Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.

mà câu nào câu nấy cũng hơi hơi có vấn đề, thật tình chịu không nổi.
Lần nào Bách Sanh cũng nghe cậu oán trách than vãn, nên nói là sẽ đổi để Phương Kiệt đi đưa đón. Vậy mà Lâm Duệ lại nói không được đổi, bảo là đưa đón thành thói quen rồi, còn nói là trường nghệ thuật N có nhiều mỹ nữ không muốn đổi. Mỗi ngày có thể viện cớ đi ngắm gái đẹp. Bách Sanh chỉ cười cười không muốn vạch mặt cậu làm chi. Nhìn xem Tiểu Liêu nhà hắn rất có sức ảnh hưởng rất mạnh nha.
Hôm nay, Lâm Duệ đột nhiên gọi điện thoại gấp cho Bách Sanh, nói là Tiểu Liêu đi với Chu Cảnh Lan rồi, cậu đến đón thì bị người của Chu Cảnh Lan chặn lại, đợi thoát khỏi thì Tiểu Liêu cũng đã lên xe của Chu Cảnh Lan. Giọng nói trong điện thoại của Lâm Duệ cực kỳ lo lắng hỏi Bách Sanh bây giờ phải làm sao.
Bách Sanh im lặng vài giây mới nói với cậu “Không sao đâu, cậu ta sẽ đưa Tiểu Liêu về.” cúp máy Bách Sanh vuốt cái di động trong tay, nếu như mọi chuyện đều đúng với dự tính của hắn …. Thì chút quan hệ này, có thể lợi dụng được.
*
Tiểu Liêu lần đầu đến chơi nhà bạn, ngay cả nhà Giản Tiếu nó cũng chưa từng đến chơi. Chu Tư Thành không có ở nhà, mấy người làm trong nhà thì cứ nhìn nó chằm chằm. Tiểu Liêu thấy khó hiểu, đưa tay sờ mặt mình, chẳng lẽ nó ăn cái gì không cẩn thận để bẩn dính thức ăn dính lại trên mặt sao.
Sắc mặt Cảnh Lan không được tự nhiên, ho “khụ” 1 tiếng để người làm biết điều lui xuống. Nhìn thấy Tiểu Liêu vẻ không được tự nhiên, Cảnh Lan bèn hỏi nó “Có muốn chơi điện tử không?”
Tiểu Liêu vội gật đầu nói “Muốn.”, người làm ở Chu gia lấy làm lạ, lén trốn ở cửa bếp gần đó nhìn trộm nó. Vừa nhìn thấy nó liền giật mình, sợ hãi.
Cảnh Lan dẫn nó đi đến phòng ngủ của hắn “Muốn chơi cái gì?”
“Mario.” Tiểu Liêu là 1 cô bé ngốc, cái gì cũng không biết. Lúc nhỏ thấy Bách Sanh chơi Mario biết cái đó nên nói ngay, dù sao cũng chỉ là “bấm” “bấm” “bấm” thôi mà, rất đơn giản.
“…..” Chu Cảnh Lan chỉ biết lặng yên nuốt nước bọt “Để tìm thử xem có không?”
Chu Cảnh Lan điều chỉnh lại tay cầm, rồi đưa cho nó. Hai người ngồi chơi vui quên hết mọi chuyện. Tiểu Liêu cũng không còn nhớ đến cái gì là cần phải về nhà nữa.
Cảnh Lan thấy nó chơi hưng phấn như vậy, cũng không thèm nhắc đến chuyện về nhà làm gì. Để cho Bách Sanh lo lắng chết đi cậu mới thấy sảng khoái. Cảnh Lan vừa bấm máy vừa hỏi “Vui không? Tiểu Liêu.”
“Vui.” Bách Sanh ngày thường rất bận, đa số thời gian nó đều ở nhà 1 mình, đừng nói chơi điện tử, ngay cả thời gian xem ti vi với hắn cũng rất ít nữa là.
