Tác giả: Lục Ngấn
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341317
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1317 lượt.
ăm mươi giáo chúng của Toàn Vạn Giáo. Ngài có biết rằng, trong đó có sáu người không phải là đồ đệ trong giáo, cuộc đời cũng chưa từng làm ác mà chỉ là vô tình đi ngang ra tay tương trợ?”
Sắc mặt Tông Trạch bỗng nhiên trở nên tái nhợt.
Toàn Vạn Giáo… Chính là kẻ đã đánh lén hắn ban đêm, muốn lôi hắn ra khỏi ngai vàng võ lâm minh chủ, Cố Ám Thi Âm Thủ?
Việc này chẳng phải hắn vẫn luôn giấu diếm rất khá, đến nay toàn giang hồ không ai biết hiểu sao? Sao nàng lại biết hắn làm chuyện đó, lại làm sao biết được trong đó có người vô tội? Việc này, ngay cả hắn, đến hôm nay cũng mới biết được từ miệng của nàng.
“Ngài xem, không phải cũng chỉ là giết người thôi sao?” Vân Nông nhìn hắn với vẻ đồng tình, cũng biết lần đại khai sát giới đó cùng lắm cũng chỉ là vì tự vệ trước những thế lực vây quanh mình.
Trong đầu hoàn toàn hỗn loạn, Tông Trạch đột nhiên đứng lên. Trong khoảng thời gian ngắn, hắn đã quên mất hôm nay hắn đến đây vì việc gì, xoay người đã muốn đi ra ngoài cửa.
Vân Nông gọi với theo phía sau: “Minh chủ đại nhân, nếu ngài muốn dọ thám xem nhà của sáu người kia ở đâu, trong nhà còn bao nhiêu người, ngài có thể thông qua gia huynh để đến tìm ta.”
“Minh chủ?” Những người khác không biết làm sao, chỉ biết nhìn Tông Trạch đang nhíu chặt hai hàng lông mày.
Sau một lúc lâu, Tông Trạch hòa hoãn tâm tình, quay qua gật đầu với Long Hạng, “Thất lễ, tại hạ đột nhiên có chuyện quan trọng, cái từ.”
“Minh chủ đại nhân…” Một ít người còn ở lại trong đại sảnh nãy giờ cũng bỏ đi theo Tông Trạch.
Sau khi giải quyết xong thương vụ phiền toái này, Vân Nông kéo Long Hạng đang ngồi yên bất động như cái đầu gỗ lên lầu. Mới bước lên bậc cuối cùng của thang lầu, lập tức bị một vòng tay ấm áp ôm chầm vào trong ngực.
“Không có việc gì chứ?” Nghiêm Ngạn lo lắng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên.
“Muội rất tốt.”
“Muội tử…” Mãi một hồi lâu mới lấy lại tinh thần, Long Hạng đi thẳng đến trước mặt Vân Nông.
“Hạ màn rồi, ngươi không cần giả thân giả thích nữa.” Thái độ kém rất nhiều.
Long Hạng giống như nhặt được bảo bối, hai mắt tỏa sáng lấp lánh.
“Hôm nay ta mới biết được, ngươi cư nhiên như vậy…” Tiểu tử Hàn Băng kia còn trốn giáo chủ ma giáo làm cái quái gì chứ? Chỉ cần nàng ra mặt, sự tình lập tức sẽ khôi phục như thường.
Nhận thấy ánh sao rực rỡ nơi đáy mắt của Long Hạng, Nghiêm Ngạn vội vàng kéo Vân Nông phía sau, tránh né ánh mắt như lang như hổ của hắn.
“Muội ấy là nàng dâu của ta!” Bây giờ mới biết nàng tốt sao? Muộn rồi!
Long Hạng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, trừng hắn. “Biết rồi, không cướp của ngươi đâu mà lo.”
“Đi thôi, về nhà.” Vân Nông xoa xoa gáy, nghĩ cũng đã rời nhà đi hai ngày rồi, Hàn Băng chắc cũng đã ăn sạch sẽ số lương tồn trữ trong nhà.
“Việc này giải quyết xong rồi sao?” Đi theo xuống lầu, Long Hạng đến nay vẫn chưa thể tin được.
“Ngươi chưa thỏa mãn?”
“Ngươi khẳng định sau này Tông Trạch sẽ không tìm ta tra sao?” Trước đây hắn tiêu tốn biết bao nhiêu cũng không thuyết phục được Tông Trạch, ai ngờ nàng vừa xuất chiêu đã… Không hổ là lái buôn, nếu biết vậy đã đi tìm nàng từ sớm rồi.
Vân Nông lại cho hắn một đáp án bất ngờ, “Đừng mơ.”
“Cái gì?”
“Hôm nay, vị minh chủ đại nhân đức cao vọng trọng kia cùng lắm cũng chỉ mất một chút mặt mũi mà thôi. Ngày sau, khi hắn đã giải thoát được đáy lòng thua thiệt của hắn, nói không chừng hắn còn có thể tiếp tục tìm tới Trạng Nguyên huynh đây.” Tông Trạch nổi tiếng là võ si, vì theo đuổi võ nghệ tối cao vô thương… hắn đâu thể nào nói lui liền lui đơn giản như vậy?
Long Hạng nhất thời hoảng loạn, luống cuống tay chân, “Vậy sao được?”
“Nhưng ta cũng đã làm được như ngươi nhờ vả.” Nàng kéo tay Nghiêm Ngạn, vừa đi vừa ngáp, “Ta đuổi được hắn đi rồi đó, không phải sao?” Mệt chết nàng rồi, chỉ mỗi việc hỏi thăm tin tức thôi cũng đuối.
“Phải, nhưng mà…”
“Không được, không cho ngươi mượn nữa!” Nghiêm Ngạn ôm chặt Vân Nông giống như sợ bị cướp mất, cũng ném cho Long Hạng một ánh mắt cảnh cáo.
Long Hạng quả thực hổn hển, “Tiểu tử ngươi đừng vội thấy sắc quên nghĩa có được không?”
“Ngươi còn muốn ở nhà ta bao lâu nữa?” Sự tình nếu đã được giải quyết, Nghiêm Ngạn ước gì nhanh chóng đuổi được đám khách trọ này ra ngoài.
“Đợi xong một việc nữa rồi ta sẽ đi…” Long Hạng phiền muộn nói. Lại thoáng nhìn thấy ánh mắt bất mãn của Nghiêm Ngạn, hắn tức giận nói, “Đợi lão ca ta uống xong rượu mừng của ngươi, biết không?”
“Thật sao?”
“Ta giống người nói không giữ lời sao?”
Vân Nông kéo tay Nghiêm Ngạn, “Đi thôi, không quay về Hàn Băng sẽ chết đói ở nhà mất.” Từ đây về nhà phải đi hết nửa ngày. Nàng còn muốn về nhà trước khi trời tối.
Vẫn nhớ kỹ lời hứa hẹn của nàng, Nghiêm Ngạn vui mừng khôn xiết hỏi: “Trở về liền thành thân?”
Nàng sảng khoái đáp ứng, “Ừm, chúng ta về nhà thành thân đi.”
***
“Chưa được chưa được, cao lên một chút nữa…” Long Hạng đứng dưới ghế dựa chỉ huy Hàn Băng treo hỉ mạn (màn đỏ gắn chữ hỉ dùng để treo trong ngày cưới) trong đại sảnh.
“Thế này hả?” Nội th