mới xao động, lộ vẻ hứng thú.
Sau khi ngồi vào bàn ăn, Lý tiên sinh hỏi Tô Mạt là người ở đâu, tại sao đến nơi này làm việc. Tô Mạt trả lời lấy lệ. Ông ta lại chuyển sang chuyện khác: "Khoảng cách giàu nghèo ở các nơi là rất lớn, mức lương tại những thành phố như quê của cô đúng là rất thấp, nên ngày càng có nhiều người ngoại tỉnh chạy đến khu vực phát triển của chúng tôi, cướp bát cơm của người bản xứ. Do văn hóa và ngôn ngữ của từng khu vực có sự khác biệt nhất định nên hình thành mối hiểm họa ở một mức độ nào đó, nghiêm trọng hơn sẽ dẫn đến tình trạng hỗn loạn."
Tô Mạt đoán bởi vì công ty không cử lãnh đạo bậc trung - cao cấp đàm phán nên đối phương không hài lòng. Cô định nói khéo để chuyển chủ đề câu chuyện, nào ngờ Lý tiên sinh tiếp tục: "Hơn nữa, tố chất của những nhân viên ngoại tỉnh như các cô cũng rất tầm thường." Câu nói của ông ta khiến bầu không khí càng trở nên ngượng ngập. Thấy cậy, ông ta lập tức cất giọng mềm mỏng: "Tuy nhiên, tôi thấy Tô tiểu thư có khí chất nho nhã, giống một người có trình độ văn hóa cao chứ không giống nhân viên bán hàng bình thường. Chắc cô không phải là nhân viên nghiệp vụ tầm thường. Nếu không, sao cô lại có thẻ hội viên ở đây?"
Tô Mạt không trực tiếp trả lời câu hỏi của ông ta mà nói: "Lý tiên sinh coi trọng tôi quá. Dù cấp bậc cao đến mấy, tôi cũng chỉ là người làm công ăn lương. Thẻ hội viên là do Vương tổng đưa cho tôi, Vương tổng dặn tôi phải tiếp đãi tiên sinh chu đáo."
Lý tiên sinh hỏi ngay: "Vương tổng nào?"
Tô Mạt định thần, vài giây sau mới trả lời rành mạch: "Vương Cư An."
2.
Trong lòng Tô Mạt thấp thỏm bất an.
Lý tiên sinh cười ha hả: "Thảo nào, Vương tổng là nhân vật nổi tiếng, tuổi trẻ tài cao, hậu sinh khả úy. Nghe nói cuộc sống riêng của Vương tổng cũng rất phong phú."
Cô thư ký trẻ tuổi ăn mặc thời thượng đi cùng ông ta tiếp lời: "Vị Vương tổng đó khá đẹp trai, có cuộc sống riêng phong phú cũng là lẽ thường tình."
Lý tiên sinh nhìn cô thư ký, bằng ánh mắt mờ ám: "Tôi còn chưa gặp Vương tổng bao giờ, cô đã tiếp xúc rồi à?"
Cô ta vội đính chính: "Đâu có, tôi cũng chưa từng gặp mặt Vương tổng. Nhưng trước đây anh ta cặp kè với một ngôi sao, bị phóng viên săn tin theo dõi, trên mạng có ảnh của anh ta." Cô ta quay sang hỏi Tô Mạt: "Phải vậy không Tô tiểu thư? Cô là nhân viên của Vương tổng, chắc cô biết rõ nhất."
Tô Mạt thật sự không rõ những chuyện này. Thấy đối phương nói đông nói tây, không nhắc đến chuyện làm ăn, không biết vụ này kéo dài đến ngày nào, năm nào mới xong, cô rất sốt ruột. Trong đầu Tô Mạt vụt qua một ý nghĩ, đắn đo vài giây, cô mới thốt ra miệng: "Công nhận Vương Tổng đẹp trai...nhưng gương mặt chỉ là thứ yếu, ấn tượng nhất là thân hình hoàn hảo, đặc biệt là cơ bắp..." Giọng cô nhỏ dần. Nói đến đây, cô lập tức dừng lại, cầm ly rượu, giả bộ uống một ngụm để che giấu tâm trạng.
Lý tiên sinh ngẩn người nhìn Tô Mạt, ánh mắt thể hiện vẻ phỏng đoán. Bắt gặp gương mặt ửng đỏ của Tô Mạt, ông ta lập tức mỉm cười, lên tiếng phá vỡ nầu không khí im lặng: "Người thật không lộ tướng, thất kính, thất kính. Tôi sẽ uống hết ly này, Tô tiểu thư, cô tùy ý." Nói xong, ông ta ngửa đầu uống cạn ly rượu.
Bàn tay cầm ly rượu của Tô Mạt run run. Cô đưa lên miệng, nhấp một ngụm rồi lập tức đặt xuống, ai ngờ rượu vừa vào cổ họng, cảm giác cay sè lan tỏa khiến cổ họng cô khô rát, bên trong như bốc cháy, đầu óc choáng váng trong