Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Làn Váy Lay Động

Làn Váy Lay Động

Tác giả: Điển Tâm

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134943

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/943 lượt.

hẹ nhõm một hơi, thầm mắng bản thân lại đa tâm suy nghĩ nhiều. Nàng ngẩng đầu, vốn định mở miệng nói lời cảm tạ, nhưng lại phát hiện, sau khi đã khóa dây an toàn xong, hắn vẫn chậm chạp không trở lại chổ ngồi, đôi mắt đen nóng bỏng kia đang lướt từng tấc trên cơ thể nàng, ngoài nụ cười nhẹ trên môi, còn mang một cảm giác làm cho người ta bất an nóng rực.
“Em vẫn bé nhỏ như vây.”
Hướng Cương nhẹ giọng nói nhỏ, thanh âm trầm thấp ở trong xe càng tăng thêm sự gần gũi và thân mật.
Lần này khẳng định không phải nàng miên man suy nghĩ, hắn, hắn, hắn hắn hắn hắn --
Hỗn loạn đầu óc còn không kịp phản ứng, Hướng Cương đã cúi xuống hôn nàng.
“Bé con, hoan nghênh em trở về.” Bạc môi bá đạo, trong lúc nàng đang kinh ngạc thất thần, dễ dàng che lại hơi thở thơm tho của nàng, hắn hôn nàng, cướp lấy la lên cùng kháng nghị của nàng, làm càn hôn vừa ôn nhu vừa mềm mại trên đôi môi phấn nộn của nàng.
Hai đường thẳng lại giao nhau ở một điểm, chuyện xưa của nàng và hắn lại xuất hiện nhưng lần này đã thay đổi chương trình và tiết mục, bắt đầu một cuộc hành trình mới.






Tại phòng khách của Lăng gia, có một thiếu phụ xinh đẹp đang ngồi.
Nàng cổ trắng buông xuống, lẳng lặng nghiên cứu tờ tạp chí mới, đang mặc trên người bộ quần áo của người phụ nữ mang thai, làm tăng thêm làn da trắng nõn nà, trên vai mang một cái áo choàng bằng nhung xanh thẫm, dùng để chống lại khí lạnh còn sót lại của mùa xuân. Toàn thân mặc một bộ quần áo màu cà phê, tăng thêm nét quyến rũ làm cho người ta khi nhìn vào càng thêm thèm nhỏ dãi.
Ngoài cửa truyền đến thanh âm, chú cún con hưng phấn kêu ăng ẳng, nàng ngừng đọc, ngẩng đầu lên, chớp chớp đôi mắt long lanh to tròn.
“Cơm nắm, im lặng! Không cần kêu, có lẽ chị dâu ta đang ngủ.” Thanh âm thanh thúy từ ngoài cửa truyền đến, tiếp theo cửa bị đẩy ra, một người một chó chen lấn nhau đi vào.
Chú cún chiếm được thế thượng phong, dẫn đầu vọt vào, lao thẳng tới thiếu phụ trên sô pha, gác đầu lên đùi nàng, dùng ánh mắt cầu xin lừa gạt sự chú ý của nàng.
“Em đi nấu ngay.” Nàng lập tức trả lời, bước nhanh đi về hướng phòng bếp, trong đầu đã nhanh chóng tính toán số thực phẩm dự trử trong tủ lạnh.
Trong tủ lạnh còn có chút nấm hương cùng với thịt heo, lại dùng đậu cà vỏ tương trộn lẫn, sau đó lấy thịt heo ướp gia vị cho thấm, và-- ừm, ngày hom qua, thiếm hai ở cách vách có tặng một túi dưa chuột nhỏ, có thể băm nhuyển….
Tiếng nói mềm mại của Oa Oa truyền đến, đánh gãy suy nghĩ của nàng. “Không cần lo, Lăng Vân đang nấu.” Nụ cười nhu hòa xinh đẹp càng tươi hơn, quả thực làm cho người ta hoa mắt thần mê.
Gương mặt đang trầm tư nhanh chóng đông lạnh vì hoảng sợ.
“Làm ơn a, anh ấy mà nấu làm sao có thể ăn!?” nàng ba chân bốn cẳng chạy vội vào phòng bếp, thùng thùng thùng, liền thấy đại ca thật sự đứng ở bếp đang canh giữ nồi nước đang sôi trào.
“Bề mặt đã bị anh nấu thành hồ như thế này, Oa Oa thích ăn là hơi lỏng một tý, nước trong! Tránh ra, tránh ra, để em nấu.”
Lăng Vân vâng lời tránh ra, trên tuấn dung nhã nhặn mang nụ cười yếu ớt, để cho cô em gái tiếp tục công việc nấu bếp.
“Anh mau đi ra bên ngoài bồi bà xã của anh, đừng ở chỗ này làm vướng tay em.” âm thanh của nàng từ phòng bếp vang lên.
Thân hình nam tính cao lớn như núi bước ra phòng bếp, không gian lập tức trở nên rộng rãi hẳn nàng mở tủ lạnh ra, nửa người trên vùi vào trong tủ lạnh tìm đông tìm tây.
“Hành đâu? Hành đặt ở chổ nào? A, tìm được rồi.” Nàng lầm bầm lầu bầu, từ trong tủ lạnh lấy ra những thứ cần dùng, bắt đàu xuất chiêu.
Củ tỏi cùng nấm hương dưới những nhát dao nhuần nhuyễn hóa thành mảnh vỡ, tiếp theo bị ném vào nồi đang bốc khói. Khói ùn ùn bốc lên từ chiếc chảo nóng, nàng vung tay đảo chiếc sạn, đôi mắt chăm chú nhìn vào chảo nêm nếm gia vị, trong đầu cũng không tự chủ bay tới trên người Hướng Cương.
Vài năm không gặp, trình độ vô lại ác liệt của hắn, cũng giống như kĩ thuật nấu ăn của nàng đều có tiến bộ rõ rệt. Làm cho nàng ảo não, là hắn đối nàng vẫn có hứng thú quá mức, luôn lấy sự đùa cợt nàng làm vui.
Lăng Lung cắn môi đỏ mọng, tránh cho tiếng than vãn ảo não bật ra.
Nha, hắn tại sao lại không có thể giơ cao đánh khẽ, phóng nàng một con ngựa? (cái nì nguyên văn, ta hem hỉu lắm.)
Lúc trước, hắn đoạt nụ hôn đầu tiên của nàng, nói là phí dạy kèm tai nhà, vậy còn bây giờ? Nụ hôn vừa mới trên xe lại là cái gì? Không lẽ là tiền xe chở nàng về sao?
Thù mới hận cũ cùng nhau nảy lên trong lòng, nàng nắm chặt oa sạn, kích động muốn lao ra đi hành hung, đem Hướng Cương đánh cho đầu rơi máu chảy, tốt nhất là có thể đem hắn đánh cho hôn mê bất tỉnh, để sau này hắn khỏi đến làm phiền nàng --
Chỉ là khi nghĩ đến tên đáng giận kia la bạn làm ăn hợp tác với đại ca ăn ý nhất, nàng nhất thời hai vai đều suy sụp, cả người giống như bong bóng cao su bị xì hơi, từ sát ý dạt dào trở nên uể oải vạn phần.
Giống như chơi bóng rổ lúc còn ở trung học vậy, Hướng Cương phụ trách tiến công, Lăng Vân phụ trách phòng