The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341469

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1469 lượt.

đột biến, cả khuôn mặt như cắt không còn miếng máu “Vinh Hưởng, không thấy Tiểu Liêu, không thấy Tiểu Liêu …. Làm sao bây giờ.” Bà ôm đầu dùng tay đánh vào trán mình “Em đánh mất Tiểu Liêu rồi, không nhìn thấy Tiểu Liêu, làm sao bây giờ?”
Nước mắt Tiểu Liêu rốt cuộc không nhịn được mà rơi xuống, nó che miệng lại cố để không bật ra âm thanh.
Vinh Hưởng ôm chặt lấy Vinh Nhung, trong mắt hiện lên tia đau đớn, vỗ vỗ lưng bà như vật trân báu nhất, khẽ trấn an “Vinh Nhung, không có chuyện gì cả. Tiểu Liêu quay về rồi, anh đã tìm được Tiểu Liêu. Thật sự, tin tưởng anh.”
Vinh Nhung như hoàn toàn chìm trong ma chú của bản thân, người xung quanh nói gì cũng không nghe được. Bỗng nhiên truyền đến 1 tiếng thét chói tai, trên mặt bà đầy nước mắt. Thậm chí bắt đầu đấm đá Vinh Hưởng “Cha, con cầu xin cha. Trả Tiểu Liêu lại cho con, con sai rồi, con biết sai rồi.”
Hai tay Tiểu Liêu gao gắt che kính miệng mình, cố hết sức để không phát ra tiếng nức nở. Nó trơ mắt nhìn Vinh Hưởng cùng với người làm đem Vinh Nhung đi giam lại, sau đó tiêm cho bà muỗi thuốc an thần. Vinh Nhung từ từ yên lặng, 2 mắt dần dần nhắm chặt.
Tại sao lại xảy ra chuyện thế này. Cho dù sớm biết thân thế của nó là điều cấm kỵ, cho dù biết tình yêu của cha mẹ nó sẽ bị thế tục chê cười. Nó cũng chưa từng nghĩ rằng mẹ nó phải hứng chịu 1 kết cục như thế. Lần đầu nhìn thấy mẹ mình, lại trong tình trạng như vậy. Thật sự quá tàn nhẫn.
Tiểu Liêu 1 mình ngồi trong phòng khách. Toàn thân bất giác thẳng lưng, mơ hồ ngốc nghếch thừ ra. Vinh Hưởng trở lại ngồi bên cạnh nó khi nào nó cũng không biết, máy móc nhìn về phía ông “Tại sao lại như vậy?”
Vinh Hưởng khó nén được vẻ mệt mỏi “Thất vọng sao, đây chính là nguyên nhân tại sao ba không dẫn con đến gặp bà ấy. Con là điểm yếu của bà ấy, nhắc đến con bà ấy sẽ phát bệnh.”
Tiểu Liêu không biết trong giờ phút này nó muốn nói gì, trên thực tế nó có rất nhiều điều muốn nói, có rất nhiều thứ muốn phát tiết trút ra hết. Nhưng mà, giờ phút này cái gì cũng làm không được.
“Mẹ của con, rất cực khổ. Ba nợ bà ấy quá nhiều. Cả đời này, ngoại trừ bà ấy ba chẳng cần ai nữa. Cho nên, đừng hoài nghi ba sẽ cùng với người phụ nữ nào khác.”
Tiểu Liêu ngơ ngẩn nhìn ông, người đàn ông này không phải không cần nó. Mẹ của nó cũng không vứt bỏ nó. Tiểu Liêu nghẹn lời không nói nên lời, hốc mắt nhanh chóng trào ra suối nước mắt, nó nức nở “Thì ra, 2 người không có vứt bỏ con.”
Vinh Hưởng ôm vai nó, thanh âm trở nên khàn khàn “Không có, ba luôn tìm kiếm con. Ai hại gia đình chúng ta phải chia lìa. Ba bắt chúng phải trả giá đắc.”
Tiểu Liêu nhìn thấy trên mặt Vinh Hưởng xuất hiện vẻ căm hận dữ tợn, nó hoang mang mở miệng hỏi “Là ai?”
Vinh Hưởng cười, đưa tay giúp nó lau nước mắt “Chuyện đó, con không cần quan tâm. Con chỉ cần sống tốt là được, cho mẹ con chút thời gian để bà từ từ chấp nhận con.”
Tiểu Liêu hút hít cái mũi, nhìn vẻ mặt đăm chiêu chủa Vinh Hưởng. Trong lòng thoáng hiện lên nổi bất an.






Nghi Kị
Khi Bách Sanh đột nhiên nhận được điện thoại của Doãn Thịnh nói rằng muốn gặp mặt, hắn rất ngạc nhiên. Lâu như vậy không có động tĩnh gì, tại sao đột nhiên lại mất kiên nhẫn như thế. Ngay lúc Bách Sanh đang cân nhắc suy nghĩ ngọn nguồn sự việc, thì lại nghe được tin tức sốt dẻo từ phía Mạc Anh Minh lại càng khiếp sợ. Chu Tư Thành đã bị tóm.
Nhận được manh mối Chu Tư Thành nhận hối lộ, có liên quan đến hắc đạo. Theo tin tức truyền lại, sổ sách mỗi lần ông ta chuyển tiền, mỗi vật chứng điều rất rõ ràng. Hơn nữa, mọi thứ điều do chính Chu Tư Thành ký nhận. Chứng cứ chặt chẽ chu đáo như thế khiến cho ông ta không còn đường chối cãi.
Mạc Anh Minh thật sự rất tò mò, rốt cuộc là người nào mà có khả năng điều tra được thứ tư liệu mật này. Chứng cứ xác thực như thế này nhất định là có nhân tài nào đó đã được cài bên cạnh ông ta. Nhưng … ai có khả năng làm việc này? Ai mà có thù hằn với ông ta lớn như vậy. Nhất quyết đẩy ông ta vào chỗ chết mới cam.
Bách Sanh yên lặng 1 lúc mới mở miệng nói với Mạc Anh Minh “Em nghĩ là em đã biết là ai.”
Bách Sanh nhìn thấy lửa giận trong mắt y, lần đầu nhìn thấy y tức giận như thế, nhịn không được bật cười “Đội trưởng Mạc, không phải anh sợ tụi em có chuyện gì lại phiền anh phải viết báo cáo chứ?”
“Được rồi, cậu không phải khiêu khích.” Mạc Anh Minh giơ chân hướng về phía Bách Sanh, Bách Sanh nhanh chân tránh đòn “Được rồi được rồi, em biết rồi. Em nhất định sẽ thực hiện không để còn trẻ mà phải đi đời đâu, em còn phải sống để gây thêm nhiều tai họa cho anh giải quyết nữa chứ.”
*
Tiểu Liêu về đến nhà, nhìn thấy Bách Sanh mặt mày đen thui ngồi trên sô pha. Trong tay đang cầm … hình như là báo cáo khám thai? Tiểu Liêu đột nhiên nhớ tới, hình như nó đã hoàn toàn quên bén chuyện này.
“Tại sao không nhận điện thoại?” Bách Sanh cố kiềm chế cơn giận, từ lúc nhận được cú điện thoại từ bệnh viện gọi tới, rồi nhận được cái phiếu xét nghiệm chết tiệt, hắn đã không ngừng gọi điện cho n