Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341822

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1822 lượt.

c giải thích rõ ràng." Người đó ngồi ở một đầu ghế sofa, anh ta im lặng từ đầu đến giờ, cũng không thấy chơi bài, tựa hồ chỉ có hứng thú uống rượu.
5.
Thượng Thuần hơi biến sắc mặt, rõ ràng hắn tương đối kỵ húy đề tài này. Không đợi người khác mở miệng thay, hắn ngoảnh đầu trừng mắt với người vừa phát ngôn, hừ một tiếng lạnh lùng: "Ông chủ của cậu còn chưa mở miệng, ai bảo cậu đã "đánh rắm"?"
Tô Mạt không ngờ có người nói hộ chị em cô, trong lòng cô rất cảm kích. Khi đưa mắt về đầu ghế sofa, Tô Mạt lập tức nhận ra, người đó là luật sư Châu Viễn Sơn.
Tô Mạt có phần kinh ngạc, trong lòng lờ mờ bất an. Châu Viễn Sơn sao lại có mặt ở đây, chơi bời với những người này? Vừa nghĩ, cô vừa đảo mắt một lượt. Xung quanh bàn mạc chược có hai người đang chơi, thỉnh thoảng tham gia vài câu. Bọn họ rõ ràng không xa lạ với trò này của Thượng Thuần. Còn có một người từ đầu đến cuối im lặng. Người này ngồi đối diện cửa ra vào, một hàng bình phong đặt ở giữa, che mất tầm nhìn từ bên ngoài. Từ lúc vào phòng, Tô Mạt giành toàn bộ sự chú ý vào Chung Thanh và Thượng Thuần nên không để ý đến anh ta.
Bây giờ nhìn kỹ, Tô Mạt bất giác toát mồ hôi lạnh, trong lòng thầm nghĩ: đúng là oan gia ngõ hẹp.
Vương Cư An một tay kẹp điếu thuốc lá, ngồi tựa vào thành ghế, cụp mi mắt nhìn bài mạc chược ở trên bàn. Ngẫm nghĩ một lúc, anh bỏ ra bài "vạn tử", sau đó mới mở miệng: "Đại luật sư Châu nhà chúng tôi là đồ ba gai có tiếng, cậu ta bắt được ai "vặt" người đó theo thói quen nghề nghiệp. Vặt hết lông người ta, cậu ta mới hài lòng. Vì vậy, mong Thượng tổng đừng chấp nhặt."
Nghe câu này, Thượng Thuần chửi thầm "đồ khốn khiếp", nhưng bề ngoài vẫn nhếch miệng cười: "Lông gì chứ, tôi đâu có tức giận, chỉ là người của Vương tổng ngông nghênh như vậy, chứng tỏ ông chủ quản không nghiêm."
Vương Cư An cười cười: "Thượng tổng, người như chúng ta xung quanh toàn là loại vuốt đuôi nịnh bợ. Để một người "ba gai" ở bên cạnh, có tác dụng đề cao tinh thần, khiến chúng ta không đến nỗi đắc ý mà quên hết mực thước." Không đợi đối phương tiếp lời, anh quay sang Châu Viễn Sơn: "Đại luật sư Châu, chú "bới lông tìm vết" tôi thì không nói làm gì, chú cũng không xem Thượng tổng của chúng ta là nhân vật thế nào. Chú uống nhiều nên đầu óc ngu ngơ hay sao? Chẳng biết lớn nhỏ gì cả." Châu Viễn Sơn định mở miệng, liền bị sếp của anh ta trừng mắt. Vương Cư An lại nói: "Uống nhiều rồi thì ra ngoài hít thở không khí, đừng ở đây thọc mạch nữa."
Châu Viễn Sơn lại tựa người vào ghế sofa, liếc qua cô gái trẻ đang cúi thấp đầu và người phụ nữ đứng cách đó không xa. Bộ dạng mỏng manh của Tô Mạt toát ra vẻ đáng thương và quật cường. Anh ta bất giác thở dài, rút bao thuốc và bật lửa từ túi áo, đứng dậy đi ra ban công hóng mát.
Không khí trong phòng trở nên ngượng ngập, những người khác cũng không tiện lên tiếng. Tô Mạt định kéo Chung Thanh ra về, nhưng Chung Thanh chỉ nhìn Thượng Thuần chằm chằm, không chịu đứng dậy.
Trong lòng Thượng Thuần rất khó chịu nhưng hắn không thể phát tác. Nhân cơ hội này, hắn nở nụ cười lạnh lùng: "Tô tiểu thư, cô cũng thấy đấy, em họ cô không muốn đi, liệu cô có thể bắt ép? Tất nhiên là không, bởi vì con bé sẽ cầu cứu tôi..." Hắn ném ra một quân bài, nói tiếp: "Có một chuyện cô nên làm rõ, nếu đàn bà tự cởi quần, sẽ không có thằng đàn ông nào cưỡng ép. Cô tưởng tất cả đàn ông đều thích chơi trò cưỡng hiếp hay sao? Vì vậy trong chuyện này, cô không có lập trường thương lượng với tôi. Cô nên thuyết phục em gái cô trước, bảo con bé nên thắt chặt đai quần một chút..." Thượng Thuần từ tốn đưa một điếu thuốc lên miệng, lập tức có người châm lửa giúp hắn. Hắn nheo mắt, hít một hơi, sau đó nhẹ nhàng đẩy quân bài về phía trước: "Vừa mất tập trung một cái là đụng phải "hoa nở". Xem ra tài vận của ngày hôm nay tránh xa tôi rồi."
Lúc này, Chung Thanh đã đỏ bừng mặt, viền mắt ngân ngấn nước nhưng cô vẫn cố đè nén. Cuối cùng, cô cất giọng nghẹn ngào: "Thượng Thuần, câu vừa rồi của anh có ý gì? Trước đây anh chưa từng nói những lời này, anh biết, anh biết..."
Thượng Thuần ngoảnh mặt cười với Chung Thanh: "Tôi biết gì? Em thử nói xem nào?"
Chung Thanh cố gắng nín nhịn để không bật khóc: "Em, em..." Trước mặt nhiều người, cô không thể thốt ra miệng nửa câu sau. Do dự một lúc, cô mới lí nhí: "Trước đây anh từng nói...anh thích em. Bây giờ em...chúng ta có con, anh lại..."
Thượng Thuần giống như bừng tỉnh: "Nha đầu, em có chắc chắn đứa con là của tôi? Hay là vậy đi, em muốn sinh thì cứ sinh, sau khi đứa trẻ ra đời chúng ta sẽ đi xét nghiệm. Nếu là con của tôi, tôi sẽ nuôi dưỡng. Dù sao tôi cũng đầy con, nuôi thêm một đứa cũng chẳng sao. Bằng không nữa tôi làm người tốt đến cùng, tiện đường đến trường xin nghỉ đẻ giúp em. Trường trung học số một phải không? Trường này nổi tiếng lắm đấy."
Chung Minh gần như nhảy dựng lên: "Anh đừng mơ, em gái tôi còn đi học, không thể giữ đứa bé này. Anh đừng giở trò, làm tổn hại danh dự của em gái tôi."
Tô Mạt kéo Chung Thanh về phía mình, cô cất giọng run run hỏi em họ: "Anh ta đã nói rất