Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341778
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1778 lượt.
oại của anh đổ chuông. Anh bắt máy, "ờ" một tiếng rồi lặng thinh, chờ đối phương mở miệng. Thần sắc của anh vẫn bình thản pha một chút chế giễu. Đợi đối phương nói xong, anh mới lên tiếng: "Vương Tư Nguy, chú có dự định là chuyện tốt, chú muốn đi công ty nào cũng không thành vấn đề, nhưng ít nhất chú phải tạo ra ít thành tích cho tôi, để chặn họng người khác. Chuyện xa xôi không nói, chỉ tính mảnh đất ở ngoại ô phía tây, chú chạy bao lâu rồi? Nửa năm hay một năm? Đã giải quyết xong chưa? Việc cỏn con cũng không làm tốt, chú còn mặt mũi đưa ra điều kiện với tôi..."
Chỉ hai ba câu, Vương Cư An đã tống khứ em trai. Anh bỏ điện thoại, nhắm mắt nghỉ ngơi. Anh rõ ràng đã bỏ câu chuyện của Châu Viễn Sơn ra khỏi đầu óc. Có lẽ trong cuộc đời anh, cái gọi là "cuộc gặp gỡ tốt lành" xuất hiện quá nhiều, đạt được quá dễ dàng nên không hề để tâm.
Mặc dù trong quan hệ nam nữ, Vương Cư An tương đối phóng đãng nhưng đối với vấn đề con cái, anh vẫn bảo thủ và truyền thống như những ông bố bà mẹ khác.
Vương Tiễn đã đổi hai ba trường học. Cậu bé vừa đẹp trai lại xuất thân từ gia đình giàu có nên đương nhiên được đám nữ sinh rất hoan nghênh. Dần dần, cậu ham chơi mà không có tinh thần học hành. Cậu vốn là đứa trẻ thông minh, vậy mà lúc thì ba môn toán lý hóa không đạt yêu cầu, lúc thì chơi bời bỡn cợt với đời như kẻ sành sỏi, lúc thì không coi ông bố ra gì. Vương Cư An vì điều này bao đêm khó ngủ. Anh là người từng trải, biết rõ một người chơi bời từ nhỏ sau này sẽ khó hồi tâm kết hôn sinh con. Đáng tiếc là lịch sử luôn lặp lại một cách vô tình, con trai anh bây giờ chính là bản sao của anh nhiều năm trước. Tuy anh cũng muốn làm tấm gương tốt cho con, nhưng lý tưởng và hiện thực luôn có khoảng cách, giống hệt gương mặt của người phụ nữ trước và sau khi hóa trang.
Châu Viễn Sơn không để ý đến vấn đề nhức đầu của Vương Cư An, hỏi thẳng: "Con trai anh đâu rồi?"
Vương Cư An đáp: "Thời gian này tôi đi công tác nên tạm thời để nó ở nhà bà già."
Châu Viễn Sơn biết "bà già" mà Vương Cư An nhắc tới là cô ruột của anh. Người phụ nữ đó ngoài năm mươi tuổi nhưng giữ gìn khá tốt nên trông trẻ trung hơn độ tuổi.
Nhắc đến con trai, Vương Cư An lại không thể đè nén tâm trạng sốt ruột lo âu. Trong lòng anh thầm nghĩ, không biết chừng chính bà già giở trò, khiến con trai anh nhiễm thói hư tật xấu...Nhưng anh không thể nói câu này với người ngoài nên bề ngoài vẫn tỏ ra điềm nhiên như không.
Châu Viễn Sơn tất nhiên không hiểu ý sâu xa, hỏi thẳng: "Mấy ngày nay thế nào, thằng bé có chịu đi học không?"
Lúc này, Vương Cư An mới thở dài: "Cho dù bây giờ nó chịu, người ta cũng chưa chắc đã nhận nó. Ngày mai có buổi họp phụ huynh, tôi phải đến nói chuyện với hiệu trưởng, dúi cho bọn họ ít tiền. Nếu quả thực không được...Chú thông thạo về phương diện này, giúp tôi tìm hiểu xem sao. Còn nếu không được nữa, đầu tư cho nó di dân. Để nó đi học ở Bắc Mỹ, nơi đó không một ai quen biết, xem nó dụ ong dỗ bướm kiểu gì?"
Châu Viễn Sơn nửa an ủi nửa chế nhạo: "Chuyện này...chỉ trách gien nhà anh quá tốt."
Vương Cư An đương nhiên hiểu ý Châu Viễn Sơn, anh cất giọng lười nhác: "Đừng nhắc đến thằng bé nữa, cứ nhắc đến nó là tôi bực mình. Tôi khuyên bảo nó hết nước hết cái là đừng học lệch, toán lý hóa cũng phải học cho tốt. Chú thử đoán xem nó trả lời ra sao? Nó nói mấy thứ đó con chẳng cần học, chỉ cần học tốt thuật dùng người là được, sau này sẽ có đám mọt sách làm thuê cho con." Tuy lời lẽ kêu ca than phiền nhưng khóe miệng Vương Cư An ẩn hiện ý cười, cho thấy anh rất tán thưởng sự tinh quái của con trai.
Châu Viễn Sơn cười cười, trong lòng không mấy tán thành. Anh ta nói: "Có cậu con trai đáng yêu như vậy, anh đưa nó đi học xa, dù thuê người chăm sóc cũng chẳng thể bằng ở bên bố mẹ."
Vương Cư An trầm mặc một lúc mới mở miệng: "Đến lúc đó, tôi đành phải đi đi về về giữa hai nơi."
Bây giờ là thời khắc thư giãn hiếm có, nhưng trong lòng Vương Cư An vẫn vương vấn cuộc gặp gỡ lãnh đạo trường học của Vương Tiễn vào ngày mai. Trong số lãnh đạo có mấy người dạy học nửa cuộc đời, nên khó tránh khỏi tính thận trọng và thanh cao. Trước đó, anh cử thư ký đi làm việc, lãnh đạo nhà trường bày tỏ quan điểm rõ ràng. Họ nói một số chuyện không phải bỏ tiền là có thể giải quyết, mà cần phải suy tính đến ảnh hưởng không tốt tới học sinh và phụ huynh khác. Có vị lãnh đạo nói, bây giờ người có tiền đầy đường, rất nhiều con cháu quan chức và con cháu nhà giàu đều học tập tốt, chứ đâu như con trai của anh. Ý của họ là, không phải anh cứ rót tiền vào nhà trường là muốn làm thế nào thì làm. Thêm anh hay bớt anh cũng chẳng sao. Bớt anh, nhà trường ngược lại bớt đi một "con sâu làm rầu nồi canh".
Vương Cư An không muốn liên tưởng cậu con trai đáng yêu của anh với "con sâu làm rầu nồi canh". Từ đáy lòng, anh rất coi thường phương thức giáo dục của đất nước này. Anh cho rằng bất cứ nhân tài nào lúc trẻ tuổi ít nhiều cũng có hiện tượng trượt khỏi quỹ đạo và ngỗ nghịch. Nhưng mặt khác, anh lại hy vọng con trai của anh có thể "mở đường máu" trong ngàn