Tác giả: Phong Thanh Dương
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.
“…. Ai muốn kết hôn?”
Tiểu Liêu mở hộp ra, quả là 1 chiếc nhẫn kim cương tinh xảo nằm bên trong, nó nhìn rồi cười gian xảo “Cầu hôn phải có hoa.”
“Ai muốn cầu hôn em. Dịch Tiểu Liêu, em muốn gả cho anh hả?” Bách Sanh cười quặt quẹo.
Tiểu Liêu đưa tay ra đánh mông hắn “Vậy khi không tại sao tặng nhẫn?”
Bách Sanh mỉm cười, nắm lấy tay nó đeo chiếc nhẫn vào ngón giữa bàn tay “Tiểu Liêu, 3 năm nay, anh đã bỏ lỡ nhiều việc, thiếu em 3 nguyện vọng. Bây giờ, toàn bộ là bù đắp cho em.” Hắn hôn lên trán nó “18 tuổi, sinh nhật vui vẻ. Khi 18 tuổi Tiểu Liêu của anh trưởng thành. Bây giờ, anh dự tính cho tương lai của Tiểu Liêu.”
Tiểu Liêu sững người nhìn hắn, rất lâu mới lên tiếng “Vậy, đây là quà sinh nhật thứ 18.”
“Ừ.”
“Xem như là?”
“Đính hôn, Tiểu Liêu đồng ý không?” Ngón tay hắn nhẹ vuôt cái nhẫn “Tuy rằng hơi trễ, nhưng anh từ trước giờ chưa bao giờ thay đổi. Còn Tiểu Liêu thì sao, có thay đổi không?”
Tiểu Liêu lắc đầu “Không, vẫn chờ anh … quá tốt rồi, Bách Sanh đã trở lại.”
“Vậy có phải ý là, món quà này … Tiểu Liêu rất thích.”
“Ờ.” Tiểu Liêu mỉm cười, mắt mở lớn “Đợi đã, nói như vậy là vẫn còn …”
Bách Sanh từ trong tầng cuối của cái hộp, lấy ra 1 phong thư “19 tuổi, là quà này …. Hơi muộn rồi …” Hắn nhìn nó lo lắng, không biết đưa cho nó lúc này có đúng hay không?
Tiểu Liêu nhìn hắn không thèm nói gì, đưa tay từ từ mở phong thư ra. Đó là 1 tấm hình cũ, nhắc nhớ chuyện xưa. Cô gái trong tấm ảnh, mặt mũi dễ thương, ăn mặc gọn gàng, đôi mắt đen láy trong chiếc váy trắng tinh. Màu chữ đỏ ghi lại dấu ấn của năm tháng.
Tay Tiểu Liêu bắt đầu rung rẫy sờ qua tấm ảnh, nét bút máy cứng cáp – Ảnh lưu niệm 6.85, Tiểu Liêu nhìn chằm chằm vào 2 chữ Nhung Nhung trên đó. Đây là … mẹ của nó?
Bách Sanh đưa tay vịn vai nó “Em luôn muốn nhìn thấy họ, lúc đó … anh muốn nắm tay em đưa em đi gặp họ, đáng tiếc, lỡ mất rồi.” Lúc này … tốt hơn hắn không nên cho nó biết sự thật.
Tiểu Liêu chầm chậm ngước nhìn hắn, lâu sau mới nhẹ nói “Bà ấy …. Bây giờ …”
Ánh mắt Bách Sanh ảm đạm dần, lâu sau mới lên tiếng “Bà ấy sớm đã ra đi …”
Tiểu Liêu cắn môi, không nói thêm nữa. Vinh Hưởng tìm đến nó nhưng chưa bao giờ đề cập đến mẹ của nó, nghe nói rất nhiều, chỉ là nó chưa bao giờ được gặp bà. Tiểu Liêu cũng đã tưởng tượng rất nhiều lần, từ lúc nhỏ nó đã mơ …. Có 1 ngày, sẽ có 1 người phụ nữ dịu dàng giống Tưởng Mạch, nắm lấy tay nó nói với nó rằng là do bà không cẩn thận nên để lạc mất nó. Hoặc là qua bao nhiêu khó khăn, 1 người phụ nữ đầy thương tích đến tìm nó. Nó sẽ không chút do dự chạy đến bên bà và nói với bà “không sao, chuyện trước đây không quan trọng.” Chỉ cần bà cần nó, nó sẽ theo bà vô điều kiện.
