Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341474

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1474 lượt.

ó, sợ nó biết được kết quả sẽ chịu không nổi.
Tiểu Liêu nhìn thấy mây đen bao phủ cả 1 tầng áp suất. Trong lòng nó vốn rất mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng miễn cưỡng cười “Điện thoại chỉnh qua chế độ yên lặng, quên chỉnh lại nên không nghe thấy.”
Bách Sanh thấy hốc mắt nó đỏ như vừa khóc, lòng hắn như trùng xuống, kéo nó qua 2 tay vỗ về mặt nó. Giọng nói cũng dịu dàng đôi chút “Khóc sao?”
“Không có.” Tiểu Liêu nhếch môi cười, cười đến 2 mắt đều trở nên mơ hồ, nhìn Bách Sanh như tìm được thứ gì gần gũi lắm. Rốt cuộc nó không giả vờ được nữa. Nước mắt nhẫn nhịn nãy giờ bỗng trào ra. Nó không phải diễn viên, không giỏi che đậy cảm xúc của chính mình. Cả người cuối ngã trên đùi Bách Sanh khóc ròng rã, nước mắt theo tóc mai mà chảy ra.
Bách Sanh cuối người dịu dàng lau nước mắt nó “Ngoan, xảy ra chuyện gì rồi, nói cho anh biết?” Chẳng lẽ đã biết kết quả. Nhưng rõ ràng mấy người hộ lý nói với hắn là lúc có kết quả thì nó đã biến mất không thấy tâm hơi mà.
Tiểu Liêu vẫn cuối đầu, nước mắt tiếp tục chảy dài.
Bách Sanh đau lòng ôm chặt nó, từ trước giờ chưa từng thấy nó đau khổ như vậy. Nhìn thấy nó khóc, hắn còn đau hơn nó. Dụ dỗ không được, khuyên cũng không được. Tiểu Liêu cái gì cũng không chịu nói. Vẫn cứ khóc mãi. Nhìn lại phiếu xét nghiệm kế bên nghĩ là tốt nhất không nên cho nó xem. Bách Sanh rầu rĩ, rốt cuộc hắn nên làm thế nào mới đúng. Để nó không đau lòng, lại có thể lưỡng toàn kỳ mỹ.
Tiểu Liêu nằm trong ngực Bách Sanh mệt mỏi thiếp đi. Hắn nhìn thấy rõ sự bất an trong mắt nó, mày cau lại, đưa tay lên cẩn thận ôm nó về phòng.
Giấc ngủ hỗn loạn không yên, khi tỉnh lại Tiểu Liêu cảm thấy khó chịu. Đó là loại cảm giác không biết tiếp theo sẽ ra sao. Ngồi thất thần nhìn trần nhà, tấm màn cửa che khuất 1 phần ánh sáng bên ngoài khiến căn phòng thêm phần u ám. Tiểu Liêu với tay cầm di động nhìn xem. Hóa ra nó đã ngủ lâu như thế, giờ đã là 10 giờ đêm rồi. Bách Sanh cư nhiên lại không gọi nó dậy ăn cơm.
Tiểu Liêu lạnh run, đưa tay lấy áo khoác mặc vào người. Đi đến cửa thông qua 1 khe hở nhỏ nó nhìn thấy Bách Sanh đang nói chuyện điện thoại.
“Tôi biết rồi, cứ như vậy mà làm đi … Bác sĩ Ngô, ông cố gắng giúp tôi…. Đúng, nói với cô ấy như vậy. Cô ấy nhất định đồng ý làm phẫu thuật … thứ sáu, tôi cùng cô ấy đến đó. Làm phiền ông rồi, bác sĩ Ngô.”
Tiểu Liêu dựa vào cửa, đưa tay sờ lên khóe mắt đã cạn khô nước mắt. Đã mất hết cảm giác rồi phải không? Tại sao nó có thể bình tĩnh như thế?
