XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341495

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1495 lượt.

ờ hỏi xem cô ấy thật sự muốn gì?”
Bách Sanh dừng lại trước mặt cậu ta, cười lạnh “Sao câu này nghe quen vậy, hình như ba năm trước nói rồi thì phải?”
Bách Sanh không nói tiếp, đánh mắt nhìn cậu ta 1 cái rồi xoay lưng đi.
Tiểu Liêu nhìn thấy Bách Sanh đang đi đến, vội vàng ngồi nghiêm chỉnh lại. Bách Sanh lên xe, lườm nó 1 cái, sau đó cài dây an toàn “Nghĩ xong chưa?”
Tiểu Liêu hếch miệng nhỏ, không dám hé răng, Bách Sanh nhìn theo sườn mặt nó, khóe miệng mỉm cười “Xem ra, hình như em thích đi coi nhà ma hơn, cá mặt hề cũng không có gì đáng coi ha…”
Tiểu Liêu trừng mắt giận dữ nhìn hắn, đưa tay qua nắm lỗ tai hắn, Bách Sanh bắt lấy tay nó, cố nhịn cười ra vẻ nghiêm túc nói “Mún làm gì, nổi giận hả?”
“Anh xấu xa, nói nói cười cười với Cảnh Lan mà không cho em nghe.”
“….. Anh với cậu ấy có thể nói cười cái gì, em tự đi hỏi đi, anh chỉ đi hỏi cậu ấy là mua cá mặt hề ở đâu thôi.” Bách Sanh nói dối mà mặt không đỏ, tim không tăng nhịp, bình tĩnh khởi động ô tô “Anh dẫn em đi mua, mua thêm cái hang lớn nữa.”
Tiểu Liêu lặp tức bị mua chuộc, cười 1 cách thỏa mãn “Có thể mua rùa biển luôn không?”
“…….”
Tiểu Liêu khoa tay múa chân diễn tả “Giống lần trước ở công viên Hải Dương á, con rùa bự như thế!”
“Lần trước coi, nó đã 300 tuổi đúng không?” Tiểu Liêu bệnh cũ tái phát, lải nhải lèm bèm “Già như vậy, còn bị đem đi triển lãm, thật đáng thương. Chúng ta mua nó về nhà nuôi, không cho ai coi hết. Nó muốn cho ai coi, người đó mới được coi.”
Bách Sanh không trả lời nó, còn cái gì vui thì cho xem, không vui không cho xem. Cứ như con rùa có tính người. Bách Sanh nhìn nó vẫn đang còn khua tay múa chân cực kỳ hưng phấn, nghĩ cái lại hỏi nó “Tiểu Liêu, nếu như, lúc đó …….. không nghe lời anh nói, em sẽ thích dạng người thế nào?”
Tiểu Liêu nghe vậy sửng sốt, nhíu chặt lông mày “Bách Sanh, anh bệnh rồi.”
“…….”
“Loại chuyện không thể nào xảy ra, nghĩ nhiều làm gì. Nghĩ cũng không thể xuyên không trở lại.”
“Nếu như có thể xuyên không trở về thì sao?” Bách Sanh thu hồi tầm mắt đang quan sát tình hình giao thông phía trước sang nhìn vào mắt nó “Em còn muốn ở cùng anh không?”
“Sẽ không.” Tiểu Liêu không nghĩ lập tức trả lời.
“…….” Cả người Bách Sanh bị hắc khí bao phủ, nghĩ cũng không nghĩ mà đã lập tức trả lời. Vậy mà lúc nãy hắn còn tràn đầy tự tin trước mặt Chu Cảnh Lan, ấy mà chưa đầy mấy phút đã bị nha đầu kia dập tắt không còn sót 1 miếng, hắn cắn răng hỏi tiếp “Tại sao?”
Tiểu Liêu không ý thức được nguy cơ đang đến gần, còn ngồi đếm những tính xấu ngày thường của Bách Sanh “Tật xấu rất nhiều, ngang ngược bá đạo, lời nói độc địa, hay ăn hiếp em, hay đe dọa em, không tôn trọng em, …. ờ, còn nữa…”
Còn nữa sao? Chút ánh sáng trên mặt Bách Sanh giờ đã đen triệt để.
Tiểu Liêu như hào quang lóe qua, nói tiếp “Còn háo sắc nữa, hủy hoại em …”
“….. Tiểu Liêu rõ ràng chính em mới là người háo sắc, em dụ dỗ anh trước.” Bách Sanh tức giận, rõ ràng là nó ngày đó lấy cái lưỡi đi liếm tùm lum. Làm chàng trai mới lớn như hắn phải đi giặt ga giường không biết bao nhiêu lần.
Tiểu Liêu oán giận lén nhìn hắn “Coi đó, còn thích vu khống.”
Bách Sanh ngoài miệng thì cười như trong lòng âm u, ngoái nhìn nó “Nếu nhiều khuyết điểm như vậy, sao ngày xưa còn muốn ở cùng anh?”
Tiểu Liêu khó xử, thở dài nhìn Bách Sanh “Hết cách thôi, quen rồi.”
“…..” đúng y như lời nói của Chu Cảnh Lan? Bách Sanh sầu não, trong lòng thật khó chịu.
Tiểu Liêu với tay lấy bịt khoai tây ra, xé bao ngồi ăn ngon lành “Rõ ràng là quen biết cùng lúc, nhưng mà không có chú Dịch, dì Mạch, Thiên Bắc thì không sao … mà không có Bách Sanh thì lại rất khó chịu. Cho nên, là thói quen …. Tò mò làm quái gì.”
Bách Sanh sửng 1 lúc, nhìn bộ dạng đang nhai khoai tây của nó, nhất thời bao nhiêu hờn giận đều tan biến, cả thế giới này còn có ai ngoài Tiểu Liêu có thể khiến hắn biết cái gì là vui vẻ, cái gì là hạnh phúc, hắn sờ sờ tóc nó “Ngốc nghếch.”
Tiểu Liêu trừng mắt nhìn hắn “Đó, còn thích mắng người.” Tại sao bản thân nó có thể thích 1 thằng cha BT như vậy, phải về hổi chị Baidu thử coi có đáp án không.
*
Ngày từng ngày trôi quá, vụ án cứ thế không động tĩnh gì. Bách Sanh bắt đầu sốt ruột, muốn kết tội Chu Tư Thành coi bộ không dễ dàng. Chu Tư Thành rất cẩn thận, không bao giờ tự lộ mặt. Chu Cảnh Lan thì chỉ xuất hiện lần đó, rồi cũng không có hành động gì thực tế. Lúc này Bách Sanh mới biết lực bất tòng tâm là thế nào. Doãn Thịnh thì cứ thế mà đánh Thái Cực, mọi thứ như dậm chân tại chỗ không tiến triển.
Có lẽ không ai biết dụng ý của đối phương, nên mỗi người đều tự mình cẩn trọng. Bên phía Chu Tư Thành không biết có phải cũng nhận được động tĩnh gì không? Chứ sao mà mỗi lần Bách Sanh ra ngoài đều có thêm mấy chiếc xe kỳ quái theo hắn. Muốn gặp Mạc Anh Minh cũng phải cẩn thận gấp bội lần.
Trong lúc Bách Sanh đang cực kỳ bận rộn thì bên này Tiểu Liêu cũng bắt đầu nhập học. Mỗi ngày vẫn do Lâm Duệ đưa đón nó, tuy lần nào cũng nghe nó bên cạnh lãi nhãi cằn nhằn Bách Sanh. Nó nói nhiều kinh khủng