Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341828

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1828 lượt.

g chảy xuống.
Tô Mạt hỏi: "Có phải nếu tôi làm theo lời anh, chúng tôi có thể ra về? Hơn nữa sau này anh không được đụng đến Chung Thanh? Ngoài ra, chúng tôi cũng không muốn nghe bất cứ tin đồn nào liên quan đến em họ tôi."
Thượng Thuần hừ một tiếng từ mũi: "Nhớ lau bằng tay, sẽ càng sạch hơn."
Đầu óc Tô Mạt vô cùng yên tĩnh. Trong phòng không ai lên tiếng, cô có thể nghe thấy tiếng nước chảy róc rách và tiếng cười nói ở bên ngoài, thậm chí còn cả tiếng dao dĩa va vào bát đĩa lách cách. Những âm thanh này nối tiếp nhau thành một khối thanh lạnh, khiến cô dần dần không chịu nổi ánh sáng tỏa ra từ ngọn đèn nhỏ trên đầu. Luồng sáng phảng phất tụ tập, bao trùm lên người cô, khiến trán cô nóng rực như bị sốt. Lòng bàn tay Tô Mạt rịn đầy mồ hôi, cả người cô phảng phất tan chảy dưới ánh đèn. Tô Mạt cuộn chặt bàn tay lại từ từ thả lỏng. Sau đó, cô trầm mặc ngồi xổm xuống.
Tất cả mọi người đều nhìn cô chằm chằm.
Thượng Thuần ra hiệu người ở bên cạnh rót rượu. Hắn vừa uống vừa cúi đầu quan sát Tô Mạt: "Không tồi, trước đây Tô tiểu thư làm osin ở nhà tôi, cũng kính nghiệp như vậy. Cô hãy tiếp tục duy trì, cố gắng lên."
Tô Mạt im lặng, động tác máy móc, bàn tay không ngừng run rẩy, viền mắt nóng ran. Dù cố gắng giữ bình tĩnh nhưng cô vẫn không thể kiềm chế bản thân. Cô ngồi xổm ở đó không biết bao nhiêu lâu, thời gian và máu chảy trong người đều đông cứng, đầu óc và thân thể dần trở nên tê liệt. Cảm giác nhức nhối tiếp tục lan tỏa đến tứ chi, rồi thâm nhập vào cốt tủy và lục phủ ngũ tạng.
Cuối cùng, Thượng Thuần nói: "Được rồi, tôi đã mỏi cả chân, các cô đi đi."
Tô Mạt từ từ đứng dậy, cô nhìn thẳng vào Thượng Thuần: "Anh hãy ghi nhớ hai điều đã nhận lời tôi."
Thượng Thuần chau mày: "Tôi nhận lời cô chuyện gì?" Hắn tựa hồ nghĩ ra một việc: "Trước đây tôi giúp cô đâu có đưa ra điều kiện với cô. Sao đó thì sao? Cô dám giở trò trước mặt tôi. Tô tiểu thư, làm người không nên khôn lỏi quá."
Thấy Thượng Thuần giở trò lật lọng, đầu óc Tô Mạt nổ tung, sống lưng cô toát mồ hôi lạnh. Tô Mạt nghĩ thầm: "Ăn nói mềm mỏng chẳng có tác dụng với đám người này. Bọn họ đã có ý định gây khó dễ cho mình, chắc chắn sẽ không buông tha. Vậy mà mình như con ngốc xuống nước hạ giọng để người ta lừa gạt".
Cô vô cùng phẫn nộ, cất giọng run run: "Anh sai rồi, con người tôi đâu có thông minh, bằng không tôi đã chẳng rơi vào tình cảnh ngày hôm nay." Nói đến đây, ngọn lửa trong lòng cô càng bùng cháy dữ dội, cô giơ tay túm cổ áo Thượng Thuần: "Tôi nói cho anh biết, anh đừng thấy tôi yếu thế là cho rằng tôi dễ bắt nạt. Phải, tôi chỉ có cái mạng hèn mọn này, cậu tôi coi tôi như con gái, tôi cũng coi Chung Thanh như em gái của mình. Sau này bọn họ mà thiếu một sợi lông, tôi sẽ không tha cho anh. Dù phải bỏ cả mạng sống, tôi cũng sẽ tìm lũ người khốn khiếp các anh tính sổ..." Nói đến đây, Tô Mạt đẩy mạnh người Thượng Thuần. Thượng Thuần không kịp đề phòng, lảo đảo va vào cái bàn ở phía sau. Cả phòng sững sờ, không một ai đỡ hắn.
Vài giây sau, đám đàn ông mới định thần, vội vàng giơ tay đỡ Thượng Thuần, đồng thời lên tiếng khuyên nhủ: "Thượng tổng, cô ta là phụ nữ không hiểu biết, anh đừng chấp, đồn ra ngoài sẽ bị người đời chê cười. Hôm nay uống nhiều rượu, xảy ra chút hiểu nhầm, có gì bỏ qua..."
Thượng Thuần đanh mặt, nghiến răng nhìn trừng trừng Tô Mạt. Tô Mạt vẫn run rẩy, nhưng cô vẫn nói rõ mấy từ: "Anh hãy nhớ kỹ lời tôi nói ngày hôm nay."
Ba chị em gái cúi thấp đầu đi ra ngoài, không một ai lên tiếng.
Tô Mạt xong chuyện mới thấy sợ, Chung Minh rất hả dạ, Chung Thanh nghĩ mãi không thông: "Tại sao một người đàn ông trước đó rất trưởng thành và chững chạc lại thay đổi lớn đến vậy?" Tô Mạt dường như đọc được suy nghĩ của em họ, cô ngoảnh mặt nhìn Chung Thanh, cất giọng cứng rắn: "Sáng ngày mai đi bệnh viện, chuyện này không thể kéo dài."
Chung Thanh vẫn im lặng, Chung Minh tức giận bóp cánh tay em gái, Chung Thanh mới lẩm bẩm: "Trước đây anh ấy không như vậy. Anh ấy tinh tế, có phong độ, đối xử với em rất tốt, cũng không bao giờ nói những lời như vừa rồi. Em từng đề nghị chia tay, anh ấy còn bảo người tặng điện thoại di động cho em..."
Chung Minh lập tức giơ tay gõ vào đầu em gái: "Tên khốn đó muốn chơi mày, đương nhiên hắn đối xử tốt với mày. Lẽ nào hắn nói thẳng, hắn muốn ngủ với mày? Đúng là chẳng có đầu óc gì cả."
Chung Thanh đột nhiên bịt tai, hét lớn tiếng: "Không phải vậy, không phải như chị nói, nhất định do các chị chạy đến quấy rối nên anh ấy cảm thấy mất mặt..."
Tô Mạt dừng bước, kéo hai tay em họ: "Thanh Thanh, ngày mai em phải đi bệnh viện. Những chuyện nghĩ không thông, sau này có thể nghĩ tiếp, nhưng cái thai ở trong bụng không thể chần chờ. Lời chị nói bây giờ không lọt tai em, chẳng phải vì không có căn cứ, mà do em thiếu kinh nghiệm sống. Em không hiểu nổi chị, nhưng chị có thể nhìn thấu bản thân em, bởi vì chị cũng từng trải qua độ tuổi của em. Đúng vậy, độ tuổi này là độ tuổi dở dở ương ương, em tưởng em hiểu hết mọi chuyện nhưng thật ra em chẳng hiểu gì cả. Em tưởng em thông