Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341070
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1070 lượt.
ã quên năng lực của cô ấy rồi sao?”
“Không.” Phượng Lực Cương cợt nhả nhìn anh, “Chẳng qua mấy hôm nay tôi phát hiện ra Tiểu Như Nhân rất lễ phép, sẽ không tùy tiện nhìn trộm suy nghĩ của người khác.”
Thái dương anh giật nhẹ: “Cậu biết. . . . . .”
“Tôi biết. Tôi thử rồi. Khi tôi chạm vào cô ấy tôi đã thử nghĩ mấy chuyện kỳ lạ, nhưng cô ấy không hét lên rồi chạy trốn.” Phượng Lực Cương cười gian, nói: “Cô ấy thật đáng yêu. Tôi thích cô ấy. Bây giờ con gái ngây thơ như thế hiếm lắm.”
A Lãng híp mắt, gân xanh nổi lên, tức giận tóm lấy cánh tay cường tráng của Phương Lực Cương, “Cô ấy không phải đối tượng để cậu đùa giỡn!”
“Đùa giỡn?” Phượng Lực Cương nhíu mày, “Câu này của cậu không đúng rồi. Tôi không đùa giỡn với phụ nữ. Tôi thích họ, tôi và tất cả các tình yêu đều là đến đi trong hòa bình, mọi người anh tình tôi nguyện, vui vẻ mấy ngày. Người ta không đồng ý, tôi cũng không bắt buộc, không thể nói là đùa giỡn được. Nói đi nói lại, vừa rồi cậu có ý gì? Mầm mướp đắng là cô ấy cho tôi. Rõ ràng cậu không có hứng thú với cô ấy nhưng lại ăn mờ ám như thế. Đây mới gọi là đùa giỡn?”
Nghe vậy, A Lãng cứng đờ, trong lòng ngột ngạt.
Khi làm chuyện đó, anh không nghĩ nhiều lắm, anh chỉ muốn. . . . . . Muốn cô chú ý đến anh. . . . . .
Phượng Lực Cương khiêu khích nhìn anh, nói: “Cậu nên biết, con gái đàng hoàng cũng có quyền hưởng thụ tình yêu. Hơn nữa sao cậu biết tôi không yêu cô ấy? Có lẽ tôi để ý đến năng lực của cô ấy, nhưng tôi tin lễ phép của cô ấy. Cho nên phiền cậu buông tay ra. Đừng cản đường tôi tiếp tục theo đuổi tình yêu xinh đẹp.”
Nói xong, anh ta còn vươn tay như đuổi ruồi, vung đến chỗ anh hai lần, “Xin nhường đường, cám ơn.”
Anh giận dữ trừng mắt nhìn người anh em đã từng nâng ly nói cười với anh, A Lãng buông lỏng tay anh ta, tóm cổ áo may ô của tên chết tiệt kia, miệng không nhịn được chửi bậy, “Fuck! Mẹ nó tình yêu cứt chó chỉ có hai phút, cậu nghĩ rằng như vậy sẽ không làm tổn thương cô ấy sao?”
“Hai phút? Cậu cũng quá coi thường tôi rồi đấy. Chỉ tiền diễn thôi tôi cũng có thể chơi cả đêm. . . . . .” Anh ta còn chưa nói dứt lời, một nắm đấm đã giáng xuống khuôn mặt tuấn tú của anh ta.
Phượng Lực Cương nâng tay đỡ, tay kia thì nhanh như chớp đánh về phía cằm A Lãng.
Hai người nhanh chóng ra chiêu. Ai cũng không chiếm được ưu thế. Phượng Lực Cương trúng một đạp của A Lãng. A Lãng bị anh ta đấm một cú. Sau đấy Đàm Như Nhân trở lại.
Hai người đàn ông đều nhìn thấy, chẳng mấy khi ăn ý như vậy, nhanh chóng kết thúc màn vật lộn quyết liệt nho nhỏ kia.
Phượng Lực Cương thậm chí còn to gan quay lưng lại với anh, vui vẻ vẫy tay với Như Nhân. Vừa cười vừa không quay đầu lại nói với anh: “Người anh em, nếu cậu cũng muốn cô ấy, vậy thì cứ việc ra tay đi. Mọi người dựa vào bản lĩnh riêng, chiếm nhà xí mà không đi như vậy, thật sự quá khó nhìn. . . . . .”
A Lãng nhấc chân đạp vào sau đầu gối tên khốn kia.
p/s: Anh A Lãng à, đã thua người ta về chiều cao và nhan sắc thì phải cố mà chủ động đi =))
Phượng Lực Cương mất thăng bằng, hơi lảo đảo. Vốn như thế này anh vẫn có thể đứng vững, nhưng tên xấu xa kia khi đi qua anh lại thuận tay đẩy anh một cái.
Bốp một tiếng, cả người anh ta ngã về phía trước với tư thế chó ăn c*t, ăn cả một miệng bùn.
“Hắc, Lực Cương, cậu có sao không?” A Lãng trở lại, ngồi xổm xuống, ra vẻ kinh ngạc cao giọng hỏi: “Sao lại không cẩn thận vậy? Quá trơn hả?”
Phượng Lực Cương ngửa mặt ra khỏi đống bùn, phun cả miệng bùn, ngẩng đầu lườm tên xấu xa kia thấp giọng mắng: “Fuck! Sao cậu đê tiện vậy?”
“Ai bảo cậu ăn nói bỉ ổi còn quay lưng lại với tôi.” A Lãng ngoài cười nhưng trong không cười nhếch khóe miệng, trào phúng: “Tự mình ngu xuẩn cũng đừng trách người khác.”
Phượng Lực Cương chán nản, chỉ có thể cắn răng thốt ra một câu. “Tên tiểu nhân này. . . . . .”
Anh đúng là tiểu nhân.
Tiểu nhân đều sẽ gặp phải báo ứng.
Nhưng A Lãng cũng không thể nào ngờ được sự tình sẽ biến thành như vậy.
Anh làm Phương Lực Cương ngã vào vườn rau của cô, nhưng lại đổi lấy sự áy náy và đồng tình của cô. Qua vài ngày, cô càng hỏi han ân cần, chiếu cô tên kia hơn.
Mấy ngày nay, Phượng Lực Cương dốc hết vốn liếng giả vờ đáng thương, rất nhanh đã làm quen với cô. Hầu như cả ngày anh ta đều ở cạnh cô gái kia.
Tên lưu manh kia còn cùng cô đi tản bộ, cùng đi mua đồ ăn, cùng nhau nấu cơm, cùng nhau ngồi trên sofa xem tivi ăn đồ ăn vặt, tán gẫu chuyện trên trời dưới đất: từ thời sự đến giải trí bát quái, từ hai người đọc được những gì, đến đồ ăn yêu thích, họ đều trao đổi ý kiến với nhau.
Anh ở một bên vừa nhìn vừa tức giận, lại không thể nào phát giận được. Thế nên mỗi lần Lực Cương thể hiện ra vẻ nam tính hấp dẫn của anh ta trước mặt Như Nhân, rõ ràng anh không có lý do gì, cũng không có nguyên nhân gì để cảm thấy khó chịu, rõ ràng anh cũng hiểu được đây là hành vi khiêu khích, nhìn giống như hai con trâu đực động dục, đánh nhau tìm trâu cái phối ngẫu, nhưng anh không nhịn được!
Anh và Phương Lực Cương rất giống hai thằng nhóc mười