XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.

quân vạn mã, thi đỗ trường đại học trong nước hay đại học danh tiếng trên thế giới như những đứa trẻ bình thường khác, để chứng minh đời sau của nhà họ Vương không chỉ dựa vào tiền bạc. Anh hy vọng con trai anh có thể tự bồi dưỡng "sức chiến đấu" để một mình đối mặt với xã hội hiện thực vô cùng tàn khốc này.
Nguyện vọng luôn luôn tốt đẹp, Vương Cư An có một áp lực đến cấp thiết. Nhiều năm qua, anh rất hiếm khi có cảm giác này. Anh là người có vai vế trong xã hội, không ngờ mất hết thể diện vì cậu con trai. Nghĩ đến đây, Vương Cư An cảm thấy hơi ủ rũ. Nhưng một trong những quy tắc đối nhân xử thế của anh là "về mặt chiến lược khinh thường kẻ địch, về mặt chiến thuật tôn trọng kẻ địch." Vì vậy anh nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng trở lại bình thường.
Để bày tỏ thái độ "tôn sư", sáng sớm ngày hôm sau, Vương Cư An cùng người thư ký đến văn phòng hiệu trưởng.
Vương Cư An dùng thủ đoạn đối phó với người làm ăn để tiếp xúc với đám lãnh đạo "mọt sách". Anh ung dung bắt tay trò chuyện với bọn họ, tỏ thái độ lịch sự nhưng có phần cao ngạo. Không thể không công nhận, nếu thái độ "cao ngạo" này vận dụng đúng lúc đúng chỗ, hiệu quả sẽ tốt hơn dự kiến. Tâm lý con người rất kỳ lạ, ví dụ hai sản phẩm cùng chức năng, cùng chất lượng, cùng kiểu dáng như nhau, sản phẩm giá rẻ hơn sẽ không được để ý. Ngược lại đối với sản phẩm đắt tiền, đầu óc người tiêu dùng sẽ tự bổ sung ưu điểm của nó, trong lòng nảy sinh sự yêu thích, cũng giống mặt hàng xa xỉ phẩm luôn được tung hô trên thị trường.
Trước cử chỉ đúng mực mà mạnh mẽ của Vương Cư An, đối phương dần nảy sinh sự tôn trọng, không còn thái độ và lời lẽ như đối với người thư ký trước đó. Vương Cư An thầm nghĩ, đám trí thức này ngoài sự thanh cao, giả tạo và nhát gan hơn những người bình thường, bọn họ hầu như chẳng có điểm đặc biệt.
Việc đầu tư tòa nhà thí nghiệm còn chưa bàn xong, để bày tỏ thành ý, hiệu trưởng gọi cô giáo chủ nhiệm lớp Vương Tiễn đến văn phòng, dặn dò cô chủ nhiệm phải quan tâm tới cậu học sinh tuy nghịch ngợm nhưng rất có tiền đồ. Cô chủ nhiệm không thức thời, mời Vương Cư An đến lớp học tham gia cuộc họp phụ huynh.
Vương Cư An giữ thể diện cho cô giáo, lịch sự nói muốn nhân cơ hội này thể nghiệm việc làm một phụ huynh bình thường. Khi anh đi vào lớp học, các phụ huynh đang nghe thầy dạy toán giới thiệu tình hình thi cử lập tức dồn mọi ánh mắt về phía anh. Bọn họ đều có chung ý nghĩ, vị phụ huynh này còn quá trẻ. Diện mạo trẻ trung đã đành, nhưng trông anh ta rất oai phong, dường như không phải nhân vật tầm thường.
Tuy nhiên trong số các phụ huynh, người trẻ tuổi không chỉ có một mình Vương Cư An. Một điều lạ lùng là trong đám người lố nhố ở bên dưới, Vương Cư An nhìn thấy Tô Mạt đầu tiên. Gương mặt trắng trẻo của cô đập ngay vào mắt anh khi anh bước vào lớp.
6.
Tô Mạt thay cậu đi họp phụ huynh cho Chung Thanh.
Trong khi thầy giáo các bộ môn luân phiên lên bục giảng tổng kết tình hình, Tô Mạt ngồi đờ ra bên dưới. Cô nhớ đến ngữ khí của cậu trong điện thoại, hình như có gì đó bất thường, phảng phất nhà xảy ra chuyện gấp nên cậu không thể bỏ đi. Khi cô hỏi, đầu bên kia ngập ngừng nhưng không nói, vội vàng cúp điện thoại.
Đang thầm lo lắng, cô bất chợt nhìn thấy Vương Cư An. Tuy rất kinh ngạc nhưng cô cũng hiếu kỳ dò xét người đàn ông như những phụ huynh khác. Đối phương đột nhiên lạnh lùng trừng mắt với Tô Mạt, cô vô ý thức cúi đầu, trong lòng tự giễu bản thân không tiến bộ.
Vài giây sau, Tô Mạt lấy lại bình tĩnh. Cô nghĩ, con người này vốn có ánh mắt sắc bén, khi lườm người khác lộ một vẻ tàn nhẫn, anh ta nhìn ai cũng như vậy, khiến người đối diện nảy sinh lòng chán ghét. Nghĩ đến đây, Tô Mạt cảm thấy dễ chịu hơn, cô ngẩng đầu hướng lên bục giảng. Khóe mắt cô dừng lại ở vị trí trống bên cạnh, trên mặt bàn dán tờ giấy viết tên "Vương Tiễn". Tô Mạt vẫn chưa kịp hiểu ra vấn đề, cô chủ nhiệm đã mời Vương Cư An ngồi xuống cạnh cô.
Vương Cư An vừa ngồi xuống, việc đầu tiên là anh mở ngăn bàn của con trai. Bên trong toàn là tạp chí hoa hòe hoa sói và máy chơi game. Anh tiện tay lật giở, lẫn trong đống tạp chí còn có bao cao su chưa bóc, bên trên viết mấy chữ Nhật Bản. Vương Cư An nhận ra bốn chữ: "thử nghiệm lần đầu". Vương Cư An thầm thở dài một tiếng từ đáy lòng. Anh thản nhiên đóng nắp ngăn bàn. Mặc dù động tác của anh tương đối nhẹ nhàng nhưng vẫn phát ra tiếng động trong lớp học yên tĩnh. Tuy nhiên, Vương Cư An không hề bận tâm.
Tô Mạt ngồi bên cạnh cảm thấy ngượng ngùng. Nhưng cô chợt có ý nghĩ: Loại người này chẳng có chuyện gì không dám làm.
Một lúc sau, thầy dạy toán lên bục giảng phát biểu. Đó là một ông già hủ nho đạo mạo. Sau khi phát biểu xong, ông ta còn trao đổi ý kiến với phụ huynh. Ông ta đi đến bên Vương Cư An, hỏi anh: "Anh đi họp thay phụ huynh của học sinh Vương Tiễn đấy à? Có một số bậc làm cha làm mẹ chẳng quan tâm đến con cái, vì vậy bọn trẻ mới không muốn học, hoàn toàn không theo kịp các bạn. Anh về nhà hỏi bọn họ, rốt cuộc bọn họ muốn từ bỏ hay tiếp tục cứu vãn con trai mình?"
Vương Cư An nghe