Tác giả: Phong Thanh Dương
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1493 lượt.
mò. Không nói đến chuyện phá vỡ cấm kỵ của Bách Sanh, chỉ nói chuyện quan hệ với Bách Sanh đã khiến cậu không tò mò không được.
Hướng mắt nhìn lén Tiểu Liêu đang ngồi phía sau qua kính chiếu hậu. Cậu bắt đầu rút ra kết luận : Bộ dạng – cũng được, vóc dáng – hơi gầy, trình độ – cũng được, khá lịch sự dịu dàng. Nhưng mà cô gái như vậy thì đâu có hiếm. Bách Sanh rốt cuộc đã bị cô ấy hút hồn chỗ nào mà 3 năm nay nhớ mãi không quên.
Tiểu Liêu nhìn thấy ánh mắt Lâm Duệ, nhíu nhíu mày, chòm lên dựa vào ghế của người lái “Duệ Tử ca, không thoải mái à.”
“Hả?” Không thoải mái, cậu lộ vẻ không thoải mái chỗ nào sao “Không có, làm sao vậy?”
“Ánh mắt, xoay vòng vòng.” Tiểu Liêu rất chăm chú nhìn Lâm Duệ nói “Không thoải mái, phải mua thuốc nhỏ, có thể làm mắt long lanh nữa, em thường dùng, chút về em cho 1 chai.”
“….. Cảm ơn.” Lâm Duệ hướng lại nhìn thẳng phía trước, không dám xoay lại.
“Không có gì , anh vất vả rồi.” Tiểu Liêu tỏ vẻ hiểu biết.
“Vất vả?”
Đi theo Bách Sanh không phải rất vất vả sao? Hắn ta biến thái như vậy, Tiểu Liêu cảm thấy đồng tình liền nhìn Lâm Duệ “Bách Sanh, biến thái.”
Lâm Duệ gật đầu liên tục “Điều này anh cũng công nhận, chỉ có anh ấy không dám chấp nhận sự thật thôi.”
Tiểu Liêu cũng gật đầu “Anh ấy biến thái nhất, thích cho em uống nước miếng.”
“……” Lâm Duệ hình như cảm thấy …. có chút đồng tình với Bách Sanh.
Tiểu Liêu lại tiếp tục thở dài “Bách Sanh, anh ta còn thích rình mò.”
“Rình mò?” Lâm Duệ có chút tò mò.
“Anh ta cho người theo dõi em, trung học, đại học, video lưu đầy máy tính, để xem mỗi ngày.”
Lâm Duệ yên lặng, nhìn tình hình giao thông phía trước. Nếu như để Bách Sanh biết, hành động si tình lãng mạn của anh ta bị biến thành rình mò thì sẽ thế nào, chắc là sẽ đánh cong cả bức tường.
Tiểu Liêu nhìn cảnh bên ngoài cửa sổ, tiếp tục trách móc “Bách Sanh, còn thích đe dọa người.”
Đe dọa? Điểm này rất tán đồng, Bách Sanh bụng dạ rất đen tối, thích nhất là trực tiếp hại người ta.
“Không chịu chơi hôn nhau … mà đã không chịu thì thôi, còn lấy ma quỷ ra hù người ta.” Nghĩ nghĩ nó nói tiếp “Sở Nhân Mỹ bận như vậy, nhiều người nằm mơ thấy cô ta như vậy, mà anh ta cũng không để cho cô ấy nghĩ ngơi nữa.”
“…..” Đang nói cái gì vậy, Lâm Duệ khóc không ra nước mắt.
Tiểu Liêu đưa mắt nhìn trời “Còn lấy hồn ma trinh nữ hù em, hồn ma vừa bò ra, xoay ti vi qua để cô ấy đụng tường, dội vào lại.”
“Thật sự không tốt chút nào, làm người ta đụng tường, sẽ chóng mặt thế nào cũng đi sai phương hướng.”
Lâm Duệ càng nghe càng thấy bội phục Bách Sanh, đây quả thật là cực phẩm, Bách Sanh còn cực kỳ cưng yêu nữa. Cậu chỉ có thể rút ra kết luận Bách Sanh là 1 con người cuồng bị ngược đãi, cấp độ cao.
Dậy Sóng
Thịnh Thế là 1 sản nghiệp của Doãn Thịnh, cũng giống như là Kim Uyển 3 năm trước. Bề ngoài rực rỡ, nhưng bên trong là trá hình những cho những cuộc buôn bán dơ bẩn. Bách Sanh đứng ở lầu 2 nhìn xuống đám người trong ánh sáng chói lóa phía dưới. Bỗng cảm thấy trong lòng chút hoang vu. Ngày giao dịch càng gần thì trong lòng lại càng cảm thấy bất an. Hắn cứ cảm thấy rằng sẽ có sự cố phát sinh.
“Sao vậy?” Doãn Thịnh không biết đã quan sát hắn bao lâu, từ xa chậm rãi bước tới khoác vai, đưa cho hắn 1 điếu thuốc. Bách Sanh nhận lấy, kẹp nó giữa 2 ngón tay, vẻ mặt lãnh đạm “Chỉ là đang suy nghĩ, tên của nơi này quả thật chuẩn.”
Doãn Thịnh nhếch nhẹ môi “Đột nhiên có hứng nghiên cứu tên của tôi đặt sao. Vậy, Kim Uyển trước kia thì thế nào?”
Bách Sanh nhìn thẳng sườn mặt gã, chẳng rõ đang nghĩ những gì “Đương nhiên không bằng Thịnh Thế.”
Bách Sanh cười lạnh “Hình như không buồn cười.”
“Nhắc nhớ đàn em của cậu bảo vệ cô ấy tốt nha.” Doãn Thịnh sờ cằm “Cậu cũng biết, thành phố N … rất loạn mà.”
Tiểu Liêu dọn hành lý ở trường học đến chỗ Bách Sanh ở không bao lâu, thì bắt đầu nghỉ hè. Giản Tiếu cũng được nghỉ hè nên quay về, hẹn với Tiểu Liêu đi mua sắm. Tiểu Liêu cảm giác chân mình sẽ vỡ vụng ra mất, sức sát thương của Giản Tiếu thật không tầm thường. Mỗi cửa hàng đều nhất định phải vào, mỗi bộ quần áo thấy vừa ý thì phải thử, nhưng sau khi thử xong lại mắng ném vào nhân viên bán hàng. Tiểu Liêu đã chống chọi với không biết bao nhiêu ánh mắt khinh bỉ của nhân viên bán hàng, cùng cô ấy đi thử hết từng tiệm. Cuối cùng đến khi đi không nổi nữa thì Giản Tiếu mới kéo nó vào quán Starbucks.
Giản Tiếu nhìn chiến lợi phẩm của mình, vẻ mặt đầy thỏa mãn “Cậu không biết ở thành phố C, làm sao cũng không thoải mái như ở nhà, mẹ mình cắt xén tiền cử của mình, thiệt là nổi khổ nhân gian mà. Cho nên nhân cơ hội về, mình phải mua cho đáng.”
Tiểu Liêu nhếch miệng cười, Giản Tiếu thấy cô không đáp lời, một người nói chẳng thú vị gì, lườm nó “Tiểu Liêu, cậu đang giả làm tượng à?”
Có cái tượng nào làm việc hết mình vậy sao? Tiểu Liêu nhấp nhụm cà phê “Nhờ phúc của cậu, 20 năm, rốt cuộc mình đã biêt, cái gì gọi là sói mắt trắng.”
Giản Tiếu cười trừ, ánh mắt hướng ra