pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341487

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1487 lượt.

thật ngu ngốc, cái gì cũng không hiểu. Ngay cả sự việc trước mắt đơn giản vậy mà cũng không hiểu là tại sao?
Vinh Hưởng luôn miệng nói là muốn bối thường cho nó, luôn miệng nói nó vẫn còn là 1 đứa trẻ. Bây giờ thì …. bạn học của nó lại trở thành mẹ của con cha nó. Đứa bé sẽ là 1 đứa trẻ khỏe mạnh, không lâu nữa nó sẽ có 1 người em trai cùng cha khác mẹ. Vinh Hưởng rốt cuộc vẫn thích 1 đứa con lành mạnh hơn.
Còn Bách Sanh, trước giờ nó không hề biết, ở bên ngoài hắn còn có thể ra vẻ đạo mạo cùng với những cô gái khác ái muội mập mờ. Bây giờ, nói không thích đứa con của nó, cũng cùng 1 lý do thôi. Đó chính là muốn 1 đứa bé khỏe mạnh.
Cho dù mọi người đều không thích con của nó, nó cũng nhất quyết không bỏ. Nếu như nó đã là 1 sự tồn tại không hoàn mỹ, thì con của nó, dù cho có không toàn vẹn, cũng đều là con của nó. Chỉ cần 1 mình Dịch Tiểu Liêu nó. Ai cũng không có quyền thay nó quyết định.






Mẹ
Nhìn bộ dạng phẫn uất của Tiểu Liêu, Bách Sanh cảm thấy rầu rĩ. Sâu thẳm trong tim hắn, càng muốn trở thành người 1 nhà nó hơn bất kỳ ai, muốn đem tấm lòng hắn sưởi ấm con tim nó. Nhưng mà trong lúc không thích hợp lại có em bé. Thật sự là hắn không biết làm thế nào. Hắn thật sự bắt đầu hoài nghi, bản thân có phải là 1 người máu lạnh không? Tại sao, hắn không có dũng khí đón nhận đứa bé này?
Tiểu Liêu mới 20 tuổi, có em bé thì bài vở sẽ bị đình trệ, thậm chí cuộc sống cũng sẽ bị rối cả lên. Hắn đang bị vây trong vòng dầu sôi lửa bỏng, lúc nào thân phận cũng có thể bị bại lộ…. Hay nói cách khác là không dám chắc giây tiếp theo có còn nguyên vẹn xuất hiện trước mặt nó không? Cũng từng nghĩ sẽ buông tay, nhưng lại vì lòng ích kỷ của bản thân, không nỡ buông xuống. Cho nên, trong tiềm thức luôn trốn tránh vấn đề nan giải này. Cứ thế tình yêu của hắn cứ như đang dạo bước trên phiến băng mỏng manh, có thể sụp xuống bất cứ lúc nào.
Bây giờ mọi thứ đang hiện rõ trước mặt. Hắn mới bi ai phát hiện ra, từ trước đến giờ hắn chưa hề muốn buông tay. Hắn đối với tình yêu với nó, ích kỷ đến cực độ, chỉ cần trên thế giới này còn 3 chữ Dịch Bách Sanh thì Dịch Tiểu Liêu không thể rời xa hắn. Cho dù là nguyên nhân gì cũng không thể ép hắn buông tay. Nếu như đã ích kỷ thì hắn sẽ ích kỷ đến cùng.
Hắn nhìn về phía Tiểu Liêu, kéo nó ôm vào trong ngực. Giọng trầm thấp thở dài “Tại sao anh không có cách nào đối với em. Rốt cuộc anh đã trúng độc gì của em rồi!” Lúc nào cũng thế, không muốn buông tay, không muốn rời xa, không muốn để nó tự đi tìm 1 cuộc sống khác tốt hơn. Nếu hắn có gì bất trắc, coi như lưu lại 1 thứ gì đó về hắn trong trí nhớ của nó. Không uổn hắn đã từng yêu nó.
Cô lễ tân bị nó dọa phát khiếp, thư ký của Vinh Hưởng đã từng gặp Tiểu Liêu, bây giờ thấy nó xuất hiện ở chỗ này cũng hơi bất ngờ. Tiểu Liêu không đợi được nữa, trực tiếp đá cửa đi vào. Vinh Hưởng đang bàn với công việc thấy nó đi vào, nhíu mi nói với cậu nhân viên đang báo cáo “Đi ra ngoài trước.”
Tiểu Liêu nắm chặt quyền, tức giận tích tụ mấy bữa nay đã đến hạn bùng phát.
Vinh Hưởng tiến lên trước, thấy sắc mặt nó không tốt, khó hiểu “Làm sao vậy?” biết nó ở chỗ Bách Sanh, ông có đi đến tìm mấy lần, rồi cũng đi đến trường học tìm nhưng nó điều trốn tránh không muốn gặp ông. Bây giờ lại đột nhiên hùng hổ chạy đến đây tìm ông, thật nghĩ không thấu là mình đã trêu chọc vị này khi nào.
Tiểu Liêu cắn chặt môi, cố gắng áp chế tức giận đang bùng bùng trong người “Tiếu Nguyệt, ông quen biết chứ?”
“……. Quen.” Vinh Hưởng đại khái đã đoán được ý đồ của nó khi đến đây. Ngồi xuống sô pha nhìn nó cười 1 cái “Ngồi đi, tìm ba tính sổ cũng không cần gấp vậy.”
Tiểu Liêu nhìn thấy ông ta bày ra bộ dạng bất cần, tức giận kiềm chế nãy giờ nhanh chóng bùng nổ “Cô ấy phá thái?”
“Ừa.” Vinh Hưởng gật đầu, vẫn khó hiểu là nó rốt cuộc tức giận cái gì “Ba biết rồi.”
Tiểu Liêu nhắm mắt, quả thật không hiểu nổi ông ta sao còn có thể bày ra bộ dạng vân đạm phong kinh thế kia “Chỉ sớm hơn dự tính nửa tháng.”
Vinh Hưởng sửng sốt “Ba biết rồi.”
“Ông…” Tiểu Liêu nắm chặt quyền, nếu không phải nghĩ đến đạo đức luân thường, nó thật sự muốn đấm cho ông ta 1 quyền. Đánh bể cái bộ dáng ra vẻ đạo mạo trước mắt “Ông cư nhiên lại đối xử với con mình như thế.”
“……..” Vinh Hưởng thật không hiểu, ánh mắt ông biến lạnh “Tiểu Liêu, con nói bậy gì đó?” Đứa bé kia với ông không hề có chút quan hệ.
“Còn giả vờ, Tiếu Nguyệt đã nói cho tôi biết.”
Vinh Hưởng kinh ngạc 1 lúc liền lấy lại tinh thần, giữ bình tĩnh nói “Ba không biết tại sao cô ta gạt con, nhưng ba phải giải thích, đứa bé đó và ba 1 chút quan hệ cũng không có. Về phần là con ai ba cũng không biết. Còn nữa, việc phá thai con có thể tự mình đi hỏi cô ta.” Nói xong nhìn về phía Tiểu Liêu, sắc mặt hơi lo lắng “Tiếu Nguyệt, người này con nên cách xa 1 chút.”
Tiêu Liêu nghe ông nói như thế, thần kinh căng thẳng được nới lỏng 1 chút, những vẫn như trước không hé răng nói gì nữa.
Vinh Hưởng thở dài, từ từ tựa lưng vào sô pha