Tác giả: Lục Ngấn
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341320
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1320 lượt.
iên nói: “Chuyện này, trong đó tự nhiên có phần.”
“Đúng vậy, mặc dù đều là bán cái ăn, nhưng vẫn phải phân chia chủng loại đúng không?”
Hắn vẫn chưa nghĩ ra: “Chuyện này và chuyện tại hạ cùng lệnh huynh luận bàn võ nghệ có gì liên quan?”
“Tất nhiên có liên quan.” Nàng tằng hắng mấy tiếng, bắt đầu rõ ràng bài giảng, “Ngài là nhất đại tông sư của võ lâm, nhiều năm say mê võ học tạo nghệ, theo đuổi mục đích đạt đến cảnh giới võ học. Còn chức nghiệp của gia huynh là sát thủ, võ nghệ chính là một văn kiện xuất nhập quan trọng, coi trọng kỹ xảo giết người chỉ trong một chiêu. Ngài nói xem, ngài cùng huynh ấy có thể nhập chung lại để so sánh hay không? Cũng giống như lời nói mới đầu, mặc dù đều là học võ, chẳng phải cũng đều phân chia chủng loại hay sao?”
“Chuyện này…” Hắn thật đúng là chưa từng nghĩ đến.
“Ngoài miệng cứ nói muốn luận bàn võ nghệ, vậy ngài muốn cùng huynh ấy luận bàn cái gì? Kỹ xảo giết người sao? Cho tới bây giờ, hai người cũng không cùng vị trí không cùng địa vị, sao có thể nhập chung lại mà so sánh được? Theo ta thấy, không bằng ngài so tài với huynh ấy xem ai giết được nhiều người nhất thì người đó thắng, thế nào?”
Vân Nông cứ hỏi một câu là Long Hạng ngồi ở bên cạnh nàng lại liên tiếp gật đầu.
Tông Trạch cau mày, “Điều này có thểđem ra so tài được sao?”
“Sao lại không được.” Vân Nông sửa giọng một chút, trở nên sắc xảo không buông tha, “Chẳng lẽ muốn huynh ấy cùng ngài so tài xem ai có thể hành hiệp trượng nghĩa, chủ trì võ lâm công đạo? Nhưng ngài cũng biết rồi đó, huynh ấy làm cái nghề sát thủ này, có cần phải vì một phút tùy hứng của ngài mà đi làm những chuyện chưa bao giờ làm như vậy không?”
“Nhưng tại hạ chỉ muốn cùng lệnh huynh ganh đua kiếm nghệ…”
“Khác ngành vốn như là cách núi, ngài cũng đừng bắt ta phải lập lại.” Nàng không kiên nhẫn khoát tay, “Cùng một chuyện mà nói quá nhiều lần, có ý nghĩa sao?”
Gia phó vẫn đứng sau lưng Tông Trạch, thấy chủ tử nhà mình bị hỏi đến nỗi không có sức đánh trả, tức quá không chịu được liền nhảy ra chỉ vào mặt hai huynh muội bọn họ.
“Đúng là không biết xấu hổ, chẳng phải chỉ là sát thủ thôi sao? Thân phận thấp kém, cùng hắn luận võ đã xem như cất nhắc hắn rồi!” Phải biết rằng thân phận Tông Trạch cao quý như thế nào, nếu không phải võ nghệ của Long Hạng có thể xếp vào hàng đầu, ai lại hạ mình đi tìm một tên sát thủ để tỷ thí chứ?
Nàng cười tươi như gió xuân, “Thật sao?”
Gia phó muốn xả giận cho Tông Trạch, dưới ánh mắt bén nhọn của nàng cũng phải lui về chỗ cũ.
“Không biết minh chủ đại nhân ngài đã từng giết ai chưa?” Nàng làm như chưa hề thấy qua một hồi nhạc đệm vừa rồi, tâm tình thoải mái tiếp tục nói chuyện phiếm cùng Tông Trạch.
“Người trong giang hồ, chuyện đó là lẽ tất nhiên thôi.” Nếu muốn bước vào giang hồ, vốn là phải có quyết tâm này.
“Đương nhiên ư?” Nàng hừ hừ, “Giết người là tội, sao ngài lại nói là đương nhiên?”
Tông Trạch trầm giọng nói: “Những người bị tại hạ giết, đều là hạng người tội ác tày trời.”
“Hóa ra trước khi ngài giết người, còn điều tra cả sự tích cuộc đời cùng gia phả của đối phương sao?”
“Chuyện này…” Hắn không ngờ tới nàng lại hỏi cái này.
Nàng không buông tha, “Đã điều tra cả sao?”
“Cô nương ngươi đừng nói đùa.” Tông Trạch vốn luôn tự nhận là võ lâm chính nghĩa, nhưng dưới ánh mắt đuổi giết của nàng, không hiểu tại sao trong lòng lại xẹt qua một trận chột dạ.
“Ta đã điều tra rồi.” Vân Nông hiếm khi nói cho người ngoài biết quy tắc làm việc từ xưa đến nay của nàng, “Thân là lái buôn, mỗi khi ta nhận một món tiền cọc, tuyệt đối sẽ điều tra đối phương thật rõ ràng. Quả thật hiểu được tại sao người mua lại không giết hắn không được, vì ta cũng không muốn giết lầm bất cứ một ai.”
Tông Trạch mở lớn hai mắt, không nói gì, nhìn tiểu nữ nhân thắt lưng thẳng thắn, nói rất đúng lý hợp tình trước mắt.
“Nếu giết người là tội, lấy tội nghiệt mà nói, ta tin tưởng, tay của ngài, tuyệt đối không thể sạch sẽ hơn gia huynh ta bao nhiêu.” Nàng lại lôi đề tài cũ ra nói, “Cùng là hạng người hai tay dính đầy máu tươi, thử hỏi, ngài cùng với đám võ lâm đồng đạo kia dựa vào cái gì mà tự cho mình thanh cao hơn kẻ làm sát thủ như gia huynh ta? Nói trắng ra, cùng lắm thì ngài cũng chỉ là hạng người giết người. Muốn luận võ, nếu không dùng giết người để so thắng bại, vậy mời ngài loại bỏ ý niệm trong đầu, đừng nghĩ đến chuyện luận bàn thắng bại với gia huynh nữa.”
“Giết người làm sao có thể phân thắng bại? Ngươi đừng già mồn át lẽ phải!” Không đợi Tông Trạch trả lời, mọi người bên cạnh rốt cuộc cũng nhịn không được.
“Ít nhất ta cũng chiếm được ưu thế.”
“Toàn là nói bậy, ngươi rõ ràng là lời lẽ sai trái!”
Vân Nông cũng không để ý đến bọn hắn, chỉ một mực nhìn chằm chằm vào Tông Trạch. “Đừng nói với ta, ngài hành tẩu giang hồ, giết người là do sát sinh vì hộ sinh, trảm nghiệp không trảm nhân nha.”
“Sao ta lại không phải?” Chưa bao giờ hoài nghi chính mình, ánh mắt Tông Trạch có chút kinh hoàng.
“Vào tháng bảy năm kia, ngài đến biệt thự Giang Nam chém giết n