Nhưng mà hiện tại, muốn như vậy cũng không thể. Lần đầu gặp mẹ mình, lại chỉ là trên 1 tấm ảnh cũ.
Tiểu Liêu tựa người lên vai Bách Sanh, mắt nhìn vào cô gái trên hình rất lâu, ánh mắt mơ màng. Cuối cùng ngay cả 1 giọt lệ nó cũng không rơi “Thì ra, em giống bà ấy đến vậy.”
Bách Sanh ôm chặt nó “Nếu như thấy khó chịu …”
“Không.” Tiểu Liêu cẩn thận ôm tấm ảnh vào lòng “Cảm ơn, em rốt cuộc có thể biết được hình dáng bà thế nào rồi.”
Bách Sanh cảm thấy lòng nhói lên, ôm chặt lấy nó “Tiểu Liêu, sau này có anh.”
Tiểu Liêu nghe nhịp tim hắn, cảm giác chưa bao giờ an tâm như thế, Bách Sanh thật sự đã trở lại “Bách Sanh, sau này … sẽ không đột nhiên biến mất”
“Ừa, sẽ không vậy” Cằm hắn gối lên tóc nó, nhẹ nhàng vuốt. Từ trong cái hộp cuối cùng rút ra 1 thứ như là giấy tờ gì đó. Chính là phần giấy chứng nhận bất động sản, Tiểu Liêu nhìn thấy hình và tên mình trên đó, hơi kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Bách Sanh hỏi “Bách Sanh, đây là … cái gì?”
Bách Sanh thấp giọng trầm như thổi vào tai nó từng luồng gió nhẹ “Đây là, quà năm 20 tuổi, nhà của anh và Tiểu Liêu, nhà là tên em … Tiểu Liêu không vui có thể đuổi anh đi, vui thì giữ anh ở lại.”
Những nỗi buồn trong lòng nó như được trút ra từng chút, nó cười ngửa đầu nhìn gương mặt tuấn tú của Bách Sanh “Ờ, cái này không tồi.”
Bách Sanh không nói nữa, cả 2 chìm trong yên tĩnh.
“Dịch Tiểu Liêu?”
Bách Sanh nhẹ thở ra, đưa tay lên mặt như muốn xóa đi bao nhiêu lạnh lẽo trong nó rồi siết chặt nó vào lòng “Tiểu Liêu, anh biết lúc trước anh khiến em mất lòng tin, không có cảm giác an toàn. Thiếu em cái gì, bây giờ anh sẽ từ từ bù đắp.” Hắn nâng mặt nó lên để nó nhìn thấy sự chân thành trong mắt hắn “Về sau, không bao giờ … khiến cho Tiểu Liêu đau lòng. Nếu lại tổn thương Tiểu Liêu, Tiểu Liêu lập tức vứt anh đi, khiến cho anh không tìm thấy Tiểu Liêu, được không?”
“Em bỏ đi, Bách Sanh sẽ buồn.” Tiêu Liêu vươn đôi mắt ngây ngô nhìn hắn.
Bách Sanh gật đầu “Đương nhiên.” Kéo nó đặt vào trong ngực mình “Tiểu Liêu ở nơi này, Tiểu Liêu bỏ đi nơi này sẽ trống vắng.”
Khóe miệng Tiểu Liêu cong lên “Về sau, Bách Sanh phải ngoan nga.” Nó sờ sờ tóc hắn.
Bách Sanh như bị bất ngờ, sao mà cảm thấy cái động tác này … là lạ làm sao?
*
Mỗi ngày Tiểu Liêu đi học đều do Lâm Duệ đưa đón. Nói thật là Lâm Duệ đối với Tiểu Liêu rất tò