“….. Vậy cậu thấy mình tốt không?”
“Tốt.” Tiểu Liêu chơi hết sức vui vẻ, tuy là chết mấy mạng rồi mà Cảnh Lan vẫn không nói gì nó.
Cảnh Lan nhìn sườn mặt Tiểu Liêu hỏi “Tiểu Liêu, vậy mình tốt hay là Bách Sanh tốt.”
“Cậu tốt.”
“Vậy Tiểu Liêu thích ở chung với mình không?” Cảnh Lan vẫn nhìn chằm chằm vào sườn mặt nó chờ nó trả lời.
Tiểu Liêu cau mày “Chết rồi, Game Over.” nó quay lại nhìn Cảnh Lan “Sao?”
“Cậu, thích mình không?” Cảnh Lan dựa sát vào người Tiểu Liêu, 2 con mắt sâu thẳm nhìn nó chằm chằm. Tiểu Liêu bị động tác tới gần của cậu ta làm giật mình, nhanh chóng lùi lại đằng sau “Chu Cảnh Lan, chúng ta là bạn bè.”
Cảnh Lan chồm người về phía trước, giam nó vào 1 góc “Ý mình không phải là bạn bè ….. là dạng giống như Bách Sanh, làm những việc giống như anh ta làm.”
Tiểu Liêu nhíu mi, sắc mặt hơi trầm xuống “Không được.” Những việc đó, ngoại trừ Bách Sanh ra nó không muốn làm với ai cả.
“Tại sao, Dịch Bách Sanh tốt với cậu thế nào, mình cũng sẽ tốt với cậu như vậy. Mới nãy không phải cậu còn nói mình tốt hơn cả Bách Sanh sao?” Cảnh Lan có hơi nóng vội, lúc nói câu này thanh âm cũng to hơn bình thường. Cậu đưa tay siết chặt bả vai Tiểu Liêu, khí lực rất mạnh, đầu ngón tay tựa hồ bám mạnh vào bả vai gầy yếu của nó. Tiểu Liêu giãy giụa, mặt nhăn lại “Đau mà.”
Cảnh Lan nghe thế lúng túng giảm nhẹ lực đạo, mắt như phát sáng chăm chú nhìn nó.
Tiêu Liêu hơi hoảng, lớn tiếng quát gọi hắn “Chu Cảnh Lan?”
Cảnh Lan nhìn sâu vào đôi mắt đen láy đang sợ hãi của nó, mới hồi phục lại, buông tay nó ra “Xin lỗi.” 2 tay cậu buông lỏng đặt trên đầu gối, nhẹ thở dài “Mình cũng không biết bản thân bị cái gì, từ năm 16 tuổi lần đầu nhìn thấy cậu liền thích cậu.”
Cậu vùi mặt vào gối, lặng yên nhìn mặt thảm xanh thẩm phía dưới chân, giọng nói cũng trầm lại “Cậu nhìn rất giống mẹ mình, khi mình 3 tuổi thì bà ấy đã bỏ đi. Mình chỉ nhìn thấy bà ấy qua những tấm hình. Cậu và bà ấy thật sự rất giống nhau. Mình cũng không biết là có phải đã nhìn thấy hình bóng bà ấy trên người cậu không, mình cũng không thiếu hơi ấm tình mẹ, mẹ kế của mình đối xử với mình rất tốt. Nhưng mà, mình vẫn nhớ mẹ mình, dù sao bà cũng là mẹ ruột của mình. Mỗi lần gặp cậu mình đều có cảm giác thật kỳ diệu, cảm giác đó cũng không biết nói thế nào.”
Nói xong cậu quay lại, thấy Tiểu Liêu đang sửng ngốc nhìn cậu “Mình chỉ muốn giữ cậu lại bên cạnh mình, không cần làm gì. Chỉ cần có thể nhìn thấy cậu là được rồi.”