Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341821

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1821 lượt.

Chung tiểu thư, còn người lùn hơn là chị họ. Thượng tổng, tôi nói có đúng không?"
Thượng Thuần cười cười: "Ngược lại thì có." Hắn chỉ tay về phía cửa ra vào: "Chị họ trông giống hơn chị ruột, cứ như từ một bụng mẹ chui ra."
Bị đám đàn ông chỉ chỏ bàn tán như món hàng hóa, Chung Minh tức đến mức đỏ bừng mặt. Cô muốn chửi mắng lớn tiếng, nhưng lại sợ người khác nghe thấy ảnh hưởng đến thanh danh của em gái. Ngoài ra, khi theo Tô Mạt lên đây, xung quanh toàn là cảnh xa hoa lộng lẫy, đám người ở đây từ cách ăn mặc đến lời nói cử chỉ đều khác hoàn toàn những người cô tiếp xúc hàng ngày. Không hiểu sao cô nhất thời như quả bóng xì hơi. Nhưng trong lòng cô rất không phục, cô không nhịn được, hỏi em gái: "Người đàn ông đó là ai?"
Chung Thanh vẫn cúi đầu, giọng nói tuy nhỏ mà rõ ràng: "Là...bạn trai của em."
Chung Minh gầm lên: "Bạn trai gì chứ, đây không phải là nơi mày đến. Mày còn ít tuổi, đầu óc ngu đần lại không có mắt nhìn, nên mới dễ dàng bị người ta lừa. Mau ra đây theo tao về nhà đi."
Chung Thanh ngồi yên một chỗ bất động. Lúc này, Thượng Thuần mới chính thức quan sát Chung Minh, hắn không lên tiếng, từ tốn đặt quân bài xuống bàn. Người ngồi bên cạnh lập tức nói giúp hắn: "Chung tiểu thư phải không? Lời nói của cô thật khó nghe, bố mẹ cô không dạy cô cách ăn nói lịch sự? Đàn ông ở trong căn phòng này cần dùng tới thủ đoạn lừa gạt để cua gái sao? Em gái cô nói Thượng tổng là bạn trai của cô ta, quan hệ nam nữ vốn là hai bên tình nguyện đến với nhau. Người như chúng tôi ai cũng thẳng thắn, nói thật một câu, chúng tôi không lừa phụ nữ mà sợ bị phụ nữ lừa gạt."
Một người khác ngâm nga: "Tiểu hòa thượng xuống núi đi khất thực, hòa thượng già dặn dò, đàn bà ở dưới núi đều là hổ cái..."
Đám đàn ông cười ha hả: "Thượng tổng, anh phải dè chừng đám hổ cái lao vào anh đấy."
Chung Minh không biết để mặt mũi vào đâu nên càng tức giận. Cô lập tức lao đến tát Chung Thanh. Chung Thanh ôm mặt, trừng mắt với chị gái. Đám đàn ông lại cười hì hì xem trò vui.
Tô Mạt vội kéo tay Chung Minh: "Đừng gây chuyện ở đây." Cô nhìn Thượng Thuần: "Thượng tiên sinh, tôi có thể nói chuyện riêng với anh được không?"
"Không thể." Bắt gặp vẻ mặt nghiêm túc và bộ dạng rõ ràng rất tức giận nhưng vẫn khó che giấu vẻ thùy mị dịu dàng trời sinh của Tô Mạt, ngữ khí của Thượng Thuần bất giác dịu đi mấy phần: "Nói chuyện riêng thì thôi, làm việc khác có thể thương lượng. Nói đi, cô muốn bàn chuyện gì?" Lúc này, hắn đã bỏ bẵng vụ đánh bài, chỉ nhìn chằm chằm Tô Mạt. Sau đó, hắn cầm ly rượu trên bàn lắc nhẹ, thỉnh thoảng uống một ngụm.
Tô Mạt vốn định nhẫn nại nói chuyện tử tế với Thượng Thuần, nhưng bị hắn chiếu tướng đến mức toàn thân không thoải mái. Cô vừa chán ghét vừa bất lực, chỉ còn cách rời mắt đi chỗ khác, hít một hơi sâu rồi mở miệng: "Thượng tiên sinh, anh đã có gia đình, còn em gái tôi chỉ là trẻ vị thành niên, hai người không thích hợp. Tuy con bé cao lớn tới một mét bảy, nhưng tư duy vẫn là đứa trẻ, rất non nớt. Em gái tôi nhất thời kích động bị che mờ mắt cũng có thể thông cảm, nhưng anh lớn hơn con bé mười mấy hai mươi tuổi, sự đời nào chưa từng gặp qua? Em gái tôi không thể kiềm chế, còn anh là người trưởng thành có năng lực kiểm soát bản thân. Sau này, anh đừng gặp em gái tôi nữa."
Tô Mạt nói xong, Thượng Thuần cũng vừa vặn uống hết ly rượu. Hắn giơ tay bảo người rót thêm. Hắn vừa định mở miệng, Chung Thanh đã cướp lời hắn: "Đây là việc của em, là chuyện riêng của em và anh ấy, các chị đừng can thiệp."
Chung Minh lại định xông lên đánh em gái, Tô Mạt liền kéo tay cô, nói với Thượng Thuần: "Chung Thanh còn nhỏ tuổi nên không hiểu biết. Tôi tin Thượng tiên sinh nhất định rõ hơn em gái tôi."
Thượng Thuần cười cười: "Lời của em gái cô, chắc cô cũng đã nghe thấy. Cô bé còn ít tuổi nên tôi không nhẫn tâm cự tuyệt quá nhiều, khiến lòng tự trọng của cô bé bị tổn thương." Ngữ khí của hắn rất từ tốn: "Một khi cô đã muốn nói chuyện với tôi, chắc cũng nên để tôi biện giải cho bản thân. Hôm nay tôi cùng bạn bè vui chơi giải trí nên tâm trạng không tồi. Các cô xông vào đây gây chuyện ầm ĩ, Tô tiểu thư à, nể mặt cô tôi mới không trực tiếp đuổi các cô ra ngoài. Người xưa nói rất chuẩn xác, mở miệng chỉ nên nói ba phần, gặp người đừng tuyệt tình quá, sau này tránh tình trạng ngượng ngùng, cô thấy có đúng không?"
Hắn vừa dứt lời, lập tức có người phụ họa, ngữ khí vô cùng mờ ám: "Thượng tổng đúng là người giàu tình cảm, sau này còn gặp lại nhau, quả nhiên thể lực của anh ngày càng dồi dào."
Thượng Thuần nghe nói vậy liền phì cười. Hắn vẫn không rời mắt khỏi Tô Mạt, thấy gương mặt cô ửng đỏ, vành tai cũng bắt đầu phiếm hồng, trong lòng hắn bất giác rung động. Hắn đang định uống rượu, đột nhiên một giọng đàn ông không nóng không lạnh vang lên: "Thượng tổng vừa rồi nói muốn tự biện giải, đáng tiếc chuyện này không dễ biện giải. Cô bé kia xem ra vẫn là trẻ vị thành niên, cần hỏi rõ ràng. Nếu cô bé chưa đến mười bốn tuổi thì vô cùng phiền phức. Đừng nói tự biện giải, cho dù anh mời luật sư biện hộ cũng chưa chắ