*
Hôm sau, Tiểu Liêu đi tìm Tiếu Nguyệt. Nó muốn biết rốt cuộc tại sao Tiếu Nguyệt lại nói những lời như thế với nó, nó nghĩ mãi cũng không thể hiểu nổi. Nó không cho rằng Tiếu Nguyệt có ý đồ bất chính gì, khi Tiếu Nguyệt nói những lời đó, biểu tình trên mặt cô ấy thế nào nó điều nhớ rõ.
Tiếu Nguyệt sống ở khu biệt thự cao cấp nằm ở thành đông. Tiểu Liêu hít sâu 1 cái, nhấn chuông cửa. Theo người hầu đi vào, nó thấy Tiếu Nguyệt đang mặc 1 bộ đồ ngủ bằng tơ màu trắng nằm trên giường. Sắc mặt vẫn không được tốt. Khi nhìn thấy nó rất vui vẻ đón tiếp. Không hề giống như người vừa hư thai.
Tiểu Liêu có hơi cảm thán. Tại sao đều là đàn bà, đều mang thai sắp làm mẹ. Nhưng khi nó biết Bách Sanh không cần đứa con của bọn họ, tâm trạng rất kích động. Mà Tiếu Nguyệt bây giờ lại không hề như thế …. Thế giới này, đúng thật là có nhiều việc nó không tài nào giải thích nổi.
“Tiểu Liêu.” Tiếu Nguyệt thấy nó ngẩng người đưa tay phất phất trước mặt nó.
Tiểu Liêu nhếch miệng cười “Tiếu Nguyệt … cậu …. mình …..”
“Cậu có gì cứ nói thẳng ra đi?” Tiếu Nguyệt nắm tay nó “Tiểu Liêu, cậu là bạn mình. Chuyện trước đây mình làm thật tình xin lỗi cậu. Bây giờ mình là thật lòng đối với cậu, sẽ không lừa dối cậu.”
“Thật không?” Tiểu Liêu im lặng vài giây, ngẩng mặt nhìn thẳng vào mắt Tiếu Nguyệt “Vinh Hưởng là ba mình.”
Tiếu Nguyệt quả nhiên là sửng sốt, sắc mặt càng thêm trắng bệch, cô ngập ngừng nói “Cho nên cậu có việc muốn hỏi mình đúng không?”
Tiểu Liêu hơi khó chịu, nó không muốn nói dối. Cho nên lựa chọn yên lặng thừa nhận.
Tiếu Nguyệt mau chóng khôi phục sắc mặt, cười chua chát “Lúc đó, mình nói ông ấy đối với mình tốt lắm, giúp mình rất nhiều chuyện. Còn nói ra rất nhiều ưu điểm của ông ấy. Tất cả đều là nói thật.” Cô nắm chặt tay Tiểu Liêu trông có vẻ hơi khẩn trương, cười 1 cách yếu ớt “Nhưng có điều, đứa nhỏ không phải con ông ấy.”
Tiếu Nguyệt thu lại nụ cười, ánh mặt lại càng trở nên ảm đạm “Cậu nói ông ấy là ba cậu, giờ thì mình đã hiểu. Tại sao ông ấy đột nhiên xuất hiện ở bệnh viện. Tại sao lại đột nhiên muốn giúp đỡ ba mình. Mình nghĩ, là vì lúc đó mình đã tổn thương cậu, đúng không?” Vị chua chát tràn ngập cả trái tim cô, ngay cả muốn tự lừa mình dối người cũng không khả năng.
“Khi đó, mình đã bi dồn vào chân tường. Ông ấy đột nhiên xuất hiện, cứ như 1 vị thần. Mình rất cảm kích ông ấy. Từ trước đến nay, không ai cho không ai cái gì. Nhưng không ngờ rất nhanh ông ấy đã muốn mình hồi báo. Ông bảo mình đến thân cận với 1 người tên Chu Tư Thành, muốn mình lấy được sự tín nhiệm từ hắn