Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341760

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1760 lượt.

ra cuộc sống ấm áp, tươi đẹp. Cô không có chí tiến thủ, nhưng cũng không đòi hỏi nhiều.
Bắt gặp vẻ mặt ôn hòa của Tô Mạt, Tùng Dung hạ giọng: "Vị khách hàng họ Lý có rất nhiều tiền. Nếu đàm phán thành công, đơn đặt hàng sẽ rất lớn. Hơn nữa..." Tùng Dung giả bộ vô tình tiết lộ: "Nghe nói ông ta đang đấu thầu một mảnh đất ở phía nam thành phố để phát triển sang lĩnh vực bất động sản. Ông ta muốn nhảy vào đường dây của chồng Mạc Úy Thanh. Cô thử nghĩ xem, nếu cô có thể giải quyết hạng người có tiền này, chiết khấu sẽ không thấp đâu."
Tô Mạt lặng thinh.
Nhìn vẻ do dự của Tô Mạt, Tùng Dung bỗng cảm thấy mệt mỏi. Đột nhiên chị ta nhớ tới câu nói "người này… đặt tên không hay lắm." của Vương Cư An hồi sáng. Bây giờ nghĩ lại mới thấy chữ "Mạt" trong tên "Tô Mạt" có nghĩa là hư vô mờ mịt, gặp sao hay vậy, như dự báo tất cả đều trở thành "bong bóng". "Trúc lam đả thủy nhất trường không (va)", người làm ăn thường mê tín điều này, giống con bạc ở trên bàn cờ bạc không thể nghe thấy mấy từ đồng âm với từ "thua". Quả nhiên tên thế nào, người thế đó.
(va)Trúc lam đả thủy nhất trường không" nghĩa là dùng làn trúc để lấy nước nên không được gì, ý chỉ làm gì cũng không được báo đáp.
Trong lúc Tùng Dung yên lặng, Tô Mạt suy đoán ý đồ của Tùng Dung khi đề bạt mình. Đầu tiên, cô thầm so sánh bản thân với Tào Nhược Thành. Bất kể phương diện nào, Tào Nhược Thành cũng chiếm thế thượng phong, vậy mà Tùng Dung lại cứ ủng hộ cô. Ngẫm đi nghĩ lại, Tô Mạt đoán Tào Nhược Thành quá lợi hại, tài năng của anh ta bộc lộ quá lộ liễu, làm việc mạnh mẽ quyết đoán, thành tích làm việc gần như vượt qua Tùng Dung, lại có mạng lưới quan hệ rộng rãi. Vì vậy, Tùng Dung buộc phải đề phòng anh ta. Chẳng có lãnh đạo nào thích một cấp dưới nổi trội hơn mình, thậm chí có thể thay thế vị trí của mình bất cứ lúc nào. Do đó, thay vì để Tào Nhược Thành thăng chức, chi bằng nâng đỡ nhân viên yếu thế và dễ dàng khống chế là Tô Mạt. Nghĩ đến đây, Tô Mạt bỗng dưng nổi tính hiếu thắng, trong lòng cô cũng đã quyết định.
Trong lúc Tô Mạt còn chần chừ, Tào Nhược Thành đã hẹn khách hàng họ Lý đi ăn uống, vui chơi, đồng thời khéo léo đề cập đến chuyện làm ăn. Tô Mạt không vội liên lạc với Lý tiên sinh, mà tới cửa hàng mua một bó hoa bông súng gói kèm hoa mãn thiên tinh rồi đến bệnh viện thăm Mạc Úy Thanh. Cô làm người giúp việc của Mạc Úy Thanh mấy tuần nên biết đôi chút về sở thích của cô ta.
Lúc Tô Mạt đến phòng bệnh, Mạc Úy Thanh đang ngồi tựa vào giường xem tivi. Ánh mắt cô ta dừng lại ở màn hình tinh thể lòng nhưng không tập trung, gương mặt lộ vẻ cô độc, không rõ cô ta đang nghĩ gì.
