Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1792 lượt.

ai người chạm mắt nhau, nội tâm Tô Mạt xuất hiện một cảm giác lạ thường nhưng lập tức tan biến. Lời nói của người đàn ông có vẻ trêu chọc, tuy nhiên cử chỉ rất lễ độ, thể hiện là người có học thức.
Cô gái trẻ quay đầu nói với nhân viên bán hàng: "Mau đi lấy bộ váy đó cho tôi thử."
Nhân viên bán hàng nói: "Mỗi số chỉ có một bộ. Nếu cô muốn thử số nhỏ thì phải đợi người khách kia thay ra."
Tô Mạt vội đi vào phòng thay đồ. Cô gái trẻ cất cao giọng: "Không cần, cô mau đi lấy váy mới cho tôi. Còn lâu tôi mới mặc đồ người ta đã khoác vào người..."
Châu Viễn Sơn quan sát cô gái trẻ đang bắt người nhân viên đi lấy hàng, anh ta nhủ thầm chắc sẽ không thể kết thúc sớm. Anh ta lại giở báo ra xem, xem hết báo lại chuyển sang tạp chí, hết tạp chí tài chính đến thời trang. Cuối cùng, anh chán nản ngắm cô gái trẻ đang thử đồ ở trước gương.
Cô gái xinh đẹp quay đầu nói: "Này, anh đừng yêu tôi đấy, bằng không sẽ rất khó xử."
Châu Viễn Sơn mỉm cười, rời tầm mắt ra bên ngoài cửa sổ. Mặt trời đang từ từ di chuyển về phía tây, ánh nắng vàng rơi trên khung cửa. Trong cửa hàng quần áo, khách ra vào hết đợt này đến đợt khác.
Cô gái trẻ cuối cùng cũng tìm thấy mục tiêu. Nhìn bộ váy nhân viên bán hàng đang gấp lại, Châu Viễn Sơn không nhịn được, mở miệng hỏi: "Sao không phải là bộ váy ban nãy?"
Cô gái trẻ nói: "Đã là kiểu anh thích, tôi càng không mua."
Châu Viễn Sơn mỉm cười: "Cô khó chịu với tôi làm gì? Không mua cũng đúng, làm người phải biết giấu dốt, đừng để so sánh với người khác."
Cô gái trẻ tức giận trừng mắt với anh ta rồi hầm hầm đi ra ngoài. Châu Viễn Sơn xách túi đồ đi theo sau, anh ta bất giác thở dài. Mãi đến tầm chạng vạng tối, Châu Viễn Sơn mới lái xe về ngôi biệt thự ở gần bờ biển.
5.
Châu Viễn Sơn thông thuộc lối vào ngôi biệt thự. Anh ta đi lên ban công ngắm phong cảnh ở phía đông trên tầng hai gặp một người, trong lòng nhủ thầm "tay này đúng là biết hưởng thụ thật đấy".
Trên ban công đặt một chiếc giường massage, bốn bề gió biển thổi ù ù, từng đợt sóng dội vào bờ cát cách đó không xa, thỉnh thoảng vọng đến tiếng chim hải âu. Nếu thay thợ massage mù thành một cô nhân viên trẻ trung xinh đẹp, cảnh tượng có lẽ sẽ càng đẹp mắt hơn.
Vương Cư An không thích mấy cô nhân viên massage dạng đó, anh chê tay nghề chẳng ra sao. Cấp dưới vì sở thích của anh đã phải đi lùng sục khắp nơi, mãi mới tìm được thợ massage trung y lành nghề biết bấm huyệt đạo.
Châu Viễn Sơn chào hỏi một tiếng, lấy lon bia từ tủ lạnh, ngồi xuống chiếc ghế mây ở bên cạnh Vương Cư An. Anh ta mở nắp lon bia, ngẩng đầu uống mấy hớp, mới cảm thấy dễ chịu. Vương Cư An nhắc thợ massage: "Bên phải, giúp tôi bấm kỹ ở khu vực thắt lưng."
Châu Viễn Sơn cười nói: "Anh chơi kiểu gì đến mức hỏng cả thắt lưng thế?"
Vương Cư An trả lời: "Chơi đâu? Tôi nửa tháng nay không chơi rồi. Ngồi mười mấy tiếng đồng hồ máy bay, vừa mới về đến nhà. Buổi tối hôm trước có chơi một lúc, đi bộ ở trong rừng bao lâu, thu hoạch không ít. Bọn tôi bắt được mấy con lợn rừng...sau đó ngủ lại ở nông trại, chiếc giường đó mềm quá, khiến tôi đau cả lưng...Bây giờ bên đó đúng là mùa săn bắn, ai bảo chú không đi. Lần này chúng tôi đi sớm nên bắt được kha khá."
Châu Viễn Sơn nghe Vương Cư An kể chuyện đi săn ở Pháp, anh ta nói: "Tôi quả thực không có thời gian, sở vừa nhận mấy vụ án lớn, có gì để lần sau."
Vương Cư An hỏi anh ta: "Vụ tôi nhờ chú thế nào rồi? Đã giải quyết xong chưa?"
Châu Viễn Sơn đáp: "Tôi nói với cô ta mấy ngày nữa anh mới về. Mua xong quần áo, tôi liền đưa cô ta về nhà." Anh ta tựa người vào thành ghế phía sau: "Cùng phụ nữ đi shopping đúng là lao động thể lực. Sau này anh đừng giao cho tôi mấy việc như vậy."
Vương Cư An cười cười: "Bảo chú đi tìm hiểu đàn bà, càng có lợi cho chú. Phụ nữ ở trên đời cũng chỉ có mấy loại mà thôi." Nói đến đây, Vương Cư An bảo thợ massage dừng lại, anh mặc áo choàng tắm ngồi dậy: "Có loại đàn bà lấy danh nghĩa tình cảm bám dính lấy chú không rời, loại này phiền phức nhất. Có loại nhằm vào chú chỉ với mục đích nhắm đến túi tiền của chú, loại này rất tham lam. Nói chung, chú nên tìm loại đầu óc đơn giản một chút, ít nhất là người sạch sẽ, không cần lo nghĩ nhiều. Con người sống ở trên đời không thể có quá nhiều yêu cầu đòi hỏi."
Châu Viễn Sơn gật đầu phụ họa, trong lòng thầm nghĩ: "tay này hôm nay tự nhiên nhắc đến đầu óc đơn giản, đúng là bị đứt sợi dây thần kinh nào đó."
Vương Cư An đi vào phòng lấy ra chai rượu vang uống dở, đổ vào cái ly, cầm lên lắc lắc: "Sau này những chuyện tương tự không cần nhờ chú. Dù sao chú cũng là cố vấn pháp luật của tập đoàn, để tài xế đi là được. Hôm nay ai cũng bận công việc, tôi lại bị con bé đó gây ầm ĩ đến mức hết cách."
Châu Viễn Sơn đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nói một câu: "Thật ra cũng không sao, buổi chiều nay coi như có giá trị."
Vương Cư An buột miệng hỏi: "Giá trị gì?"
Châu Viễn Sơn gãi gãi sau gáy, hơi ngượng ngùng: "Một cuộc gặp gỡ tốt lành."
Vương Cư An nhìn anh ta cười cười, không tiếp tục truy vấn. Đúng lúc này, điện th