XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341776

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1776 lượt.

gần đây thế nào." Cô cười cười: "Cậu là người thông minh, chỉ có vẻ ham chơi một chút. Có thời gian chơi bời, chi bằng lo vấn đề nghiệp vụ. Tóm lại, nên nói ít làm nhiều, nghe tôi đi, không sai đâu."
Người trợ lý "dạ" một tiếng, lập tức ngậm miệng.
Lúc này, Tô Mạt mới tĩnh tâm sắp xếp lại mạch suy nghĩ. Trước đó, cô mời Lý tiên sinh đến Tứ Quý Thanh Nam Uyển dùng cơm với tâm trạng cầu may, xem có thể tình cờ gặp Thượng Thuần ở đó hay không. Không ngờ hắn lại hợp tác như vậy, trong lòng cô len lỏi một niềm vui khó tả.
Lúc trước, Tô Mạt né tránh Thượng Thuần như loài rắn rết, bây giờ cô không thể không nhìn thẳng vào giá trị của hắn. Cô nhướng mắt, lặng lẽ quan sát khuôn mặt mình qua gương chiếu hậu. Diện mạo của cô tuy cũng được coi là thanh tú, nhưng đối với một người có tiền bạc và địa vị như Thượng Thuần, gương mặt này rất nhạt nhòa và tầm thường. Nghĩ đến điều đó, trong lòng cô khẽ dấy lên cảm giác vui mừng. Tô Mạt giật mình bởi ánh mắt của mình trong gương.
Cô bắt đầu hiểu người chồng cũ Đồng Thụy An. Anh ta chìm đắm trong cuộc tình bất chính, không thể thoát khỏi, nguyên nhân quan trọng nhất là đối phương vừa xinh đẹp vừa trẻ trung, lại con nhà giàu. Cô ta yêu và coi trọng Đồng Thụy An. Có lẽ Đồng Thụy An cũng thầm mừng như cô bây gờ. Anh ta nhất định phát hiện ra giá trị của bản thân, anh ta bị chóang ngợp bởi phát hiện mới này.
Bây giờ Thượng Thuần mới chỉ là phối hợp một chút, Tô Mạt bắt đầu lóa mắt.
Cô bất giác mở túi xách rồi lại đóng vào. Bên trong có một chiếc cà vạt đàn ông. Cô không biết nên giải quyết vấn đề nan giải này thế nào, cũng không biết đối mặt Mạc Úy Thanh ra sao? Nghĩ đến Mạc Úy Thanh, Tô Mạt thấy rất áy náy.
Hai ngày sau, Lý tiên sinh đích thân đến công ty ký hợp đồng với Tô Mạt.
Tùng Dung biểu dương cô: "Ngọn núi mà Tào Nhược Thành không thể vượt qua đã bị cô đánh đổ."
Tô Mạt cúi đầu sắp xếp tài liệu, cất giọng từ tốn: "Có lẽ do lần trước tôi đã tìm đúng chỗ mời Lý tiên sinh ăn cơm. Ông ta cảm thấy tới Tứ Quý Thanh Uyển rất có thể diện."
Tùng Dung cười cười: "Đơn giản như vậy sao?"
Tô Mạt nhướng mắt, thần sắc thản nhiên như không: "Tôi cũng không ngờ lại gặp may như vậy." Bài học Tào Nhược Thành còn sờ sờ ra đấy, cô không thể không đề phòng Tùng Dung.
Sau sự việc này, Tào Nhược Thành gây chuyện ầm ĩ ở phòn kinh doanh, đồng thời phao tin sẽ nhảy đi chỗ khác. Tô Mạt còn lo Tùng Dung không dễ giải quyết hậu quả. Nào ngờ Tùng Dung đã có sự chuẩn bị, chị ta lôi kéo khách hàng quan trọng của Tào Nhược Thành, làm suy yếu thế lực của anh ta. Tào Nhược Thành không còn đất dụng võ ở phòn kinh doanh, lúc ra đi mặt mũi xám xịt. Bấy giờ Tô Mạt mới phát hiện, Tùng Dung đã có ý định tống khứ Tào Nhược Thành từ lâu, tất cả chẳng qua chỉ là một ván cờ chị ta âm thầm sắp đặt, còn cô làm quân cờ và lá chắn.
Tùng Dung không giấu giếm, quang minh chính đại nói cho Tô Mạt biết. Chị ta nhấn mạnh: "Tôi lót đường cho người khác, cũng chính là lót đường cho bản thân. Chúng ta đều có lợi, không ai nợ ai." Nghe câu này, Tô Mạt lo lắng sự việc sẽ bị thêm mắm thêm muối truyền đến tai người khác. May thay, bên Thượng Thuần không có động tĩnh. Tuy nhiên, Tô Mạt tuyệt đối không tin, chuyện ngày hôm đó chỉ là hắn nhất thời có ý tốt.
Tô Mạt tới thăm Mạc Úy Thanh mấy lần, cuối cùng cũng bắt được cơ hội gặp Thượng Thuần ở bệnh viện. Cô rút chiếc cà vạt, cung kính đưa cho Thượng Thuần ngay trước mặt Mạc Úy Thanh: "Ông chủ Thượng, lần trước hình như anh quên cà vạt ở công ty chúng tôi, giám đốc bảo tôi mang trả lại anh."
Thượng Thuần nhướng mắt nhìn Tô Mạt, vẻ mặt rất xảo quyệt. Hắn nhận cà vạt, cất giọng khách sáo: "Làm phiền Tô tiểu thư rồi. Lúc khác tôi sẽ hậu tạ cô tử tế."
Tim Tô Mạt đập nhanh một nhịp. Thấy Mạc Úy Thanh im lặng nhìn cô và Thượng Thuần chằm chằm, cô vội nói vài câu lấy lệ rồi đứng dậy cáo từ.
Sau khi Tô Mạt đi khỏi, Mạc Úy Thanh vừa giũa móng tay vừa cười nhạo Thượng Thuần: "Anh thích người ta như vậy, sao còn chưa ra tay? Không theo đuổi được à? Có cần em giúp không, anh yêu?"
Thượng Thuần giơ tay ôm Mạc Úy Thanh: "Loại đàn bà này tôi gặp đầy đường, cho một chút lợi lộc là theo lên giường ngay. Bảo cô ta xách dép cho em, tôi còn thấy không xứng, làm sao có thể sánh bằng em?"
Mạc Úy Thanh đẩy Thượng Thuần, nhưng bị hắn kéo vào lòng, nắn bóp. Hai người quấn quýt triền miên, trong lòng họ đều có tâm tư riêng.
3.
Công việc của Tô Mạt dần ổn định, cô muốn dọn ra ngoài nên tìm một căn hộ nhỏ cách công ty không xa.
Ông Chung dặn dò cháu gái sống một mình ở bên ngoài hãy chú ý an toàn. Nhắc nhở xong, ông Chung ngập ngừng, cuối cùng nói thêm một câu: "Giám đốc của công ty cháu, người tên là Vương Tư Nguy ấy, cháu đừng tiếp xúc với cậu ta nhiều."
Tô Mạt giật mình, buông đũa hỏi: "Sao thế cậu?"
Ông Chung nói: "Cậu tiếp xúc với thằng đó vài lần, cảm thấy con người này còn trẻ tuổi nhưng lắm mưu mô, tóm lại là không đàng hoàng."
Chung Minh tò mò: "Sao không đàng hoàng hả bố?"
Ông Chung không muốn nói rõ hơn. Tô Mạt lên tiếng: "Anh t