XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341650

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1650 lượt.

nhau, là từ duy nhất lúc ấy trong đầu cô có thể nghĩ tới.
"Anh nghĩ muốn em."
"Không phải đang. . . . . . Muốn sao?" Cố Lạc bị hắn đụng đến chữ cũng không thành câu, bị anh cạy hàm hôn .
"Gọi anh."
". . . . . ."
"Ngoan."
Cố Lạc mở mắt, nhìn anh ở sau màn nước, tay vỗ lên mặt của anh, nhìn chăm chú vào đôi con ngươi có một chút thâm trầm, rõ ràng nói ra tên của anh."Evan."
. . . . . .
. . . . . .
Hai người ở phòng tắm làm một lần, trở về phòng lại làm một lần. Sau khi có một cỗ nóng bỏng bắn đi vào một lúc lâu, cao trào sợ hãi động lòng mới dần dần bình ổn. Anh không muốn ra ngoài, cảm thụ nhiệt độ cô.
Cố Lạc cực kỳ mệt mỏi, nhắm hai mắt hưởng thụ nhiệt độ hiếm có giữa hai người, ôm anh nhẹ nhàng cọ cọ. Đợi cô sắp ngủ thì hình như nghe thấy một câu nói Thi Dạ Triêu, hoặc như là thở dài.
"Nếu như sớm một chút thì tốt. . . . . ."
Có thể sớm một chút sẽ tốt, nhưng làm sao chỉ là sớm một chút như vậy?
Nếu có thể ở lúc ban đầu trở thành mối tình đầu của nhau, cũng sẽ không có nhiều sau này như vậy, bao gồm những thứ gặp thoáng qua kia bị lãng phí. Bọn họ sớm tiến vào tầm mắt nhau như vậy, lại cho đến hôm nay mới thật sự đến gần. Cô lại cảm thấy bản thân mình không lâu đã nghe anh nói "Sớm một chút".
Cố Lạc chậm rãi mở mắt ra, ngón tay ở trên lồng ngực của anh vẽ loạn. Thi Dạ Triêu vỗ vỗ mông nhỏ của cô, Cố Lạc từ trong ngực anh ngẩng đầu lên."Evan, em. . . . . . Còn muốn."
Thi Dạ Triêu nghiêng đầu nhìn cô, buồn cười hỏi: "Không mệt? Không phải buồn ngủ sao?"
"Mệt mỏi." Cố Lạc lật lên trên người anh, mở chân vắt ngang cưỡi trên người anh."Vậy cũng muốn." Cô cúi người trêu chọc anh, dụ dỗ nắm tiểu Triêu Triêu của anh, sau đó ở dước ánh nhìn soi mói của anh ngồi xuống.
Thi Dạ Triêu thích cô chủ động, giao tất cả dục vọng nội tâm, không cần phải nghĩ, làm sao nào biết đối với cô mà nói, ngủ cũng biến thành xa xỉ.
Trên đời này, mỗi người đều mơ ước loại tình cảm khắc cốt ghi tâm.
Cố Lạc nghĩ, đối với phần tình cảm không thuần túy này giữa cô và anh, nếu khắc không tới xương, liền không cách nào khắc sâu trong lòng.
Luôn cho là mấy chuyện lần này, Thi Dạ Triêu và Thi Dạ Diễm ở giữa 2 người tồn tại hiểu lầm. Cố Lạc vẫn muốn tìm cơ hội vì hai người giải thích, nhưng là thời điểm trời cao không chăm sóc ngươi thì vĩnh viễn sẽ không để cho ngươi vừa lòng đẹp ý.
Rất nhanh chuyện đã xảy ra, khiến hai anh em Thi gia đang cùng chung sống ngắn ngủn sau vài năm lần nữa trở mặt thành thù, khiến Cố Lạc lâm vào tình cảnh lưỡng nan trước nay chưa có.
"Trợ giúp anh ấy Đông Sơn tái khởi thì em không ngờ sau này sẽ cùng anh phát triển trở thành quan hệ bây giờ. Nếu có thể biết trước. . . . . . Em sẽ ở trước lúc anh buộc anh ấy buông tha tất cả Thi gia liền giết anh, Thi Dạ Triêu, có em ở đây, anh không thể động đến một phân một hào của anh ấy."






Ngày từng ngày trôi qua, vì chuyện áo cưới, Thi Dạ Triêu trước sau bồi Cố Lạc đi Toronto mấy lần, cùng nhà thiết kế khai thông. Làm cho anh cảm thấy thú vị là người phụ nữ này không sợ trời không sợ đất khi đối mặt với chuyện áo cưới, giống như tiểu cô nương mới vào đời, có thể vì nơi nào đó không quyết định chắc chắn nên hơn nửa đêm không ngủ được.
Thậm chí ngay cả ý kiến của Lục Kya Kiệt cũng muốn tính vào, hơn nữa thời điểm mấy người ý kiến nảy sinh không thống nhất. Đêm đó cô ở trên giường sôi trào đến đêm khuya yên tĩnh, Thi Dạ Triêu thật sự bị cô ầm ĩ không ngủ được, lật người tới đem cánh tay cùng chân đè ở trên người cô ép buộc cô an tĩnh. "Em có thể yên tĩnh một chút hay không vậy?"
Cố Lạc không hề buồn ngủ,"Em không quyết định được là dùng trân châu hay là dùng Lace (viền tơ), anh cho chút ý kiến đi."
"Ngay bắt đầu anh đã cho em ý kiến, trân châu."
"Nhưng Kya Kya thích Lace, làm thế nào?"
"Ai cần anh lo!"
Cố Lạc phủ thêm áo khoác quăng cửa liền đi, bỏ lại Thi Dạ Triêu vẻ mặt không giải thích được không khỏi suy nghĩ: anh lúc nào thì hung cô? Câu "Câm miệng" kia chính là hung cô?
Cố Lạc chạy đến phòng Lục Kya Việt, Lục Kya Việt từ lúc cô chui vào chăn liền tỉnh, dụi mắt."Mẹ? Sao người lại tới đây?"
"Cãi nhau với tên khốn kia." Cố Lạc ôm lấy con trai, "Tối nay mẹ ngủ với con."
Lục Kya Việt dùng ý thức còn chưa có thanh tỉnh phản ứng một lát, gật đầu một cái, lại gần cánh tay nhỏ ôm hông của cô."Mẹ ngủ ngon."
Giấc ngủ của đứa bé rất tốt, rất nhanh lại ngủ lần nữa. Cố Lạc ở trong bóng tối nghe quy luật tiếng hít thở của cậu, chậm rãi nhếch lên khóe miệng. Thì ra là lúc Nhan Hạ và Từ Ngao còn chưa có chia tay, thường nhìn thấy trường hợp hai người này liên tục gây gổ như vậy, nhất là Nhan Hạ ở trước mặt Từ Ngao đủ các loại không thể nói lý.
Nhan Hạ nói, chờ bản thân cậu nói chuyện yêu đương sẽ biết phụ nữ tại sao phải ở trong tình yêu lại thích làm chút chuyện khiến đàn ông không thể lý giải, đó là đang hưởng thụ người đàn ông này dung túng đối với mình, anh ta càng thấy cậu không phải là người nói lý, chứng tỏ cảm tình đối