Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!
Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.
khi đi ra ngoài đều có người đi theo. Chung Thanh rất cố chấp, cô bé chống đối gia đình, không chịu đi bệnh viện. Cô đã thay điện thoại mới, cả ngày kè kè bên người, thậm chí đi nhà vệ sinh cũng mang theo điện thoại. Mấy lần Chung Minh tức giận, giằng điện thoại kiểm tra danh sách cuộc gọi và tin nhắn nhưng đã bị xóa sạch. Không tìm ra manh mối, Chung Minh đành đi công ty di động lấy danh sách các số điện thoại gọi đến và gọi đi. Ai ngờ công ty di động cho biết, số điện thoại này mở dịch vụ cấm kiểm tra nội dung cụ thể.
Chung Minh hận đến mức nghiến răng kèn kẹt, Tô Mạt cũng hết cách, công tác tư tưởng không thông, chỉ có thể lưu ý quan sát em gái. Chung Thanh ngày càng tỏ ra buồn bực. Dù thông minh đến mấy nhưng tuổi tác cô bé vẫn còn nhỏ, khó có thể giả bộ điềm nhiên như người lớn, thần sắc cô ít nhiều bộc lộ vẻ do dự bất định. Tô Mạt phát hiện ra điều này, cô đoán có lẽ phản ứng của người đàn ông đó không như suy nghĩ ban đầu của Chung Thanh, đừng nói tặng Chung Thanh "liều thuốc an thần", có khi anh ta còn chẳng thèm để tâm. Tô Mạt dặn Chung Minh: "Nếu em gái em muốn ra ngoài thì mặc kệ con bé." Chung Minh mù mờ, Tô Mạt nói tiếp: "Chúng ta sẽ đi theo Thanh Thanh."
Chung Minh hiểu ra vấn đề: "Đúng rồi, chúng ta phải tìm bằng được tên lưu manh đó, cho nó một trận."
Không ngờ câu nói này lọt vào tai ông Chung, ông lặng lẽ thở dài: "Con đừng gây chuyện ầm ĩ, con làm vậy em gái con sau này sẽ sống thế nào? Con bé vẫn còn nhỏ tuổi..." Từ lúc nhà xưởng xảy ra chuyện, chân lại bị thương, trong lòng ông Chung sốt ruột nhưng chẳng thể làm gì, do đó ông thường trút bực bội vào con cái.
Nhưng con gái không hiểu tâm trạng thấp tha thấp thỏm, ném chuột sợ vỡ bình của ông. Chung Thanh cuối cùng cũng tìm cơ hội trốn ra ngoài.
Đó là một buổi tối, Tô Mạt đi siêu thị mua đồ dùng sinh hoạt của cả nhà. Đi qua khu vực bán đồ ăn, cô bất chợt nhìn thấy một chiếc bánh ga tô xinh xắn ở trong cửa sổ kính của gian làm bánh. Cô đột nhiên nhớ ra hôm nay là sinh nhật mình. Nhưng nghĩ chuyện hai mươi tám năm cuộc đời vẫn sống như vậy, cô vẫn chẳng làm nên trò trống gì, cô không có tâm tư ngắm nghía, lập tức xách túi đồ đi về khu chung cư.
Một chiếc xe hơi đỗ dưới bóng cây ở bên đường bỗng dưng bấm còi ầm ĩ. Tô Mạt quay đầu, thấy người tài xế hạ cửa kính, thò nửa đầu ra ngoài, để lộ hàm răng trắng sạch sẽ như áo sơ mi trên người ông ta: "Xin hỏi, cô có phải là Tô tiểu thư không?"
Tô Mạt không quen biết người này. Tuy nhiên, ông ta không giống người tự dưng vô cớ bắt chuyện, cô cũng không tiện ngoảnh mặt làm ngơ.
Người đàn ông rất thẳng thắn, đưa cho Tô Mạt một phong thư, nói rõ là ý của chủ tịch hội đồng quản trị, hy vọng Tô Mạt đi tổng công ty làm việc. Công ty này chính là tập đoàn An Thịnh.
Tô Mạt nhất thời không thể "tiêu hóa" thông tin này. Trong lòng cô vừa kinh ngạc vừa chán ghét, cô bất giác cất giọng oán hận: "Đây là trò đùa giỡn của mấy tên họ Vương để tìm thú vui, hay là bà chủ của ông có mối thù với cháu trai bà ấy?"
Người đàn ông mỉm cười, hỏi ngược lại Tô Mạt: "Tình hình tìm việc của Tô tiểu thư đến đâu rồi?"
Tô Mạt nhìn ông ta, không lên tiếng.
Người đó tiếp tục mở miệng: "Rốt cuộc là đùa giỡn hay cơ hội, phải xem cách nhìn nhận của từng người. Miếng thịt từ trên trời rơi xuống, nhiều người đều tưởng là gạch đá nên không dám động vào."
"Trên trời không bao giờ có thịt rơi xuống."
Người đàn ông lại cười: "Đối với người này là mật ong, với người khác là thạch tín, với tôi là miếng thịt, còn anh là hòn đá."
Vì chuyện của Chung Thanh, Tô Mạt càng hận tâm lý gặp may, cô lập tức quay đầu bỏ đi. Đến khi đi một đoạn khá xa, cô mới phát hiện trên tay vẫn còn thư tuyển dụng. Tô Mạt vừa định tìm thùng rác vất phong thư, đột nhiên có người chạy tới ngăn cô lại.
Chung Minh kéo tay Tô Mạt, cất giọng vô cùng tức giận: "Em vừa mới ra ban công phơi quần áo, con nha đầu đáng chết đó đã biến mất. Bố em rất nóng ruột, nói có bò xuống đất cũng phải đi tìm con bé. Em, em..." Chung Minh giậm chân: "Lần này bắt được nó, không lột da nó em không phải họ Chung..."
Tô Mạt không khỏi lo lắng: "Chị đã dặn em trông chừng con bé...Bây giờ chúng ta biết đi đâu tìm?"
"Đều tại em tự nhiên rỗi hơi tìm việc để làm, hay là chúng ta đi quanh khu vực này xem sao."
Tô Mạt thở dài một tiếng, lắc đầu.
Chung Minh sắp khóc đến nơi: "Nếu không tìm ra con bé, em biết ăn nói thế nào với bố em? Bố em nghe thấy nó gọi điện thoại, nhắc tới tên Nam Uyển, nói là sẽ đến đó. Thành phố này có nhiều khách sạn tên Nam Uyển Đông Uyển như vậy, bảo em tìm kiểu gì. Đúng là bó tay với người già lẫn người trẻ..."
Tô Mạt giật mình, lập tức vẫy một chiếc taxi ở đằng sau.
Chung Minh trố mắt, kéo tay cô: "Chị..."
Đầu óc Tô Mạt vừa vụt qua một suy đoán khiến cô rất sợ hãi. Cô nói: "Chúng ta thử xem sao." Hai người lên xe, Tô Mạt dặn tài xế: "Tứ Quý Thanh Nam Uyển, phiền anh lái nhanh một chút."
Đây là lần thứ hai Tô Mạt đến Tứ Quý Thanh Nam Uyển, nơi này vừa xa xôi trông có vẻ tầm thường, rõ ràng chỉ là một tòa kiến