Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.

ngoài cửa sổ “Nè, đó không phải Thiên Bắc sao?”
Tiểu Liêu hướng nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe miệng khẽ giương “Là Bách Sanh.”
Bách Sanh cùng Lâm Duệ từ phía Thịnh Thế vừa bước ra. Nói với mấy người phía sau nói mấy câu liền xoay người lên xe rời đi.
“Bách Sanh?” Giản Tiếu ngạc nhiên “Anh ta đã quay về?”
Tiểu Liêu giờ mới nhớ ra là nó vẫn chưa nói với Giản Tiếu chuyện nó cùng Bách Sanh ở chung. Giản Tiếu nheo mắt lại nhìn nó, tấm tắc ra tiếng “Dịch Tiểu Liêu à Dịch Tiểu Liêu, cậu không phải lại cùng Bách Sanh lại quấn lấy nhau đấy chứ. Nhìn tâm tình phơi phơi sắc xuân của cậu là mình biết con mèo này đang sống trong mùa xuân hạnh phúc rồi.”
“…. Không phải quấn lấy.” Tiểu Liêu quơ quơ tay trước mặt cô, làm lộ chiếc nhẫn trên tay.
“Vừa mới cầu hôn là cậu lập tức bán mình sao?” Giản Tiếu cười nhạt “Anh ta đi 3 năm, cậu không hỏi thử anh ta đi làm gì sao?”
Tiểu Liêu sững người 1 chút “Anh ấy không muốn nói, mình sẽ không hỏi.”
Giản Tiếu thở dài “Tiểu Liêu, cho dù nói thế nào, mình cũng hy vọng câu tốt. Nhìn bộ dạng anh ta lúc nãy, hình như không phải làm chuyện tốt đâu, bộ dạng tiền hô hậu ủng, cậu vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn.”
“Ờ.” Tiểu Liêu cảm thấy không yên, đưa tay khuấy tách cafe trước mặt. Rốt cuộc 3 năm nay Bách Sanh đã làm cái gì, tại sao … đến bây giờ hắn cũng không nói với nó. Nó vẫn cảm thấy Bách Sanh không nói hẳn là có nguyên nhân của hắn. Nhưng mà, chuyện hắn đang làm, chò dù hắn không nói nhưng lần trước ở Thịnh Thế nó cũng phần nào đoán được. Chẳng lẽ Bách Sanh là thật sự đã … thay đổi?
*
Bách Sanh vừa tiến vào cửa chưa kịp thay giầy, thì đã bị Tiểu Liêu đu dính lên người, Bách Sanh nhẹ sờ ót nó “Làm gì mà giống khỉ vậy?”
Bách Sanh bế nó, Tiểu Liêu đưa tay gỡ cà vạt của hắn “Bách Sanh, mệt không?”
Hôm nay, mặt trời mọc từ phía nam sao? Bách Sanh dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn nó “Lại phá hư cái gì phải không?”
Tiểu Liêu nhìn hắn tỏ vẻ không vui “Lòng dạ tiểu nhân, em là có lòng tốt muốn giúp anh tắm thôi.”
Bách Sanh đặt nó xuống sofa, rồi bản thân cũng ngồi xuống “Ừa, chút nữa cũng phải tắm, không thì làm sao ngủ.”. Bình thường hắn trở về rất trễ, nếu so với bà cụ non như nó thì thời gian quả thật đối nghịch. Hôm nay sao người này vẫn còn tinh thần ngồi xem TV thế nhỉ.
Tiểu Liêu thuận thế, nhích qua giúp hắn bóp vai “Mỗi ngày đều về trễ như vậy, em sẽ bị cô đơn, không ai nói chuyện.”
Bách Sanh cười nhẹ “Dịch Tiểu Liêu, em có thể 1 người phân làm 2, tự nói với chính mình mà.”
“…. Em giống đa nhân cách sao?” Nó nói rồi hung bạo nhéo bả vai hắn.