Người giúp việc thấy Tô Mạt ăn mặc giản dị, tay chỉ cầm bó hoa liền nói: "Không nên mang mấy thứ này vào phòng bệnh, phấn hoa không tốt cho trẻ sơ sinh."
Lúc này, Mạc Úy Thanh mới định thần. Nhìn thấy Tô Mạt, cô ta tỏ ra vui mừng, xua tay nói với người giúp việc: "Không sao, đứa nhỏ cũng đâu có ở đây. Để chị ấy vào đi." Cô ta lại hỏi Tô Mạt: "Hôm nay sao chị rảnh rỗi mà đến thăm tôi thế này?"
Tô Mạt cắm hoa vào bình: "Tôi có việc đi ngang qua nên vào thăm cô."
Mạc Úy Thanh cười cười: "Coi như chị có lòng. Chị còn có lương tâm hơn Tùng Dung."
Tô Mạt quan sát cô ta kỹ lưỡng, cười nói: "Bây giờ cô đi ra ngoài, chẳng ai nhận ra cô vừa sinh con."
Mạc Úy Thanh tỏ ra đắc ý: "Vết mổ ở bụng vẫn hơi đau nên tôi không thể đi lại nhiều, nhưng tôi ăn rất ít."
Tô Mạt nói: "Cô gầy thế này, ông xã cô nhìn thấy chắc sẽ rất đau lòng."
Mạc Úy Thanh nhìn Tô Mạt vài giây, rồi mới đáp: "Chị đâu phải không biết, anh ta làm gì có thời gian gặp tôi. So với bệnh viện, anh ta càng thích những nơi như Tứ Quý Thanh Nam Uyển hơn..." Cô ta lẩm bẩm: "Người đàn ông chết giẫm, cũng chẳng rõ nơi đó có thứ gì buộc chặt linh hồn anh ta. Bàn chuyện làm ăn hay tụ tập bạn bè, anh ta đều thích đến đó."
Tứ Quý Thanh Nam Uyển là câu lạc bộ tư nhân cao cấp ở phía nam thành phố, không thua kém câu lạc bộ ở gần bờ biển phía đông mà Tô Mạt từng đến. Nghe Mạc Úy Thanh nói vậy, trống ngực Tô Mạt đập thình thịch, cô chợt nhớ tới buổi tối mấy tháng trước. Buổi tối đã hoàn toàn xóa bỏ ấn tượng tốt của cô về những câu lạc bộ cao cấp kiểu này.
Tô Mạt nói sang chuyện khác, hai người tán gẫu một lúc.
Mạc Úy Thanh đột nhiên cảm thán: "Chị bây giờ coi như ổn rồi, tốt hơn Tùng Dung lúc mới vào nghề nhiều. Chị đừng thấy chị ta oai phong, tài giỏi, trước kia người không ra người, ma không ra ma, chị ta..."
Mạc Úy Thanh chưa nói hết câu, điện thoại di động bỗng đổ chuông, người giúp việc vội cầm đến cho cô ta. Mạc Úy Thanh nghe máy, nói một, hai câu rồi cúp máy. Sau đó, cô ta nhướng mắt nhìn Tô Mạt, nhẹ nhàng lên tiếng: "Lát nữa Thượng Thuần sẽ đến đây."
Tô Mạt biết ý cô ta muốn tiễn khách đóng cửa, liền đứng dậy cáo từ, những lời muốn nói lại nuốt xuống cổ họng. Về đến công ty, Tào Nhược Thành và trợ lý của anh ta đang chụm đầu thì thầm to nhỏ. Thỉnh thoảng, Tô Mạt nghe thấy mấy từ rời rạc, hình như việc đàm phán tiến triển thuận lợi.
Tô Mạt cảm thấy sốt ruột. Dù sao cục diện đã a