Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341477

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1477 lượt.

Kiên Trì
Sau khi Cảnh Lan nói hết những lời nói tận đáy lòng, nhìn qua thấy thái độ như xe tắt máy của Tiểu Liêu, bất đắc dĩ cười cười “Dọa cậu sợ rồi phải không?” cậu hạ thùy mắt, tầng lông mi cong dài rủ xuống che dấu nỗi cô đơn sâu trong mắt “Yên tâm, mình sẽ không tổn thương cậu.”
Ngơ ngác 1 hồi Tiểu Liêu mới ấp a ấp úng nói “Mình rất già sao, tại sao nói mình giống mẹ cậu mà không phải em gái.” Hay nói nó giống bạn gái trước cũng được mà.
“…….”
Tiểu Liêu nhìn thấy nỗi buồn trong mắt Cảnh Lan. Nó rất hiểu cái loại nhớ nhung về tình mẫu tử này, nó từ nhỏ cũng là đứa trẻ không có mẹ. Tình thương của Tưởng Mạch dành cho nó cũng hệt như 1 người mẹ đối với con cái, nhưng mà trong sâu thẳm đáy lòng nó vẫn khao khát loại tình cảm từ người mẹ ruột.
Tiểu Liêu đừng trước bồn rửa tay súc miệng. Ngẩng mặt lên liền thấy gương mặt nghiêm túc của Bách Sanh đang nhìn nó chằm chằm. Mắt chợt lóe lên, nó cười cười nói “Hôm qua, uống sữa quá hạn.”
Bách Sanh không nói gì, chỉ chớp mắt 1 cái liền quay đi. Tiểu Liêu nhìn mình trong gương cố nhếch miệng cười. Định đi thay quần áo đi học, thì đã thấy Bách Sanh đến tủ đưa nó 1 bộ đồ thể dục “Mặc cái này, có gì đi siêu âm cũng tiện hơn.”
Tiểu Liêu siết chặt ngón tay, vô thức lùi về phía sau mấy bước “…. Siêu âm gì?”
Bách Sanh lẳng lặng nhìn nó, lấy quần áo đặt ở trên giường “Mang thai đều phải đi siêu âm.”
Tiểu Liêu không nói lời nào, chỉ nhẹ hếch môi. Bách Sanh ôm vai nó, nhẹ nói “Tại sao không uống thuốc?” Nếu hắn đoán không lầm, thì nha đầu này đã lén dấu thuốc đi mà không uống, bằng không làm sao có thể có việc mang thai như hôm nay.
Tiểu Liêu ngẩng đầu nhìn hắn, giương ánh mắt mong đợi nhìn hắn “Bách Sanh, chúng ta giữ lại đứa bé được không?”
Mày Bách Sanh càng nhíu chặt hơn, kiên nhẫn dụ dỗ nó “Tiểu Liêu, cho dù em thật sự thích có em bé cũng nên thương lượng với anh trước đúng không?. Huống hồ bữa đó anh uống rượu rất nhiều, nếu có thì em bé cũng không được khỏe mạnh đâu …. . hơn nữa, bây giờ ……….” Bách Sanh chưa kịp nói hết thì nó đã tức giận, đưa tay đẩy tay hắn đang vịn áo khoác trên vai nó xuống.
“Em mặc kệ, em sẽ giữ lại con, cái gì mà uống rượu chứ. Anh căn bản là ghét bỏ con, không muốn giữ lại.”
Tiểu Liêu mở to mắt cảnh giác nhìn hắn, Bách Sanh cảm thấy lòng ngực khẽ nhói đau, cố đè nén tức giận nói “Không phải không muốn, anh chỉ nói là đây là việc của 2 người sao em không bàn với anh mà lại tự mình quyết định mọi việc.”
Nhìn xem, nói đi nói lại vẫn là không muốn giữ. Tiểu Liêu không muốn nói tiếp với hắn nữa “Em đi học.”
Bách Sanh nắm chặt tay nó “Đến bệnh viện trước.”
Tiểu Liêu thật sự rất giận, dùng sức tránh xa hắn “Bệnh viện, bệnh viện, đi làm gì? Em không muốn đi.”
“Em …..” Bách Sanh kìm chế tức giận đang nổi lên cuồng cuộn trong lòng, cắn răng nói “Tiểu Liêu, nghe lời 1 chút, anh không nói là không muốn. Chỉ là chúng ta đi bệnh viện kiểm tra trước sau đó nghe lời khuyên của bác sĩ, được không?”
“Không đi …” Không biết tại sao khi nghe hắn nói những lời này thật chói tai, cái gì mà nghe ý kiến bác sĩ chứ? Đó là con của bọn họ, cho dù thế nào cũng giữ. Chỉ có Bách Sanh máu lạnh căn bản không muốn sinh đứa trẻ ra mà thôi.
Bách Sanh vừa nghe nó từ chối, cơn tức cũng trào lên theo, nói nãy giờ mà cứ như muối bỏ biển. Mặt giận tái tím, thanh âm cũng lạnh theo “Tiểu Liêu, muốn gây sự cũng vừa thôi chứ. Nó là con anh, anh phải có quyền quyết định chứ.”
Tiểu Liêu cắn chặt môi dưới rốt cuộc cũng nói thật, nó tức giận lồng ngực đập phập phồng “Bách Sanh, anh thật máu lạnh.”
Bách Sanh cũng không muốn ầm ĩ với nó nữa, trực tiếp kéo nó ra ngoài. Tiểu Liêu nắm tay hắn ra sức cắn, Bách Sanh cắn răng, giận dữ lớn tiếng “Tiểu Liêu, em quậy đủ chưa, đừng chọc anh nổi điên.”
Tiểu Liêu hốc mắt đỏ lên, rõ ràng biết người trước mặt đang lừa mình. Lại để bản thân biến thành cái dạng như giờ. Trong lòng có biết bao là chua xót, đưa tay lên dụi dụi mắt, không muốn nước mắt chảy ra, nhỏ giọng nói “Bách Sanh, anh nói thật đi, có phải không muốn có con không?”
Bách Sanh trầm mặt nhìn nó, lâu sau lên tiếng “Phải.” ít nhất là bây giờ không phải lúc.
“…..” Tiểu Liêu mới nãy còn giãy giụa không thôi, giờ chỉ yên lặng không nói nữa, đi theo sau hắn.
*
Đang lúc giờ cao điểm, xe kẹt thành 1 hàng dài. Bách Sanh buồn bực nhìn trước xe, định lấy thuốc ra châm làm 1 hơi, chợt nhìn qua người kế bên. Tiểu Liêu vẫn như thế dựa vào ghế xe, hướng mắt nhìn ra phía ngoài cửa không để ý đến hắn. Bách Sanh nhìn nó, nghĩ gì đó rồi chợt nói “Nếu em thật sự thích thì giữ lại cũng được, đến lúc đó để mẹ đến Úc cùng với em. Bà nội anh ở đó, bà biết nhất định sẽ rất vui. Khí hậu ở Úc cũng thích hợp để dưỡng thai.”
Tiểu Liêu vẫn không thèm để ý đến hắn. Người khác vui vẻ thì thế nào, có lợi ích gì khi hắn là cha mà căn bản không hề thích. Đứa trẻ bị cha đẻ mình ghét bỏ, có thể hạnh phúc được sao? Con rồi sẽ giống như nó …. nó cảm thấy hốc mắt trào lên cảm giác chua chát, nó cố lách hết cỡ để người nghiêng hẳn r