Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341575

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.

le lói của ngọn đèn nhỏ “Kiếm tiền.”
Nó vừa nghe là biết hắn chỉ trả lời qua loa với mình “Anh rất thiếu tiền?”
“Ừa.”
“Gạt quỹ hả.”
“Ừa.” nó chính là con quỹ ngây thơ, Bách Sanh trong lòng thầm ai oán.
“……”
Tiểu Liêu bĩu môi “Dì Mạch, rất nhớ anh.”
Bách Sanh rất lâu mới cuối đầu nói “Ừa.” 1 tiếng. Tiểu Liêu nhăn mặt, hắn bây giờ ngoại trừ “ừa” thì không còn từ gì để nói với nó sao.
“Bách Sanh, bị người ngoài hành tinh bắt đi rồi.”
“……”
“Chứ sao, chỉ biết mỗi “ừa””
Bách Sanh từ từ nhắm 2 mắt, không nói nữa, Tiểu Liêu vẫn muốn nói tiếp thì di động Bách Sanh vang lên, Bách Sanh bắt máy, chỉ là đơn giản trả lời vài câu “Ừa … tất cả cứ làm theo kế hoạch … không có việc nữa, tôi đi ngủ … mai gửi mail cho, cúp máy.”
Tiểu Liêu híp mắt, trong lòng suy nghĩ, cú điện thoại này có bao nhiêu % là con gái gọi.
“Dịch Tiểu Liêu, nằm xuống ngay, đừng nhìn lén anh.”
“Không nhìn lén, đường đường chính chính nhìn.”
Bách Sanh vươn khóe miệng “Ừa, ngủ ngon.”
Tiểu Liêu nằm xuống kéo chăn qua, hơn 5 phút, ngồi dậy tiến đến chỗ hắn “Bách Sanh, đưa điện thoại cho em.”
“Làm gì?”
“Xem ghi chép cuộc gọi.”
“…….”
“Ngủ không được, cho em xem.”
Bách Sanh không thèm để ý đến nó, Tiểu Liêu này là đại ghen tuông, nó từ từ đi đến trước mặt hắn, Bách Sanh giơ tay lên, Tiểu Liêu thì ra sức cướp “Bách Sanh, đưa em.”
“Dịch Tiểu Liêu, em xâm phạm riêng tư.”
“Thì xâm phạm.”
Bách Sanh đưa tay lôi kéo với nó, Tiểu Liêu ngã xuống nằm xấp trong lòng ngực hắn. Bách Sanh nhìn thấy mặt nó đỏ bừng, trong nháy mắt hắn cảm thấy bản thân rất giống loại chó Samoyed “Im lặng rồi?”
Khóe mắt Tiểu Liêu đỏ lên, nó há mồm hướng tới ngực hắn cắn 1 cái, Bách Sanh nhíu mày nhưng không ngăn nó. Tiểu Liêu cắn 1 cái lại không đành, ngoan ngoãn ghé nằm vào lòng ngực hắn.
“Bách Sanh, tại sao phải đi?” Tiểu Liêu nằm trong lòng hắn, thấp giọng hỏi, tay thì siết chặt lấy thắt lưng hắn.
Bách Sanh không lập tức trả lời nó, chỉ nhẹ nhàng thở, 2 tay đặt sau đầu. Tiểu Liêu nghe thấy nhịp tim hắn, tâm trí hỗn loạn liền nhắm mắt lại. Nghe được hơi thở ổn định bên dưới áo tắm, Bách Sanh nâng tay nhẹ vuốt mặt nó “Anh rất quan tâm em, không muốn em bị vướn vào cái vòng vay này. Nếu có thể … chờ anh được không?”
