XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341592

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1592 lượt.

“Em và anh cùng nhau tắm, có thể tiết kiệm nước, lại có người bầu bạn, có gì mà không trong sáng?”
“……” nói dậy cứ như người không trong sáng …. là hắn. Bách Sanh hướng tay về phía nó, dịu giọng nói “Ngoan, lại đây.”
Tiểu Liêu rất có khí phách đứng yên không lại “Lúc thích thì ngoan ngoan, không thích thì “tiểu sắc nữ”” nó “hừ” 1 tiếng.
Bách Sanh cảm thấy buồn cười, đúng là lâu gòi không thấy nó giận như vậy. Nghĩ kỹ, tính tình nó như vậy đích thị là không giống người bình thường mà. Cho nên hắn lập tức hạ giọng tỉ tê “Là anh không đúng, baby, lại đây.”
“Anh cho em vào mặt tường.”
“…..”
Tiểu Liêu lại hung hăng nói “Anh không yêu em.”
Bách Sanh vừa tức vừa buồn cười “Dịch Tiểu Liêu, lại đây.”
Tiểu Liêu chẳng có cốt khí gì cả … vừa nghiến răng trèo trẹo, vừa đi qua. Bách Sanh dùng lực kéo nó lại gần, anh nhẹ nhàng nâng nó lên để nó không bị ngã, ôm chặt nó vào lòng “Dạo này thế nào mà cáu kỉnh dữ vậy? Chu kỳ kinh nguyệt đến rồi à?”






Trò Chơi (Phần Đầu)
Từ lời nói giả giả thật thật lần trước của Doãn Thịnh. Trong lòng Bách Sanh luôn cảm thấy bất an. Chỉ cần Tiểu Liêu bước khỏi cửa là hắn phải tự mình đi theo. Hoặc giả bản thân không tự đi được, cũng sẽ phái Lâm Duệ hay Phương Kiệt đi theo. Tiểu Liêu ở nhà buồn chán khó chịu, muốn đi siêu thị vậy mà Bách Sanh cứ nhất mực bảo Lâm Duệ đi theo kè kè.
Trên đường đi Lâm Duệ bảo vệ nó, cẩn thận hầu hạ bà lớn này. Lo sợ nó lại như con thiêu thân hết lao vào cái này rồi lao vào cái kia, lại sợ nó bị lạc. Lòng thấp thỏm lo lắng đợi nó mua đồ xong, tống ngay lên xe chạy thẳng về nhà giao người.
Tiểu Liêu cắn cắn ống hút của ly trà sữa. Oán niệm nhìn ra bên ngoài bầu trời đang nắng gắt. Không hề báo trước, xe “huých” 1 cái nó cả người ngã nhào về ghế phía trước, xoa xoa đầu, nhìn lên vừa lúc va phải ánh mắt lo lắng của Lâm Duệ.
Lâm Duệ nhìn tình hình thoáng qua trước xe, quay đầu dặn dò Tiểu Liêu “Bất kể là xảy ra chuyện gì cũng không được bước xuống xe, biết chưa?”
Đao Ba Trạch cũng không cố mở cửa xe nữa, đi đến trước mặt Lâm Duệ “Không ngờ là con ngốc trong kia cũng thông minh đó chứ.” lại sờ sờ cằm “Cậu nói thử xem, tôi có cách nào khiến cô ấy bước ra không?”
Lâm Duệ nhìn hắn phòng bị “Nên nhớ, nếu cô ấy có chuyện gì, Sanh ca sẽ không để các ngươi yên.”
“Xem kìa, cậu nghĩ chúng tôi muốn cái gì, chúng tôi nói sao thì làm vậy. Chỉ muốn chăm sóc Dịch tiểu thư giúp các người thôi, mời cô ấy ăn ngon, tiếp đãi chu đáo.”
Nói thật dễ nghe, Lâm Duệ tặng gã 1 ánh mắt khinh bỉ. Đao Ba Trạch hơi mất kiên nhẫn, đánh mắt ý bảo những tên thủ hạ của gã động thủ. Lâm Duệ mặc dù được huấn luyện làm cảnh sát, nhưng đối phương đến bốn, đánh được mấy hiệp vẫn không chiếm được thế thượng phong.
Tiểu Liêu ở trong xe không biết làm thế nào, nhìn tình hình Lâm Duệ vật lộn với bọn chúng đang dần dần yếu thế, nó cảm thấy luống cuống, không biết làm thế nào, nghĩ cái liền lấy di động gọi cho Bách Sanh nhưng gọi sao cũng không thông. Trong lúc đó lại nghe được 1 tiếng phanh xe chói tai, nó nhìn theo hướng phát ra âm thanh, người trong xe bước ra khiến nó chỉ biết trợn tròn mắt.
Tiểu Liêu lấy lại tinh thần vội vàng xuống xe “Chu Cảnh Lan.”
Chu Cảnh Lan thay đổi rất nhiều, gương mặt chàng trai 21 tuổi đã phai nhạt bớt vẻ non nớt ngày nào, ánh mắt mang theo chút khí khái nam nhân. Âu phục cắt may vừa vặn khiến cậu gia tăng thêm phần nào thành thục. Nghe thấy có người gọi mình, nhìn theo hướng Tiểu Liêu từ trong xe đi ra, lập tức nở nụ cười sáng lạng nhất “Dịch Tiểu Liêu.”
Tiểu Liêu bước đi đến bên cạnh cậu ta, liếc mắt đánh giá từ trên xuống “Cậu đi đi, ở đây không có việc gì đâu?”
Cảnh Lan hơi sửng 1 chút, sau đó thì mỉm cười, thấp giọng nói với nó “Yên tâm, ở đây giao cho mình.”
Mấy người đang đánh nhau cũng bị cắt ngang, Đao Ba Trạch nhìn thấy Cảnh Lan thì sắc mặt thay đổi “Con mẹ nó chứ, ít xen vào chuyện người khác chút đi, thứ tiểu tử chưa đủ lông đủ cánh mà bày đặt đòi làm anh hùng cứu mỹ nhân hả.”
Lâm Duệ nhìn tâm mũi mình, rồi cậu thanh niên này… hơi quen quen … nhưng nhớ mãi không ra là đã gặp ở đâu.
Cảnh Lan bước thông thả đến trước mặt gã, nhàn nhã đánh giá những tên ở đó, ngắm nghía thưởng thức điện thoại trong tay mình “Các ngươi có 5 phút để cút khỏi nơi này, nếu không có hối cũng không kịp.”
Đạo Ba Trạch nhổ ra 1 bãi nước bọt, đánh mắt khinh bỉ nhìn về phía Cảnh Lan “Làm bộ cũng ra dáng nhỉ.”
Cảnh Lan nâng tay che khuất tằm mắt “Còn 4 phút nữa, xe cảnh sát sẽ đến đây.” nói xong nhìn về phía đối phương không hề sợ hãi, còn mang theo ý cười sâu sắc “Ngô Cẩm Trạch phải không? Năm 97 vì tội cố ý giết người, bị phán tù chung thân. Sau vì mắc chứng xơ gan được tạm tha. Không biết là ai đã giúp ngươi nhỉ? Mà nếu như cảnh sát biết bị xơ gan mà còn có thể đấm đánh mạnh như vậy thì sao ta …”
Đao Ba Trạch méo mỏ “Mày … về sau cẩn thận đó.”
Lâm Duệ ngóng theo cuộc nói chuyện của Chu Cảnh Lan, ánh mắt nhìn cậu ta càng thêm phức tạp. Tư l