Tác giả: Điển Tâm
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134953
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/953 lượt.
lòng mình. Đối mặt với chuyện sống còn quan trọng này, nàng quyết định từ bỏ mọi thói quen thành thật lương thiện của ngày thường, cứng rắn mở to mắt nói dối.
“Không, em không có chuyển nhà.” Hướng Cương lẳng lặng phản bác, dùng ánh mắt nhìn chăm chú nàng.
“Anh làm sao mà biết được?” Một trận khí lạnh không biết từ đâu xông đến đánh úp lại, nàng cư nhiên ở dưới ánh mặt trời lên cao chói chang như thế mà cảm thấy toàn thân rét run.
“Em quên rồi sao? Anh và Lăng Vân cùng hợp tác kinh doanh nha.” Ý cười của hắn càng sâu, cúi thân xuống, đến gần khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt kia.
“Mấy năm qua, số lần anh đến nhà em, so với số lần em về nhà, có thể nói là muốn thường xuyên hơn.”
Nha, nàng là bị dọa đến muốn hôn mê, hay là bị phơi nắng nên đầu cảm thấy u ám, cư nhiên đã quên chuyện trọng yếu như vậy, khi không trước mặt hắn lại trợn to mặt nói dối sứt xẹo như vậy.
Sau khi Hướng Cương tốt nghiệp, không phải là hoàn toàn chặt đứt tin t ức, tin tức trong trấn nhỏ vẫn lưu thông nhanh chóng, những chuyện liên quan đén hắn vẫn luôn được nhắc đến, thỉnh thoảng vẫn là đi vào cuộc sống của nàng.
Nàng biết hắn đâu đại học ở bắc bộ, biết hắn ở một tòa cao ốc ở bắc bộ, biết hắn đi ngoài đảo tham gia quân ngũ -- nàng đương nhiên cũng biết, hắn sau khi tốt nghiệp đại học liền cùng Lăng Vân hợp tác, mở một gian công ty, nghe nói viêc kinh doanh rất thuận lợi, nay đã trở thành một xí nghiệp lớn.
Nàng cũng không hoài nghi, Hướng Cương sẽ là môt thương nhân thành công. Cùng với nhừng người đồng trang lứa khác, chỉ mỗi cái giơ tay nhấc chân đều tao nhã hơn rất nhiều lần. mà lời nói mỉm cười của hắn, lại thêm một phần giả dối, tính chất đặc biệt này, đều là điều kiện chuẩn bị để bước vào chốn thương trường.
Trước khi trở về trấn, nàng cũng từng không yên lòng, chỉ sợ sẽ gặp được hắn. Nhưng là, Lăng Vân từng nhẹ nhàng bâng quơ đề cập qua, nói tổng công ty ở Đài Bắc cần Hướng Cương ở đó, để cho nàng cứ yên tâm nghĩ đến, hắn còn xa ở chân trời, tuyệt đối sẽ không hiện diện ở thị trấn này của nàng.
Xem ra, nàng đã đoán sai!
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn lên các loại biểu tình phức tạp, bàn tay to ngăm đen cũng đã vươn đến, gỡ lấy hai tay đang siết chặt chú cho đang kêu ăng ẳng kia.
“Cơm nắm, lên xe.” Hướng Cương hạ lệnh.
Cẩu nhi thật sự nghe lời, một cái khẩu lệnh một động tác, nhận được chỉ thị liền nhảy ra khỏi sự ôm ấp của nàng, chạy vào trong xe ngồi xong, so với bộ dáng khó dạy dỗ đáng đánh đòn ở bưu điện, quả nhiên có thể nói là hai ‘con chó’
“Anh tại sao lại biết tên của nó?” Nàng khó chịu chất vấn.
“Anh với chị dâu của em cũng rất quen thuộc.” Hắn trả lời thật sự đơn giản, chuyện vừa chuyển, lại quay sang nhìn vào trên tóc nàng.
“Thời tiết nóng như vậy, anh cũng không muôn tiếp tục phơi nắng như vậy. Em là quyết định muốn tự mình lên xe, hay là muốn cho anh ôm em lên xe?”
Như vậy rõ ràng uy hiếp, làm cho nàng cho dù nếu không tình nguyện, cũng phải dương cờ trắng đầu hàng, vì hắn vô lại cúi đầu xưng .
Chống.
Nàng quá mức hiểu biết Hướng Cương, biết hắn tuyệt đối là nói được thì làm được! Nếu nàng cứ tiếp tục lại ở trên xe máy, hắn thật sự sẽ không để ý đến giãy dụa phản kháng của nàng, giơ tay ôm nàng quăng vào trong xe.
Vì tránh trở thành đề tài cho mọi người quê nhà trà dư cơm hậu bàn luận, Lăng Lung chậm rãi bước xuống xe, rút chìa khóa, lại lấy cái túi xách, sắp xếp lai9j đông truyện tranh tiểu thuyết trong túi.
“Đó là cái gì?”
“Truyện tranh.”
“Tính trẻ con chưa bỏ được?” Hắn nhếch môi nở nụ cười nhẹ.
“Ai cần ngươi lo.” Nàng ngoài cười nhưng trong không cười, nặng nề lê bước, bất đắc dĩ leo lên xe, tâm tình trầm trọng giông như một phạm nhân bị đưa lên pháp trường.
Bên trong xe rộng mở mà thoải mái, chẳng những có không khí mát lạnh dễ chịu mát mẻ, còn có nhạc nhẹ dễ nghe. Nếu không vì thật sự sợ hãi hắn, nàng sẽ thừa nhận, ngồi trên xe của hắn, so với đứng dưới ánh mặt trời nóng cháy kia, mồ hôi ướt đẫm chờ đợi cứu viện tới thoải mái hơn rất nhiều.
Nàng bất động thanh sắc đánh giá, xác định mấy năm qua, Hướng Cương thật khác xa so với sự tưởng tượng của một viên chức nhỏ bé tầm thường như nàng. Chú chó thì lăng xăng ở chổ ngồi, hưng phấn cực kỳ. Nó dùng sức mạnh quan tâm nghe ngóng mọi động tĩnh chung quanh, lại dùng răng năng bén nhọn trắng noãn cắn xé vạt mới vừa phát hiện. Nàng ở trong lòng vụng trộm kỳ vọng, mong nó sẽ cắn nát mọi thứ dụng cụ sang quý tinh vi này.
Động cơ nhẹ khởi động, trên ghế truyền đến một chấn động nhè nhẹ, thân hình Hướng Cương nhích lại gần, một tay chống vào cánh cửa thủy tinh đang che nắng bên cạnh nàng, bả vai rộng lớn che trụ ánh mặt trời gay gắt bên ngoài, một hơi thở nam tính nhẹ nhàng khoan khoái dễ ngửi, từ thân hình hắn truyền đến.
“Anh muốn làm cái gì?” Nàng trừng lớn mắt, toàn thân đều căng lên như dây đàn, hoài nghi người này mưu đồ gây rối.
“Chỉ là muốn thắt dây an toàn giùm em.” Vẻ mặt hắn mỉm cười, nhẹ khom người lôi sợi dây an toàn từ dưới chân nàng ra, thoải mái tra vào.
Lăng Lung thở dài n