Tiểu Liêu thật sự ngủ say, 3 năm nay lần đầu nó được ngủ say như thế. Bách Sanh bế nó đem đặt lại trên giường. Hắn vừa mới nằm xuống, Tiểu Liêu đã nhích sát lên, giống hệt trước đây. Bách Sanh lại tham lam độ ấm hơi thở của nó, vẫn mở to mắt nhìn nó. Mãi đến gần sáng hắn mới tiến đến sofa nằm. Hắn không thể để cho nó chút hy vọng gì, ít nhất là bây giờ hắn không thể. Hắn còn rất nhiều chuyện phải làm, hắn hiện tại, tương lai sẽ như thế nào hắn đều không thể nói. Hơn nữa, nó rất đơn thuần, nếu bị cuốn vào những chuyện dơ bẩn phức tạp thế này rất nguy hiểm. Hắn không thể trơ mắt nhìn nó gặp nguy hiểm, 1 chút cũng không.
Buổi sáng, Tiểu Liêu bước xuống giường, nhìn thấy hắn vẫn còn ngủ, lặng lẽ tiến đến phòng tắm. Lúc đánh răng, thấy Bách Sanh đi vào, nó hoảng hốt, ngay thời điểm hắn đứng bên cạnh nó, Tiểu Liêu tinh thần vẫn chưa trở về. Tình cảnh ngày hôm đó như hiện về rõ ràng. Bách Sanh cười hỏi nó “Cả đời như thế này có được không?” Lời nói đó vẫn như còn vang bên tai. Còn bây giờ, đứng gần như thế nhưng sao lại cảm giác như cách trở ngàn dặm.
Bách Sanh bỗng nhiên biến mất, rồi đột ngột xuất hiện, từ nay về sau sẽ thế nào? Họ còn có thể cùng lúc xuất hiện không? Nó cuối đầu, tiếp tục đánh răng. Bách Sanh nhìn thấy ánh mắt ảm đạm mâu thuẫn của nó, nỗi khó chịu trong lòng lại tràn về, nhưng vẫn tỏ ra như trước, cái gì cũng không nói.
Bách Sanh lái xe đưa nó đến trường. Tiểu Liêu cùng Tiếu Nguyệt ngồi sau xe. Tiếu Nguyệt vừa lên xe liền lập tức nhoài lên ghế người lái, mặt mày hớn hở gọi Bách Sanh “Binh ca ca.” Tiểu Liêu vội vàng nắm lấy Tiếu Nguyệt, nhỏ giọng nói thầm “Anh ấy là anh của Thiên Bắc.”
Tiếu Nguyệt nhìn lên và chỉ vào người đang ngồi lái xe, bĩu môi, kéo Tiểu Liêu qua nói “Vẫn là Binh ca ca tốt, anh này … rất dữ.”
Tiểu Liêu trộm nhìn theo cạnh mặt hắn, gương mặt với đường cong cương nghị lạnh lùng, quả thật là không hề có cảm giác thân thiện. Có lẽ là mặt luôn không biểu hiện gì khiến cho người ta cảm thấy rất xa cách. Tiểu Liêu nhép miệng nói “Giống như optimus prime.” Tiểu Liêu từ nhỏ đã cảm thấy optimus prime là lạnh lùng nhất. Tuy nhìn gốc nghiêng nhưng cảm giác vẫn rất tuấn tú. Cho nên nó cảm giác Bách Sanh chính là dạng, bề ngoài băng giá không biểu cảm nhiều, trong lạnh lùng lại có chút kiêu ngạo, hơn nữa lại khiến nó cảm thấy có cảm giác an toàn khi ở bên.
“…..” Tiếu Nguyệt và Bách Sanh đều nhìn theo hướng nó, Tiểu Liêu đảo mắt nhìn ra cửa sổ.
Mà Bách Sanh đâu phải ngu ngốc, trong lòng lặng lẽ suy nghĩ, chẳng lẽ mình lại như vậy sao, sao lại đem so sánh hắn với 1 con người máy, 1 khối sắt.
Tới trường, Tiếu Nguyệt biết điều xuống xe trước, Tiểu Liêu ngồi ở trong xe, nhìn Bách Sanh không nói gì, chần chừ vài giây “Em đi, bái bai.”
“Dịch Tiểu Liêu.” Bách S


Pair of Vintage Old School Fru