Tác giả: Lục Ngấn
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1403 lượt.
hìn về phía Long Hạng.
“Cô ta sao vậy?”
“Đại khái là tạm thời không tính tăng tiền thuê nhà nữa.” Xem ra ngày đại hôn của Nghiêm tiểu tử sắp tới rồi.
Khi Vân Nông đi vào gian phòng bếp chẳng mấy sáng sủa, Nghiêm Ngạn đang đưa lưng về phía nàng, ngồi trước một nồi thuốc nhỏ. Nàng đi tới bên cạnh hắn, trông thấy hắn đang mím môi, cầm cây quạt hương bồ trong tay lúc ngừng lúc quạt.
“Đầu gỗ?” Nàng tìm một cái ghế đẩu, ngồi sát bên cạnh hắn, “Còn giận à?”
Nghiêm Ngạn nghiêng đầu liếc nhìn nàng một cái. Ánh lửa hồng hòa thuận vui vẻ trong lò thuốc chiếu vào gương mặt nàng, nhảy nhót nhiễm đỏ khuôn mặt nàng. Hắn không nói, kéo tay nàng qua, cúi đầu hôn lên đôi môi non mềm của nàng
“Thích muội thật sao?” Nàng tùy ý hắn hôn, xúc động mà nhìn bộ dáng vô cùng quý trọng của hắn.
“Ừm.”
“Sẽ thương muội yêu muội chứ?”
“Ừm.”
Giọng nói của nàng hơi nghèn nghẹn, “Mãi cho đến già?”
“Đến kiếp sau vẫn vậy.”
Sống mũi cay cay, Vân Nông nhìn hắn, ánh mắt nồng đậm, làm thế nào cũng không nén nổi xúc động. Nghiêm Ngạn vỗ về khóe mắt phiếm hồng của nàng, nói với nàng hệt như lúc trước. “Đừng khóc.”
Nghe được những lời quen tai này, nàng không khỏi nhớ lại. Không sợ trời không sợ đất, hắn lại luôn sợ nàng khóc. Nhưng vào thời điểm thật sự khiến nàng đau lòng, hắn lại khuyên nàng cố nén không khóc. Hắn rất ngốc, quay đi quay lại cũng chỉ có một câu an ủi như vậy. Đã nhiều năm qua, hắn cũng không có từ mới nào khác, hắn vẫn là đầu gỗ ngốc nghếch trong lòng nàng như cũ.
Còn nàng thì sao?
Biết rõ trái tim cuồng dại của hắn, sao nàng có thể bắt hắn đau khổ chờ nàng như vậy?
Nàng kéo tay hắn, dịu dàng nói: “Sắp xếp chuyện của Long Hạng thỏa đáng xong, chúng ta sẽ thành hôn. Đến lúc đó, mời bằng hữu của huynh uống rượu mừng đi.”
“Thật sao?” Nghiêm Ngạn đột nhiên ngẩng đầu, dấu không được lòng tràn đầy mãnh liệt. Ánh mắt cũng bởi vậy mà lóe sáng.
“Muội không muốn lại bắt huynh chờ đợi.”
“Tiểu Nông…” Hắn có chút lo sợ bất an, sợ đây chỉ là một đêm mộng đẹp.
“Đêm nay đừng ngủ ngoài cửa nữa, bên ngoài rất lạnh.” Nàng đứng lên, tính đi tìm một chiếc đệm chăn mới bỏ vào phòng của mình.
Con ngươi trong mắt Nghiêm Ngạn đen xán xán, lấp lánh, “Cùng muội ngủ trên giường ư?”
“…Sàn.”
“Hẹn ở đây?” Long Hạng cau mày, cảm thấy có chút hối hận.
“Ừm.”
“Vì sao lại hẹn ở đây?”
“Phong thủy tốt.” Vân Nông mặt không đổi sắc, nói.
Hai mắt Long Hạng lại quét khắp mọi nơi. Lầu các tinh xảo, phấn hồng khôn cùng, cảnh xuân vô hạn. Khắp nơi oanh thanh yến ngữ lượn lờ. Đưa mắt là có thể thấy được mỹ nhân bọc bạc như thiền dực ti sa, thân hình mảnh mai, phong nhũ đa tình… Trước mắt cảnh đẹp khắp nơi không chỉ khiến cho khí huyết của hắn có chút không thuận, da mặt hơi hơi phiếm nóng mà còn làm cho đám nhân sĩ chính đạo giang hồ đang ngồi trong đại sảnh tiếp khách dưới lầu giờ phút này cũng như đứng đống lửa như ngồi đống than. Mặt tỏ tai hồng, hai mắt không biết tột cùng nên nhìn vào nơi nào mới tốt.
Ngay khi bọn họ đặt chén trà đã cạn xuống đàn, Long Hạng cuối cùng cũng y hẹn, khoan thai xuất hiện trước mặt bọn họ.
Không đợi Long Hạng hay Tông Trạch mở miệng, ngay khi Long Hạng bước một bước vào trong sảnh, Liễu Diệc Trì xưa nay có giao tình với Tông gia đã lập tức khởi binh trước.
“Long Hạng, ngươi thật là có mặt mũi nha, dám bắt võ lâm minh chủ ngồi chờ mất một canh giờ. Chẳng lẽ không xem võ lâm đồng đạo chúng ta ra gì hết sao?”
Long Hạng đảo mắt liếc hắn một cái, “Đối với khách không mời mà đến, kẻ chẳng có chút giao tình lại tìm đến giúp vui như ngươi, quả thật không cần phải nể mặt.”
“Ngươi!” Liễu Diệc Trì đang muốn phát tác, bất giác lại nhìn thấy Vân Nông đang đứng phía sau Long Hạng. “Chậm đã, nàng ta là ai?”
“Xá muội.” Long Hạng tìm hai vị trí ở bàn chủ, cũng thay Vân Nông kéo ghế cho nàng ngồi xuống.
“Long đại hiệp thật hưng trí, không ngờ ngay cả đến thanh lâu cũng không quên dẫn theo muội tử nhà mình.”
“Xem người đánh rắm?” Chẳng phải Tông Trạch ngồi đối diện vẫn chưa mở miệng sao?
“Khoan đã.” Vân Nông giơ một tay lên, đúng lúc đình chỉ lời nói kế tiếp của Liễu Diệc Trì, “Không biết cô nương có lời gì muốn nói?”
“Liễu Diệc Trì, con trai thứ hai của Giang Nam Liễu Vô Vi, tập kiếm mười sáu năm, luyện bộ Liễu Thị Vân Môn Kiếm Pháp đã đạt đến thành thứ sáu. Đáng tiếc, ra chiêu nhanh mà không xác đáng, chỉ cần công phu của đối phương linh hoạt một chút, đấu qua bảy chiêu là có thể giải quyết.” Nàng làm như không có việc gì, nói xong lại quay đầu nhìn về phía vị nam tử trung niên đang ngồi bên kia, “Vạn đại hiệp, nhớ không lầm thì tháng trước, ngài đã cùng vị Liễu công tử này có chút… khúc mắc? !”
Vạn Khai thản nhiên liếc mắt nhìn Liễu Diệc Trì cũng chỉ biết tránh sau lưng Tông Trạch, sau đó không âm không tình chắp tay chào Vân Nông.
“Đa ta cô nương nhắc nhở.”
“Nữ nhân người muốn châm ngòi ly gián ——.” Đường Tranh vốn có giao tình sâu đậm với Liễu Diệc Trì thấy thế, lập tức đứ