Tác giả: Phong Thanh Dương
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341464
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1464 lượt.
ta. Sau đó, lấy từ chỗ hắn ta 1 quyển sổ.”
“Không hiểu vì sao Chu Tư Thành lại rất tin tưởng mình, hắn ta hay nhìn mình ngẩn người. Có lẽ do mình giống người yêu đầu tiên của hắn ta. Tuy nhiên, người này cái gì cũng tốt, chỉ có ….” Tiếu Nguyệt dường như có gì khó nói. Rất lâu mới cố gắn mở miệng nói tiếp “Ở 1 phương diện khác, hắn ta lại có 1 đam mê quái ác, chính là cuồng ngược đãi.”
Nhìn bộ dạng ngây thơ của Tiểu Liêu, cô cũng không muốn để nó hiểu những thứ dơ bẩn như thế, chỉ nói tiếp 1 câu qua chuyện “Hắn ta ngoại trừ chuyện chăn gối, thì những mặt khác đều đối với mình rất tốt. Đứa bé là của hắn ta, lúc biết chuyện hắn ta rất vui, nhưng mình lại không thích.” Tiếu Nguyệt bỗng trở nên cực kỳ phẫn nộ mà đứng phắt dậy “Hơn nữa, đến khi mình biết hắn ta làm nhiều chuyện thương thiên hại lý như vậy, mình càng không thích. Đứa bé này mình tuyệt đối không cần. Mình không yêu hắn ta, 1 chút cũng không. Đời này mình chỉ chấp nhận đứa bé của mình và người mình yêu mà thôi. Đứa nhỏ của người khác mình không cần.”
Tiểu Liêu nhìn thấy Tiếu Nguyệt bỗng nhiên kích động, nó thật kinh hãi. Nó cố gắng kìm lại trấn an cô “Tiểu Nguyệt, đứa bé chỉ còn nửa tháng nửa là chào đời.” cô ấy sao lại tàn nhẫn như thế, có thể trơ mắt nhìn đứa con của mình bị phá bỏ. Đứa bé hẳn đã thành hình, Tiểu Liêu đột nhiên rất muốn nôn. Bỗng cảm thấy mọi thứ trở nên thật ghê tởm.
Tiếu Nguyệt lấy lại bình tĩnh, nét mặt không lộ ra chút biểu tình gì “Tiểu Liêu, mình thật độc ác có đúng không? Mình thật hâm mộ cậu, trước kia là thiên kim tiểu thư của Dịch gia. Hâm mộ cậu là con của ông ấy.”
Tiểu Liêu kinh ngạc trừng mắt nhìn nó, Tiếu Nguyệt từ từ mở mắt ra nhìn nó “Kinh ngạc lắm phải không? Mình yêu ông ấy, cho nên mới vì ông ấy trả giá tất cả. 1 đứa bé thì có là gì. Khi mình biết những gì Chu Tư Thành đã làm với ông ấy. Mình bắt đầu hận hắn ta, cho dù mình biết Vinh Hưởng làm mọi thứ là vì vợ của ông ấy.” Bây giờ nghĩ lại tình yêu của cô thật hèn mọn, rõ ràng biết mình là quân cờ bị lợi dụng, lại vẫn chấp nhận yêu 1 cách cực đoan như thế. Rõ biết trong lòng ông ấy chẳng có 1 vị trí nào cho cô mà vẫn cố chấp.
Tiểu Liêu khiếp sợ đến không thốt nổi 1 câu. Không thể tin được người trước mặt là người bạn từng ngủ cùng phòng với mình 2 năm. Giờ phút này nó chỉ cảm thấy cô ấy thật xa lạ.
Tiếu Nguyệt dịu dàng sờ đầu nó “Tiểu Liêu, Chu Tư Thành là kẻ thù của hai người. Hắn hại mẹ cậu tinh thần rối loạn. Hại cậu lạc mất cha mẹ 20 năm. Mình giúp ba cậu trả thù, cậu biết hắn tận mắt nhìn con mình chỉ còn nửa tháng là chào đời biến thành 1 cái xác, bộ dạng trở nên thế nào không? Cậu nhìn thấy nhất định sẽ rất vui, Vinh Hưởng cũng sẽ rất vui, rốt cuộc ông ấy cũng được như mong muốn. Mình có thể giúp ông ấy báo thù, coi như là vì ông ấy mà trả giá, toàn tâm toàn ý yêu ông ấy.”
Tiểu Liêu cảm thấy hô hấp nhất thời hoảng loạn. Tiếu Nguyệt đã hoàn toàn biến thành 1 người khác. Những lời cô ta vừa nói ra làm nó khiếp sợ không thôi.
“Cậu biết không, Tiểu Liêu? Tên Chu Tư Thành đó có 1 đứa con trai, cậu ta có thể coi như là anh cùng mẹ khác cha với cậu. Cậu ta tên là Chu Cảnh Lan, cậu biết không?”
……..
Cuối cùng, Tiểu Liêu cũng ra khỏi khu biệt thự của Tiếu Nguyệt, nó dựa vào vách tường, chỉ cảm thấy não bộ trống rỗng.
Mẹ của nó đã từng trải qua những gì nó không dám tưởng tượng. Vinh Hưởng làm tất cả những việc này chỉ để báo thù. Nhất định là cực kỳ câm hận Chu Tư Thành. Tiếu Nguyệt thì lại cực đoan, cố chấp yêu mù quàng như thế. Còn nó, nó trong lòng Bách Sanh, rốt cuộc có vị trí như thế nào?
Tại sao hắn vẫn kiên quyết không muốn giữ đứa trẻ của bọn họ. Tiếu Nguyệt không yêu Chu Tư Thành, đến nỗi đứa bé chỉ còn nửa tháng mà cũng nhẫn tâm phá bỏ, vậy còn Bách Sanh? Chẳng lẽ Bách Sanh cũng không hề yêu nó….?
Kết Thúc
Từ lúc quay về nhà Bách Sanh đã cảm thấy Tiểu Liêu có gì đó khan khác, cứ nắm chặt tay hắn không chịu buông. Cứ như cái đuôi bám theo hắn từ phòng này đến phòng khác. Bách Sanh cảm thấy buồn cười cũng không biết làm gì với nó, hình như lâu rồi nó không có những hành động như thế này. Giữa bọn họ không biết từ lúc nào lại có 1 khoảng cách vô hình, Tiểu Liêu cũng lâu rồi không có tinh thần như vậy.
Tiểu Liêu bị hắn ôm trong lòng, cầm sách bản tiếng anh, bảo Bách Sanh đọc cho nó nghe. Bách Sanh gối đầu lên vai nó, vòng qua người nó lật sách ra “Tiểu Liêu, thật muốn anh đọc nguyên văn tiếng anh cho nghe sao?”
“Ờ.” Tiểu Liêu gật đầu, giọng nói nũng nịu “Bách Sanh đọc tiếng anh, nghe rất êm tai.”
Bách Sanh cười cười, cằm tựa ở vai nó nhẹ nhàng cọ cọ đến khi nó phát cười khanh khách mới thôi. Nghe thấy tiếng cười giòn tan của nó, trái tim hắn trở nên bình yên biết bao. Hắn mở trang đầu tiên ra bắt đầu đọc. Tiếng Anh của Bách Sanh vẫn rất khá, phát âm rất chuẩn. Tiểu Liêu rất thích nghe hắn đọc tiếng anh, giọng hắn lúc đó đặc biệt gợi cảm và thu hút.
Tiểu Liêu là con nuôi, cho nên thái độ đối với tình thân của nó càng mãnh liệt. Đ