“Qua 2 ngày nữa, xong việc rồi. Lúc đó sẽ dẫn Tiểu Liêu đi chơi. Em muốn đi đâu thì đi đó.”
Tiểu Liêu hứng hở trong lòng ngực hắn, cơ thể đụng phải ngực hắn nên hơi đau. Bách Sanh vuốt lưng nó. Đôi mắt đen của Tiểu Liêu nháy liên tục nhìn hắn “Thật không?”
Thấy Bách Sanh lại tiếp tục hỏi “Có thể đi Disney không?”
“Có.” Bách Sanh nhéo vào mũi nó “Đến lúc đó, em muốn đi Mỹ hay Hồng Kông đều được.” Mấy ngày nữa, xong chuyện Doãn Thịnh, thì thân phận cảnh sát của hắn sẽ được khôi phục. Lúc đó còn có thể cho nó 1 bất ngờ lớn, còn có thể mặc cảnh phục đến trước mặt Dịch Phong và Tưởng Mạch nói cho họ biết đứa con từ nhỏ luôn gây phiền phức, đáng để cho họ tự hào.
Tiểu Liêu 2 tay xoắn lại, nghĩ đến có thể cùng Bách Sanh đi du lịch cảm giác thật ngọt ngào. Bách Sanh đứng dậy nhìn bộ dáng ngây ngô của nó, cúi thấp nói “Bộ dạng ngốc nghếch, anh đi tắm, đợi chút nữa sẽ chơi với em.”
Tiểu Liêu thấy Bách Sanh cởi bỏ áo khoác, đi hướng đến phòng tắm, nhảy xuống xọt lấy đôi dép lê “Bách Sanh, chờ em, tắm chung.”
Bách Sanh nghe được tiếng phành phạch bạch bạch, liền mau chóng chạy vào “RẦM” 1 cái đóng cửa phòng tắm lại.
Tiểu Liêu quyệt miệng đạp cánh cửa phòng tắm “Đồ ích kỷ, đâu phải chưa thấy qua, tắm chung có sao đâu.” Rồi xoay người bước đi, nghĩ lại vẫn chưa thấy hả giận xoay lại đạp thêm 1 cái, cố ý la lớn cho người bên trong nghe rõ “Anh không yêu em, từ lúc bắt đầu, đã không muốn ngủ chung với em.”
Bách Sanh cởi bỏ nút thắt, nghe tiếng kêu gào, đánh đá lưu manh ngoài cửa, bất giác mỉm cười. Dịch Tiểu Liêu quả là 1 tiểu sắc nữ hạng nặng. Nằm vào bồn tắm lớn, nghe bên ngoài không còn âm thanh nữa, nhẹ đóng mắt. Một hồi sau lại nghe thấy tiếng cửa phòng tắm dịch chuyển. Mắt hắn sững sốt nhìn bóng đen kia.
Tiểu Liêu mở cửa phòng tắm ra, ánh mắt điềm tĩnh nhìn Bách Sanh, lắc lắc cái chìa khóa trong tay “Đây là nhà của em, không nghe lời, đuổi anh ra ngoài.”
Bách Sanh không nói gì, sớm biết như thế sẽ không dạy nó chiêu này. Làm bây giờ có người nào đó dựa vào đó chiếm ưu thế. Hắn lơ luôn không thèm nhìn coi sắc mặt tiểu sắc nữ đó thế nào nữa “Dịch Tiểu Liêu, mau đi ra ngay, trong đầu không thể nghĩ mấy thứ trong sáng một chút à.”
Tiểu Liêu sững người, nó mà không trong sáng sao, nó chỉ là muốn tắm chung với hắn, trong sáng thì liên quan gìở đây? Bách Sanh nghe không tiếng động, trợn mắt nhìn Tiểu Liêu đứng tần ngần trước cửa, con mắt đảo vòng vòng, hai ngọn lửa giận tích tụ chờ bùng nổ